không tỉnh, phải đi lay dậy. Không cần khách khí, lay đến khi nào nàng tỉnh.
Thật ra rất nhiều khi bọn họ nói Vệ Lai đều có thể nghe được, thậm chí còn suy nghĩ ít chuyện theo lời họ nói.
Nhưng cô không muốn mở mắt, không muốn đối mặt với thế giới không có Quý Mạc Trần.
Cô không hiểu, chỉ là giả chết nhưng vì sao cho tới bây giờ hắn vẫn chưa đến tìm nàng?
Hôm đó Sơn Linh cho rằng cô đã ngủ, nên đã nói. Chẳng lẽ chủ nhân thật sự đã chết trận sa trường?
Ngay lúc đó Vệ Lai chỉ cảm thấy thế giới lập tức sụp đổ, hô hấp không còn chút ý nghĩa nào với cô nữa.
Vì vậy ngủ say lần nữa, dù bọn nha đầu có lay thế nào, cô cũng không muốn tỉnh lại.
Nhưng tại sao ngủ rồi, dường như lại nghe thấy tiếng tiêu du dương?
Tại sao Sơn Linh đang lay lay lại chợt dừng lại?
Cô nín thở, cố gắng để khí mạch của mình điều hòa.
Tiếng tiêu vẫn tiếp tục, từ xa đến gần, cuối cùng dừng lại ở một chỗ, khoan thai du dương, vừa đủ để nàng nghe rõ.
Người vì ngủ say mà lâu không cử động lòng bỗng nhảy dựng lên, cô từ từ mở mắt, sau khi tầm mắt tập trung, thấy mặt Sơn Linh hiện rõ vẻ kinh ngạc.
Tiếng tiêu tiếp tục như thúc giục linh hồn, giục cô kéo chăn ra, lật người chỉ mặc áo ngủ trắng lại.
Cũng không quan tâm đến việc đi giày vào, xúc động lảo đảo đi ra cửa.
Nhìn cử động này, cuối cùng Sơn Linh cũng phục hồi lại tinh thần, muốn kéo cô, lại phát hiện người đã đến cửa.
“Cạch” Một tiếng kéo cửa phòng ra, tiếng tiêu vang lên bên tai càng rõ hơn, chỉ thấy một chàng trai áo trắng bồng bềnh đứng đó. Tay cầm cây tiêu dài, đang đem chậm rãi tấu lên khúc nhạc mê hồn kia.
Thấy nàng, người thổi tiêu cũng ngừng lại, một cánh tay duỗi ra, vẫy vẫy tay với nàng —
“Đến đây!”
Như bị ma xui quỷ khiến, hai chân Vệ Lai bắt đầu bước đến phía trước.
Từng bước từng bước, không nhanh không chậm.
Cho đến khi hai người đứng đối diện nhau, chàng trai áo trắng chợt mở hai cánh tay, mạnh mẽ ôm trọn lấy người trước mặt.
Vệ Lai nhắm chặt mắt, ngửi mùi đàn hương quen thuộc này, nước mắt tràn ra.
Nàng nắm chặt áo Quý Mạc Trần, cuối cùng vừa há miệng liền cắn đầu vai hắn.
Quý Mạc Trần khẽ run, nhưng vẫn đứng không nhúc nhích. Cứ chịu đau để nàng cắn cho dù vai áo trắng đã thấm máu.
“Vệ Lai...” Giọng hắn khàn khàn, chỉ nói một chữ, yết hầu đã căng lên.
“Quý Mạc Trần nếu ngươi không xuất hiện nữa, có lẽ ta sẽ ngủ luôn ngàn năm như vậy. Ta không biết giữa chúng ta vượt qua mấy trăm hay mấy ngàn, nhưng những năm tháng bị bỏ lỡ đó, cho dù phải ngủ say ta cũng vẫn sẽ tìm chúng về.”
