ể cảm nhận được hơi thở ấm áp của anh, ngọt ngào
giống như khoảng thời gian thầm yêu trộm nhớ anh bạn thời đại học, có
một chút xao xuyến, một chút hoang mang, còn có cả một chút vui vui.
“Không, không thể nào, mình nhất định sẽ không thích tên vừa nói lắp
vừa keo kiệt này, lại còn vừa…” Đột nhiên trong đầu không thể nghĩ ra
được lời nào chê bai anh, ngược lại một loạt từ ngữ tốt đẹp về anh đua
nhau hiện lên. Tim đập chộn rộn bởi một cảm xúc bất ngờ ập đến, song cảm xúc này lại mau chóng bị gạt phăng đi, cô chau mày lẩm bẩm một mình:
“Ảo tưởng, nhất định là ảo tưởng.”
Đưa tay vỗ vỗ hai má nóng bừng, Tô Duyệt Duyệt giật mình trở về với
thế giới hiện thực, tắm rửa xong xuôi, leo lên giường ngủ, một lúc sau
đèn cũng phụt tắt.
Trời vô cùng lạnh, lạnh đến nỗi mặt hồ của tiểu khu đã đóng một lớp
băng mỏng trên bề mặt. Doanh Thiệu Kiệt ngồi bên khung cửa sổ trong
phòng ngủ của mình nhìn sang cửa sổ tòa nhà đối diện khoảng hơn hai mươi phút, cho tới khi đèn bên đó phụt tắt, mới mỉm cười, đặt tách cà phê
trong tay lên chiếc bàn bên cạnh. Lúc đi qua gương mới phát hiện thấy
trong mũi vẫn còn viên khăn giấy, máu đã ngừng chảy từ lâu nhưng anh lại quên không lấy ra, vừa định đưa tay lên rút ra thì khựng lại bởi tiếng
tin nhắn, lôi điện thoại ra xem, hai hàng lông mày của anh chau tít lại.
Là số điện thoại của cô ta.
Mặc dù anh đã xóa số của cô ta từ lâu, nhưng tại sao muốn quên mà
không thể quên được dãy số chỉ khác số điện thoại của anh một con số
kia? Cho dù cái tên “my darling” đã bị anh xóa bỏ, giờ chỉ còn hiện lên
một dãy số dài, nhưng trong tim anh hình bóng của cô gái đó vẫn chiếm
một vị trí kiên cố, anh muốn gỡ nó đi nhưng có vẻ chỉ là tốn công vô
ích.
Trên màn hình hiện lên dòng tin nhắn: “Thiệu Kiệt, cô ấy có phải bạn gái anh không?”
Doanh Thiệu Kiệt bất giác bật cười, với tay lấy tách cà phê ở trên
bàn uống một hơi, cà phê mà anh coi như rượu vậy, cố gắng làm mình quên
hết mọi thứ. Có điều, cho dù là cà phê nhưng vị đắng trong miệng không
thể xóa đi nỗi đắng cay trong sâu thẳm trái tim. Tô Duyệt Duyệt đương
nhiên không phải bạn gái của anh nhưng điều này không cần phải giải
thích với cô ta vì nó không cần thiết.
Giữa họ đã không còn gì, sóng gió liên tiếp ập đến với anh trong
những chuỗi ngày đó, duyên phận đến đây cũng đã chấm hết rồi. Anh biết,
cô ta đã vì mình nên mới đến làm việc ở JSCT nhưng chuyện trong quá khứ
làm sao có thể phủ lấp được? Chiếc gương đã vỡ, dù có hàn gắn thế nào
cũng không thể vẹn toàn như cũ.
Anh không muốn gặp cô ta.
Cũng như lúc này, anh không muốn trả lời tin nhắn của cô ta.
“Thiệu Kiệt, cô ấy không hợp với anh đâu.”
Tin nhắn thứ hai gửi đến, anh lại uống một tách cà phê nữa, vẫn tu liền một hơi như uống rượu.
“Thiệu Kiệt, em nhớ anh!”
Tin nhắn thứ ba gửi đến, anh đã tắt đèn, ngón tay cái đặt lên hai từ
“trả lời” một lúc lâu, có điều cuối cùng vẫn không ấn xuống. Kết thúc
rồi, đã kết thúc từ lâu rồi.
Anh tự nhắc nhở bản thân, song vừa đặt điện thoại lên trên chiếc tủ
kê ở đầu giường, còn chưa kịp buông tay ra thì tiếng chuông điện thoại
lại đột ngột reo vang. Tiếng nhạc nhẹ nhàng, đây là bài Dấu vết của mưa, anh thích giai điệu này, dường như trong giai điệu ấy có thể tìm được
hạnh phúc khó kiếm trên thế gian này.
“Tôi và cô ấy không có quan hệ gì.”
Không suy nghĩ, anh ấn nút xanh nhận điện thoại, lúc này giọng nói
của anh có chút ngập ngừng. Có điều, sau lời phủ nhận, anh lại cảm thấy
có chút hối hận, tại sao anh không thể nói lời cắt đứt quan hệ với cô ta như nam diễn viên trong phim truyền hình, cứ coi mình và cô ấy có quan
hệ đi. Nhưng thật ngạc nhiên, ở đầu dây bên kia lại không phải giọng nói của cô ta.
“Này, mũi lọ hoa, anh đang nói chuyện với ai thế, sao kích động vậy?”
Mũi lọ hoa.
Là điện thoại của Tô Duyệt Duyệt, anh hạ chiếc điện thoại bên tai
xuống nhìn xác nhận, tâm trạng bỗng nhiên thấy thoải mái hơn hẳn, anh
nói: “Không có gì, sao cô vẫn chưa, chưa đi ngủ?”
“À, sáng mai tôi gọi anh dậy, hay anh gọi tôi dậy? Hay thế này đi, ai dậy trước thì gọi người kia dậy, chúng ta không thể đến muộn được.”
“Được, ngủ sớm đi.”
Rõ ràng đã thấy bên cô đã tắt đèn, một lúc sau đột nhiên lại gọi điện thoại sang, Doanh Thiệu Kiệt bất giác mỉm cười, khuyên cô đi ngủ sớm
một chút. Tô Duyệt Duyệt “ừ” một tiếng, rồi cũng tắt điện thoại.
Có điều, vừa trùm chăn lên đầu, lại có tin nhắn gửi đến nhưng lần này là tin nhắn của Tô Duyệt Duyệt.
“Lúc nãy quên không hỏi mũi anh đã đỡ chưa, chúc ngủ ngon, mũi lọ hoa.”
Bắt đầu từ tối nay, anh đã có một biệt danh mới rồi!
Sáng sớm hôm sau, hai người đều dậy rất sớm, bởi lẽ cả hai đều ngủ
không ngon giấc, nguyên nhân lại không rõ, dường như càng muốn ngủ thì
càng nghĩ tới chuyện sáng mai ai sẽ là người chủ động gọi điện cho người kia trước. Về lý, Doanh Thiệu Kiệt là người quen đi công tác, song suốt đêm cũng trằn trọc không ngon giấc. Cho tới ngày hôm sau, lúc Tô Duyệt
Duyệt gọi điện thoại tới, anh mới bớt suy nghĩ, bắt đầu có vẻ chìm vào
giấc ngủ.
Có điều, cuộc họp ngày hôm nay kh