oàng Thái hậu, khóe môi giương lên, cười lạnh nói: “Hơn nữa ta thấy vị Lão bà bà kia cũng rất muốn xem, mới vừa rồi các người nói gì vậy? Chủ ý này không phải là Lão bà bà nghĩ ra chứ? Hây da, hây da! Đều nói người già hòa ái dễ gần, xem ra người ngoài nói cũng không phải là hoàn toàn đúng!”
“Ánh Nhi!” Hoắc Thiên Trạm trầm giọng gọi nàng, “Đừng ầm ỹ!”
“Không phải ta ầm ỹ!” Vệ Lai nghiêm mặt, nhìn lại Hoắc Thiên Trạm rồi lại quét mắt một vòng nhìn tất cả mọi người đang đứng ở sân. Sau đó hừ nhẹ một tiếng, cao giọng nói: “Là Quý phi nương nương và Thái hoàng Thái hậu đưa ra đề nghị tuyệt vời này làm cho lão tử thật hăng hái!”
Cô cố ý nhấn mạnh bốn chữ Thái hoàng Thái hậu, mặt Lão thái thái lúc đỏ lúc trắng, giống như kẻ cắp bị bắt tại trận.
Cô lại còn cố ý dùng hai chữ “lão tử”, vốn còn muốn khách khí với lão nhân gia nhưng bây giờ xem ra, bà ta muốn mạng của cô, đừng nói tới tôn ti.
Sắc mặt nàng càng ngày càng nặng nề, vốn tưởng rằng Quý phi chỉ khiêu khích, nàng cùng đùa một chút.
Nhưng không ngờ, bị Lão thái thái kia ép buộc một hồi, săn thú liền biến thành giết người.
Vệ Lai đã rất cố gắng khống chế cảm xúc của mình, kiểu chém giết trắng trợn này ở kiếp trước cô đã thấy quá nhiều, luôn muốn sau khi sống lại có thể có được một đời yên bình, nhưng không ngờ số mệnh vẫn an bài như thế.
“Muốn dùng máu để tế bãi săn sao? Đề nghị này thật đúng là không tồi: Nhưng mà...” Nàng dừng một chút, nhìn Tô Nguyệt Như, “Nhưng lão tử tâm địa thiện lương, dù là động vật nhỏ yếu ớt cũng không đành lòng xuống tay, vậy phải làm sao bây giờ?”
“Ngươi không dám chứ gì?” Tô Nguyệt Như hơi hất cằm, “Nghe nói trước đây ngươi có thể đơn thân độc mã chạy khỏi hoàng cung, sao hôm nay lại nhát gan như vậy, đến săn động vật cũng không dám!”
Vệ Lai cười lạnh, quay người lại, đi đến bên cạnh giá binh khí.
Nhắm chừng mấy cái cung lên tay, nhưng cũng không hài lòng lắm.
Đang chuẩn bị hỏi xem có cái nào vừa hơn không, chợt nghe thấy tiếng bước chân đi về phía bên này.
Nghiêng đầu nhìn, đúng là Hoắc Thiên Trạm đang xách theo một cây trường cung màu tím đậm đến.
Tất cả lực chú ý của nàng đều bị hấp dẫn bởi cây trường cung kia.
Không biết làm từ gì, có vẻ giống Tử Đàn, nhưng màu sắc kia lại không giống gỗ Đàn: Nói là nhuộm, nhưng dù nhuộm màu cũng không được tự nhiên như thế kia.
Còn có dây cung kia nữa, mảnh như sợi tơ, rồi lại lóe sáng, khiến Vệ Lai cảm thấy nếu sợi dây đó mà vòng trên cổ người chắc chắn sẽ là một vũ khí giết người rất tốt.
“Nhìn cái gì!” Người đến gần nàng nhỏ giọng trách, sau đó đưa cây cung lên trước, nói: “Cầm lấy, cung của trẫm cho nàng!”
“Để ta dùng cái này?” Cô nhíu mày, hỏi lại: “Ngươi đồng ý để ta đi tỷ thí?”
“Phản đối có tác dụng sao?” Hắn liếc nàng một cái, cũng không biết từ lúc nào, hắn giống như đã bắt đầu gần quen vơi cách nói chuyện này rồi, thậm chí hắn thỉnh thoảng cũng sẽ lấy giọng điệu tương tự nói với nàng mấy câu.
“Không cần!” Cô nói thật.
“Cái này chẳng phải được sao!” Nhét cây cung lên tay nàng, “Cầm lấy! Cuộc chiến sinh tử này nàng hãy thể hiện chút khí thế cho trẫm xem!” Nói xong, chợt quay người lại, nói to: “Trẫm đồng ý cuộc tỷ thí này, chuẩn bị giấy bút, mời cô nương Lam Ánh Nhi cung Ánh Tuyền cùng với Tô Quý phi ký giấy sinh tử!”
“Đợi đã...!” Vệ Lai giơ tay lên ngăn lại, không để ý đến ánh mắt dò hỏi của Hoắc Thiên Trạm, tự mình cầm lấy cây cung đi xuống khỏi khán đài.
Được hai mươi mấy bước chân, nàng quay đầu lại, kéo căng cung nhằm thẳng hướng Tô Nguyệt Như.
Tô Nguyệt Như sợ tới mức đột nhiên lùi lại hai bước, sau đó mới phản ứng lại nàng chỉ làm một động tác giương căng cung ra nhưng chưa bắn tên.
Nhưng khí thế của Vệ Lai cũng không khỏi khiến nàng khiếp sợ, ánh mắt đột nhiên giống như dã thú, còn cả động tác giương cung lưu loát... Nếu trên chiếc cung này có tên, nàng chắc chắn đối phương sẽ thả tay ra ngay lập tức.
“Đã nói là không muốn giết động vật!” Vệ Lai chỉ làm bộ, đặt cung xuống. “Ừ! Cung này thật sự không tồi!” Lại ngẩng đầu nói với Tô Nguyệt Như: “Lão tử là nói không muốn giết động vật! Nếu là giấy sinh tử, vậy còn phí công bày vẽ làm gì! Chúng ta trực tiếp bắn người đi!”
Khi nàng nói câu này thì đôi mắt híp lại, ngay cả Hoắc Thiên Trạm cũng nhìn được trong ánh mắt ấy có tia sáng hung ác đến tàn bạo.
Một ý nghĩ kỳ quái hiện lên trong đầu, hắn đột nhiên cảm thấy, người con gái trước mắt này hình như thật sự không phải là Lam Ánh Nhi: Hoặc là nói... Là linh hồn của một người khác chiếm lấy cơ thể Lam Ánh Nhi...
“Nữ nhân kia!” Vệ Lai chẳng chút khách khí chỉ thẳng mặt Tô Nguyệt Như, “Cách nhau 20 bước bắn với lão tử, sống hay chết lập tức sẽ thấy ngay! Thế nào? Cách này còn mau lẹ hơn cách ngươi và lão thái thái kia hợp nhau nghĩ ra!”
“Khốn kiếp!” Đột nhiên giọng nói giận dữ truyền đến, Lão thái thái rốt cuộc cũng không ngồi yên được: Há miệng run rẩy đứng dậy, chỉ thẳng vào Vệ Lai, mắng — “Yêu nữ họ Lam! Ngươi làm loạn Thiên Sở ta, hại chết đứa con trai của ai gia, giờ lại đến gieo họa lên đầu người khác! Tô Quý phi so tài săn bắn với ngươi, ngư