XtGem Forum catalog
Anh Chờ Em Lại Yêu Anh - Waiting You Love Me Again

Anh Chờ Em Lại Yêu Anh - Waiting You Love Me Again

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323281

Bình chọn: 7.5.00/10/328 lượt.

ợc đồ sống nên cố tình đãi tại nhà hàng Nhật để “bỏ đói” nàng. Trên đời có ai xấu xa hơn hắn ta hay không?

Lát sau đi tăng hai karaoke, mọi người sau khi ăn chung đã thân hơn nên ca hát quậy tưng bừng. Chỉ có Nhi đói rã ruột đi ra ngoài thì bị Khả Phong nắm lấy. Nàng hoảng bị lôi vào phòng trống không người cạnh đó…

- Anh muốn gì?

- Đói bụng lắm rồi hả? Chúng ta xé lẻ đi ăn tối đi!

Khả Phong cười nói, tay khẽ chống lên tường khống chế con mồi nhỏ. Nàng run run nhìn hắn gần quá mức nhưng xem ra muốn thoát cũng không dễ cố nói bình tĩnh…

- Chẳng có lí do gì mà tui phải đi với anh, đặc biệt là “ăn tối” nữa!

- Sợ anh lại chọc em sao? - Khả Phong nhẹ giọng hỏi.

- Đồ khốn! Anh nhớ rõ anh chơi xấu tui thế nào mà còn dám đùa dai với tui nữa hả?

Nàng giận dữ hét lên, đến giờ vẫn còn nhớ như in và giận sôi gan buổi ăn tối hay ho đó hắn mang lại cho nàng. Khả Phong nhìn Uyên Nhi đã nổi điên rồi chỉ cười nhẹ…

- Anh xấu xa và việc anh đùa với em thì có liên quan gì chứ?

- Đồ… đồ trơ trẽn, vô liêm sĩ, khốn nạn…

- Chửi đi! Chửi xong hết giận rồi lại thích anh nha!

Hắn nói rất tự tin không ngượng miệng làm nàng tức đến nghẹn lại không biết phải nói lại gì nữa. Sao lại có loại người như hắn trên đời chứ? Khả Phong hình như không biết “nhục nhã” viết ra làm sao mà.

Và Uyên Nhi giơ chân giẫm gót giày cao gót lên chân hắn. May là Khả Phong mang giày da chứ nếu không cũng mất ngón chân rồi vẫn đau điếng nên nhăn mặt nói…

- Em dám…

- Tui không bao giờ thích anh lần nữa đâu cho dù có chuyện gì xảy ra. Never and ever có biết không?

Nhi nói dứt khoát hùng hồn hất tóc bỏ đi. Khả Phong ôm chân thật nghe lòng rất tức giận chạy theo song chậm trễ một bước so với Louis. Louis ra tìm nàng, quan tâm nói với nàng…

- Hồi nảy anh thấy em không ăn chút gì không khoẻ trong người sao?

- Dạ không, em không biết ăn món Nhật thôi! – Nàng trả lời bình thường với Louis dù vẫn còn tức Khả Phong.

- Vậy anh cùng em đi ăn rồi về luôn nha!

- Dạ! Chờ em lấy giỏ!

Nàng cười với Louis nụ cười xinh xắn rạng ngời. Khả Phong đừng nép nhìn, nàng cũng từng cười với hắn còn tươi hơn thế sao hắn không biết trân trọng? Tay hắn siết chặt lại, lòng dâng lên sự khó chịu. Nhất định hắn phải có lại Uyên Nhi mê đắm hắn của ngày xưa.

—————-

Văn phòng chi nhánh mới sau khi chính thức làm việc thuê thêm nhân viên mới cũng bắt đầu có hợp đồng thiết kế làm việc. Tình hình rất khả quan làm giám đốc rất vừa ý. Louis vừa là trưởng phòng vừa là quản lí chính chi nhánh công ty.

Làm việc thì cũng tốt, mọi việc bình thường nhưng đi về Uyên Nhi luôn có chút dè chừng sợ gặp gã khốn nào đó cùng khu cao ốc. Song tránh vỏ dưa, nàng lại gặp vỏ dừa khi Linh Diễm vừa quay ngoại cảnh xong đến tìm hắn. Cô nàng vừa xuống xe trước cửa thì có người nhận ra là người nổi tiếng rồi.

Quả là diễn viên, người mẫu có tiếng trên người vận toàn đồ hiệu, trang điểm bắt mắt nhìn sơ đã hút hồn người khác rồi. Cả nàng là con gái nhìn còn thấy đẹp hỏi sao đàn ông chống cự nổi.

Tuy nhiên Uyên Nhi không mặn nồng với bất cứ ai liên quan với Khả Phong, lại còn là bạn gái hắn nên tính làm ngơ không quen. Chằng ngờ Linh Diễm nhìn thấy nàng bước ra lại bắt chuyện trước…

- Cô là người quen của anh Phong trong tiệc lần nọ và cả lần ở biển nữa cũng có cô đúng không?

- Ơh vâng, tui là Trần Uyên Nhi. Tui cũng có xem phim cô đóng rồi rất hay! - Uyên Nhi cố cười cười xã giao cho lịch sự.

- Cám ơn!

Hai nàng nói chuyện xem ra cũng không ai thật lòng muốn nói nhiều cốt vì lịch sự, xã giao qua lại mà thôi. Uyên Nhi nhìn gần Linh Diễm rồi kết ra được một vấn đề trong bụng là cô “bồ” nào của hắn cũng là mỹ nhân thôi.

Chẳng trách năm xưa nàng đeo bám vô vọng, bị hắn ghét cay ghét đắng như thế. Nhưng nhớ lại thì càng tức, hắn cư nhiên vẫn còn đang có bạn gái thế này mà dám bảo nàng lại đi thích hắn xem có nực cười hay không nha.

Vừa nghĩ đến tào tháo thì tào tháo xuất hiện thật. Khả Phong cùng Thành vừa đi ra nhìn thấy hai nàng mà tim xém chút rớt ngược ra ngoài.

- Anh Phong!

Linh Diễm cười nhìn thấy hắn còn mừng hơn thấy tờ vé số độc đắc tươi cười nhào lại ôm chầm tay hắn. Mọi người nhìn nhìn, chuyện tổng giám đốc quen Linh Diễm thì báo nào cũng có đăng nhưng thấy cũng phải ngó cho kĩ.

Uyên Nhi làm ngơ dẫu biết hắn nhìn mình như khó hiểu sao nàng lại nói chuyện với Linh Diễm như thế. Vừa hay có người gọi nàng…

- Cô chủ!!!

Uyên Nhi xoay qua nhìn chú tài xế nhà mình mà kinh ngạc…

- Mẹ kêu chú rước con hả chú Tân!? Con đã nói con tự về rồi mà!

- Sao chú để cô chủ nhỏ của chú đi xe buýt khi có chú chứ?

Nàng cười híp mí nhanh chóng lên xe. Dù sao đi làm mới hơn một năm, mua chiếc xe là ngoài tầm với nên nàng xem như tiết kiệm vậy. Nàng cười với mỗi Linh Diễm và thằng trợ lí của hắn còn xem hắn như cục đất.

Khả Phong nhìn theo xe nàng đã đi mà không đoán nổi nàng muốn chống đối mình mãi hay sao? Trong khi đó Linh Diễm chỉ nhìn chiếc xe hơi đen đắt tiền sang trọng liền nói bâng quơ…

- Nhìn cũng bình thường không ngờ là tiểu thư nhà giàu nhỉ? - Có xe xịn, tài xế còn gọi Uyên Nhi là cô chủ không ng