“Ta biết.” Hắn ôm nàng chặt hơn, “Ta chết để thoát thân, cũng vượt qua muôn sông nghìn núi đứng trước mặt nàng lần nữa... Đi theo ta được không?”
Hắn nói câu này, Vệ Lai liền gật đầu thật mạnh.
“Được!” Không hỏi nhiều, chỉ cần là hắn nói, nàng đều đồng ý.
“Đi tiêu dao chân trời với ta, từ đó cách xa hoàng quyền, từ đó tự do cả đời...”
...
“Ca ca, huynh không cần tiễn nữa, đến đây thôi, được không?” Ở ngoại ô thành Sở Đô, năm người năm ngựa cùng đi. Cuối cùng khi dừng lại ở một ngã ba đường thì Vệ Lai nhẹ nhàng nắm lấy cổ tay Hoắc Thiên Trạm, nói. “Ca, tiễn đã xa, nên từ biệt thôi.”
“Ta biết.” Hoắc Thiên Trạm cười khổ, “Cứ muốn tiễn các muội thêm đoạn đường nữa, đi lần này không biết lúc nào thì có thể gặp lại nữa”
“Ca nói gì đấy!” Vệ Lai giả vờ tức giận, “Muội là muội muội của huynh, muội bảo đảm ngày mười lăm tháng tám hằng năm đều về Thiên Sở thăm huynh và chị dâu, được chưa?”
“Được!” Hắn gật đầu, rồi nhìn Quý Mạc Trần bên cạnh Vệ Lai, cất giọng nói. “Hôm nay đệ cũng không phải là người ngoài nữa, ta cũng không lấy tư cách là Hoàng Đế. Ta mặc đệ gọi muội của ta là Vệ Lai hay gọi nàng là Lam Ánh Nhi, nhưng nàng chính là nàng. Nếu đệ đã lựa chọn như vậy, phải cam đoan với ta ở bên nàng cả đời. Công chúa Thiên Sở chúng ta, đệ không được để nàng tủi thân!”
“Ta bảo đảm!” Quý Mạc Trần nghiêm túc nói. “Cam đoan này nhất định phải có! Ta sẽ đối xử tử tế với Vệ Lai cả đời cả kiếp, nàng là tình cảm chân thành, cũng là duy nhất!”
“Chủ nhân!” Sơn Linh lập tức tiến lên một bước, “Chủ nhân, nô tỳ chúc người và Vệ cô nương hạnh phúc bình an!”
“Sơn Linh?” Vệ Lai nhíu mày, “Câu này của ngươi có ý gì? Không phải ngươi cùng đi với chúng ta sao! Sao bây giờ lại nhảy vào giúp vui?”
“Ta không đi!” Sơn Linh lắc đầu, rất áy náy nhìn hai người họ. “Chủ nhân, Vệ cô nương, Sơn Linh muốn ở lại Thiên Sở, cũng không đi với hai người. Cuộc sống của hai người cần tiêu dao tự tại, thêm một tiểu nha đầu ta sẽ bất tiện! Lại nói, ta rất thích Thiên Sở, không muốn trở về Liêu Hán. Chủ nhân người sẽ thành toàn cho ta chứ, Sơn Linh từ nhỏ đến lớn chỉ xin người một thỉnh cầu như vậy, xin người thành toàn!”
Quý Mạc Trần lúc lâu không lên tiếng, lông mày hơi nhíu nhìn Sơn Linh, một lúc lâu mới nói.
“Cảm ơn.”
“Ánh Nhi.” Người ngồi trên một con ngựa khác mở miệng, chính là Tần đại ca. “Ánh Nhi muội phải giữ mình bảo trọng. Ta cũng sẽ không về Tộc Nhu Thiên nữa. Hoàng Thượng cho ta hầu hạ gần người, lại đồng ý cho ta vào Thân Vệ Quân. Ánh Nhi muội không cần lo lắng cho ta, cho dù Tần đại ca là th