Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326253

Bình chọn: 8.5.00/10/625 lượt.

hạm Lý.

Lúc Tây Tử đi đến cửa thang máy, Hồ Quân thu lại cánh tay đang giữ cửa thang máy, thấy cô đến đây mới đi vào, mặt vẫn bình tĩnh như cũ. Tây Tử vào thang máy, giữa hai người có khoảng im lặng khá lâu, Tây Tử mới nói: "Hôm đó ăn cơm với Mộ Thanh, nhưng buổi tối, em có gặp Phạm Lý."

"Buổi tối?" Da đầu Hồ Quân đều có chút bùng nổ. Hai chữ buổi tối này là có ý gì, cô nam quả nữ, đêm hôm khuya khoắt, bọn họ muốn nói cái gì? Có phải muốn nối lại tình cũ không. Hồ Quân tiến về phía trước một bước, tay chống vào vách kim loại, đem Tây Tử vòng vào trong ngực, cúi đầu: "Buổi tối? Rất trễ? Mấy giờ? Ở đâu? Nói gì? Đã làm gì? Tây Tử em được lắm! Anh mới đi công tác vài ngày em đã hồng hạnh vượt tường rồi."

"Cái gì hồng hạnh vượt tường?" Tây Tử không hiểu ra sao cả, lần đầu phát hiện Hồ Quân thực cao, nhìn xuống cô như vậy có một lực uy hiếp không nói lên lời. Ánh mắt anh ẩn chứa nỗi nghi ngờ, người đàn ông này không hề tin tưởng cô, cảm giác bất an này Tây Tử không biết là từ đâu tới. Có thể nói là quá để ý cô, có phần gượng ép, hoặc là, trong lòng anh vẫn luôn nghi ngờ phụ nữ.

Tây Tử bình tĩnh nhìn anh thật lâu, mãi đến khi thang máy đinh một tiếng Tây Tử mới mở miệng: "Chẳng qua là dứt khoát một lần với anh ấy mà thôi, em nghĩ chuyện đó không cần thiết phải giải thích." Hồ Quân tóm tay cô ra khỏi thang máy, vào nhà ngồi lên ghế sofa, sắc mặt Hồ Quân vẫn nghiêm túc như cũ: "Anh cảm thấy cần thiết, em giải thích cho anh nghe."

Tây Tử cảm thấy hơi mất mặt, tối hôm đó cụ thể là nói cái gì thật sự là cô cũng không nhớ rõ được. Căn bản là từ đầu đến cuối trong lòng cô luôn nghĩ về Hồ Quân, cô phải giải thích cái gì đây? Chẳng lẽ để cho cô trực tiếp nói cho Hồ Quân bết cô cùng Phạm Lý, mười hai giờ đêm ngồi ở bờ sông uống rượu tâm sự, mà trong đầu cô toàn nghĩ về anh, không nói đến Hồ Quân, đến cô cũng không tin lời mình nói.

Nếu không nói cho anh biết, thì anh cứ cố chấp như vậy, dáng vẻ muốn truy hỏi đến cùng, cô nên ứng phó thế nào đây. Sự chần chừ của cô rơi vào trong mắt Hồ Quân, sự đố kị lại lần nữa thiêu đốt anh: "Như thế nào? Nói không nên lời? Không có gì ám muội thì sao nói không ra lời, rốt cuộc em đang giấu diếm anh chuyện gì?" Lời nói ác độc của Hồ Quân cất lên.

Tây Tử nhìn anh nhất quyết không buông tha, chợt tức giận: "Anh nghĩ đàn anh giống anh chắc, nhìn thấy phụ nữ mắt liền sáng lên. Bọn em quang minh chính đại, anh thích nghĩ thế nào thì cứ nghĩ như vậy đi! Em mệt rồi, muốn đi ngủ." Nói xong, xoay người vào phòng ngủ chính, nhốt Hồ Quân ở bên ngoài.

Tây Tử nhìn nhìn chiếc giường lớn kia, bỗng nhiên cảm thấy, dưới lại tình huống như này mà ngủ trên cùng một chiếc giường với người đàn ông kia có vẻ rất kì quái. Hơn nữa anh muốn làm gì cô chưa chắc đã có thể kiềm chế được, sợ rằng sẽ càng tệ hơn.

Nghĩ đến chuyện này, lại đi ra: "Hồ Quân, em cảm thấy, chúng ta cần phải bình tĩnh lại. Em không muốn cãi nhau với anh, việc này đã qua , đừng cố chấp nắm mãi không buông, anh như vậy cũng không giống đàn ông chút nào. Đêm nay em sẽ ngủ ở phòng khách."

Cửa phòng khách đóng lại, sắc mặt Hồ Quân lạnh âm tám độ, bỗng nhiên lại cảm thấy có chút buồn cười, vẻ mặt vừa rồi của Tây Tử, vội vội vàng vàng bỏ xuống mấy câu rồi bỏ chạy thật nhanh, nói rất có khí phách nhưng hành động nhát như chuột kia của cô trông giống như nếu cô chạy chậm một chút sẽ bị anh tóm lại nuốt vào bụng vậy.

Quả thực vừa rồi anh muốn làm tới, nhưng nghĩ đi nghĩ lại thì vẫn để cho vợ đi nghỉ ngơi một chút là thích hợp nhất, tránh cho việc anh sẽ cưỡng chế mà ăn cô vào bụng, sợ rằng về sau không được ăn nữa. Chuyện này cứ để từ từ rồi giải quyết, anh cũng không muốn bị cướp mất đồ ăn giữa chừng nha. Ít nhất thì lúc này vợ cũng không nói muốn chia tay với anh trong vui vẻ, theo một góc độ nào đó mà nói, cô bé này cơ bản cũng hiểu được điểm cực hạn của anh ở đâu?

Lại nói, đừng tưởng vợ anh ngốc, có đôi khi cũng ranh mãnh không ai bằng, lại còn dám nói chuyện này với anh một lần nữa, xem ra anh không phạt cô thì không được. Nhưng chuyện về cái tên Phạm Lý này, giống như trong lòng anh bị đổ cả một chảo dầu vào vậy, vừa chán ghét, vừa buồn bực. Sao tên nhóc này cứ như âm hồn không tan, còn cả Mộ Thanh, ba mẹ cô ta, và cả nhà bọn họ cùng ra mặt đối phó với một mình anh!

Chăm chú nhìn cánh cửa phòng khách, Hồ Quân đứng lên đi qua, gõ hai lần: "Vợ, mở cửa, chúng ta nói chuyện có được không? Anh bảo đảm sẽ không nóng nảy nữa." Tây Tử không muốn để ý đến anh, hơn nữa lúc này cô thật sự không dám mở cửa, bản chất của tên đàn ông bên ngoài chẳng khác gì sói xám, nếu cô mở cửa, không cần nghĩ cũng biết hậu quả thế nào.

Hồ Quân gõ vài tiếng, nói vài câu thật lòng chứ không phải giả dối, xoay người vào nhà kho tìm chìa khóa dự phòng, chìa khóa xoay một vòng đã bị chặn lại. Hồ Quân không khỏi vui vẻ, trải qua chuyện lần trước, vợ anh đã thông minh hơn rồi.

Điện thoại di động vang lên, Hồ Quân nhìn nhìn là Cẩm Thành, nhấn phím nghe: "Quân à, cậu đừng có suốt ngày lăn lộn ở trong chăn với vợ cậu nữa, ra đây đi, hai anh em chúng ta uống vài chén vớ


XtGem Forum catalog