Ăn Bồ Đào Không Phun Bì

Ăn Bồ Đào Không Phun Bì

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326164

Bình chọn: 8.5.00/10/616 lượt.

ay đổi ý tưởng này.

Về phần Thiên Hoa Loạn Vũ trên giang hồ địa vị cao cỡ nào, Bồ Đào không biết. Chỉ biết đây là một trong những bảo bối của Quý phụ thân, hắn mở một con mắt nhắm một con mắt để Quý gia gia đem Thiên Hoa Loạn Vũ về trong viện cho đại tôn tử bảo bối của lão chơi.

Tiểu thuyết từng đề cập, giang hồ là nơi tốt nhất để thiếu niên tuấn kiệt hiển lộ quyền cước.

Sự thật chính là, nào giống như trong tiểu thuyết, làm gì có nhiều mỹ thiếu niên xuất đầu lộ diện trong Đại hội võ lâm hoặc là Binh Khí Phổ bài danh này như vậy.

Bồ Đào vĩnh viễn vẫn không hiểu tại sao Thượng quan kiếm pháp của Thượng Quan Khâm – sư phụ của nàng lại không có vị trí nào trong Binh Khí Phổ bài danh.

Rốt cục ngày hôm đó trước khi lên đường, cái kia cũng đã hết.

Bồ Đào hỏi thẳng.

"Ta? Ta còn quá trẻ......" Thượng Quan Khâm nhẹ nhàng nói "Thật ra......Thượng Quan gia đã có hai người kế thừa Bích Huyết kiếm pháp, chẳng qua một người đắc tội lão trang chủ, không được tham gia Đại hội võ lâm và Binh Khí Phổ bài danh, người còn lại, căn bản là không có tư cách tham gia Đại hội Võ lâm, nhưng có thể đi tranh Binh Khí Phổ bài danh."

Bồ Đào thông minh "Sư phụ...... là người nào?"

"Gia chủ là người thứ nhất, sư phụ ta là người thứ hai, Bồ Đào, trước ngươi, người kế thừa chính là gia chủ, ta không phải người kế thừa, không có tư cách đại biểu Thượng Quan gia tham gia Đại hội võ lâm, về phần Binh Khí Phổ bài danh...... Lần này, cũng không phải là vì danh vọng."

"Sư phụ ngươi phải luận võ!?"

Bồ Đào thật không biết chuyện này, nhất thời vui sướng điên cuồng "Sư phụ! Cố lên!"

"Ở đâu học được ngôn từ ba hoa như vậy, sư phụ ta năm nay hai mươi ba tuổi, tuy có hơi lớn một chút, nhưng dưới hai mươi tuổi là không được tham gia tranh đoạt trong cuộc bài danh. Đây chính là quy định."

Lại còn có quy định cũ nát này? Aizz a, ai đề ra thứ quy định như vậy, làm cho sư phụ ôn nhu xinh đẹp của chúng ta phải đợi từ mười lăm tuổi đến hai mươi ba tuổi mới có cơ hội biểu hiện trong chốn giang hồ a!

"Không nói đến việc này nữa, Bồ Đào, gia chủ mới vừa gọi ta đến, đặt cho ngươi một cái tên, về sau ngươi ở trên giang hồ cũng nên tạo thanh danh cho tốt, chứ không thể......lên đài báo danh, tại hạ Thượng Quan Bồ Đào......"

Giọng hắn mang theo ý cười dọa Bồ Đào nhảy dựng, Bồ Đào vội vàng bắt lấy ống tay áo của Thượng Quan Khâm hỏi "Vậy......gọi là gì?"

Thượng Quan Khâm cười, cúi đầu xuống, nhẹ giọng thầm thì bên tai Bồ Đào.

Cả người Bồ Đào chấn động, sau đó theo bản năng muốn bịt tai lại, rồi lại vội vội vàng vàng thu tay lại.

Một cái tên thật nổi a.

Bồ Đào thật vui vẻ, chỉ là vừa rồi hơi thở của Thượng Quan Khâm mang theo hương cỏ cây nóng hổi thổi vào tai Bồ Đào, làm Bồ Đào đột nhiên nhớ tới tên tiểu tử Quý Tử Thiến kia, ngẩng đầu nhìn Thượng Quan Khâm, Bồ Đào bỗng nảy sinh một cảm giác khác lạ. Kể từ khi xuyên không đến nay, nàng vẫn cảm thấy Thượng Quan Khâm xem nàng như khuê nữ thân sinh của hắn, mà nàng cũng xem hắn như phụ thân của nàng...... Vậy tại sao...... trong nháy mắt mới vừa rồi kia, tim nàng lại bắt đầu đập mạnh như vậy.

Chẳng lẽ bởi vì nàng đã trưởng thành?

Không đúng a...... Bồ Đào nhớ rõ bản thân mình không nhỏ a......

Aizz...Quái, vẫn cảm thấy mình không phải chỉ có mười ba tuổi...... A a, nhưng sao nghĩ không ra a.

Cuốn nhật ký giấu trong hốc tường dưới chân giường đã sớm bị quên béng.

Xiêm y mang theo không ít, lúc khởi hành lên đường chỉ có hai xe ngựa.

Sư phụ và Bồ Đào cùng ngồi một xe, còn xe kia thì chất hành lý.

Một lớn một nhỏ và thêm bốn xa phu, trong chớp mắt rời khỏi Thượng Quan sơn trang.

Thượng Quan Khâm cho Bồ Đào ngồi trong xe ngựa thật to, bên trong như một căn phòng thu nhỏ, Bồ Đào vẫn lấy làm lạ, nàng chưa từng ngồi qua xe ngựa, vẫn cứ tưởng xe ngựa giống như một cái kiệu vậy, nhất định là vừa nhỏ vừa ngộp. Nào ngờ xe ngựa lại có thể lớn như vậy, bên trong còn trải mấy tầng chăn đệm bằng nhung thật dày, kéo ra một cái là có thể chui vào ngủ, hai bên là cửa sổ có rèm che, có thể kéo ra nhìn cảnh sắc bên ngoài, cạnh cửa sổ còn có hai chiếc ghế nho nhỏ để ngồi.

Thật sự là vô cùng hào hoa a.

Xe ngựa lớn như vậy nên phải cần đến bốn con ngựa để kéo, hèn chi phải cần nhiều xa phu như vậy.

Ngồi vào xe, khi xe ngựa bắt đầu chạy cũng là lúc trên xe trở nên xóc nảy, Bồ Đào có chút say xe, không khác gì so với thời hiện đại.

Thượng Quan Khâm rót hai chén trà nóng hổi đặt trên chiếc bàn nhỏ cạnh cửa sổ.

"Bồ Đào, đã thuần thục cách ra dấu bằng tay rồi à?"

"Ừ" Bồ Đào gật đầu, Thượng Quan Khâm sà lại gần, nhẹ nhàng ôm đầu Bồ Đào vào trong lòng hắn "Ờ, đúng rồi, cứ như vầy, khi đi đường khẽ cúi đầu xuống một chút, vừa dễ nhìn mà lại không ai chú ý thấy ngươi không có yết hầu."

"Được."

Vì biến nàng thành nam nhân, Thượng Quan gia thật sự là tốn không ít tâm tư, năm ngoái tung ra tin tức, nói Bồ Đào sinh bệnh nặng, không thể nói được, sau đó còn nói, Bồ Đào quyết tâm vì Thượng Quan gia nên hy sinh hạnh phúc cá nhân, suốt đời không cưới gả.

Những người nàng có thể lấy đều giữ k


XtGem Forum catalog