ông có chút động tĩnh nào.
Hồ Quân đi công tác sắp xong rồi! Mười ngày liền vẫn không bắt điện thoại của anh, không biết người đàn ông này có điên lên không. Chuyện này nếu để anh biết… Tây Tử thở dài, người kia chắc chắn sẽ nổi giận, sau đó trừng trị cô một trận…
Sắc mặt Tây Tử trở nên đỏ hồng, cô thật sự rất nhớ anh, ngày qua ngày càng tăng, càng ngày càng nhung nhớ.
"Nghĩ gì mà vui vẻ vậy?"
Nét mặt Tây Tử biến hóa, ngẩng đầu, đã thấy Sài Dũng chẳng biết lúc nào đã ngồi trên ghế sa lon đối diện cô .
Phòng khách nhỏ trên lầu thật ra là một nơi bắt nắng, cả một cửa sổ sát đất, tầm nhìn rất tốt, giống như phòng sách ở nhà cô. Tây Tử thường thích ở đây đọc sách, lúc này Sài Dũng ngồi ở ngược sáng đối diện cô, nhất thời không nhìn rõ biểu cảm, nhưng Tây Tử cũng sẽ không nhận lầm gã là Hồ Quân.
Hồ Quân cũng đi lính, nhưng khí chất quân nhân trên người anh hoàn toàn bị vẻ lưu manh che giấu. Hơn nữa trước mặt cô anh luôn hài hước và lười biếng. Trước kia Tây Tử cảm thấy rất đáng ghét, gần đây lại phát hiện rất hấp dẫn, thế nên mới nói, người yêu trong mắt hóa Tây Thi cũng có lý.
Những khuyết điểm trước kia trên người Hồ Quân bây giờ dường như cũng thành ưu điểm, từng điểm tích tụ, chính là nhung nhớ, nỗi nhung nhớ sâu đậm. Cô nhớ người kia, rất nhớ, rất nhớ......
Sài Dũng cảm thấy Tây Tử giống như một câu đố, tiềm thức cho gã biết cô bé này không đơn giản như mặt ngoài, nhưng gã phát hiện, chính mình không muốn nghiên cứu sâu vào......
"Đinh......" Chuông cửa vang lên, phá vỡ sự tĩnh lặng kì lạ giữa hai người, xuyên qua cửa sổ sát đất, Tây Tử có thể thấy rõ có người đứng ngoài cửa lớn, một nam một nữ, trên người người đàn ông kia rõ ràng ẩn chứa sự tàn bạo, người phụ nữ thì rất đẹp, một nét đẹp vừa nhìn sẽ khiến người ta nhớ kỹ.
P/S: Chương cuối trong ngày.... Sài Dũng cúi đầu nhìn đồng hồ: "Em ở trên đây đi, anh đi xuống."
Ánh mắt Tây Tử lóe sáng: "Em xuống cùng anh." Đùa, khó khăn lắm mới thấy được ánh rạng đông, sao Tây Tử có thể vẫn rút ở trên lầu.
Tây Tử có trực giác, hai người nam nữ ngoài kia đoán chừng chính là đường dây phía trên mà bọn họ đã vắt hết óc truy tìm. Sài Dũng nhìn chằm chằm cô một hồi, không gật đầu cũng không phản đối, Tây Tử âm thầm thở phào nhẹ nhõm.
Hai người một trước một sau xuống lầu, Loan Loan vừa bước vào, chạm mặt Tây Tử, đồng thời đối mặt nhau, Loan Loan không khỏi ngẩn người. Người đàn ông bên cạnh cô ta lướt nhìn Tây Tử, cả người Tây Tử chợt có chút rét run. Sài Dũng ôm chặt bả vai Tây Tử: "Anh Trần, đây là vợ em, Tây Tử, đây là anh Trần, chào hỏi chút đi?"
Tây Tử nhập gia tùy tục nhỏ giọng gọi anh Trần. Người tên anh Trần, ánh mắt lướt một vòng trên người Tây Tử, cười nói: "Tháng trước, cậu còn là tên độc thân, chỉ mới mấy ngày này đã có vợ rồi. Sao thế, cũng chạy theo trào lưu, chơi trò cưới chui hử."
Sài Dũng cười: "Tuổi tôi không nhỏ nữa, đúng lúc gặp cô ấy, cảm thấy rất thích hợp. Dù thế nào cũng phải cưới vợ, có một gia đình, mới giống đang sống. Em đang định nói với anh Trần đây, làm xong vụ này sẽ ra nước ngoài, muốn nghỉ xả hơi một trận."
Ánh mắt anh Trần lóe lên: "Có vợ có khác, tối anh mời khách, đến câu lạc bộ Minh Châu đi, nghe bảo nơi đó có suối nước nóng không tồi, để cậu và anh em thả lỏng gân cốt.”
Nói xong, hai người trực tiếp đi xuống tầng hầm. Tây Tử nghĩ chính mình làm thế nào để lấy cớ đi theo, thì chợt nghe người phụ nữ bên cạnh hỏi: "Cô tên Tây Tử?"
Tây Tử đã sớm phát hiện từ lúc bước vào cửa người phụ nữ này vẫn nhìn cô chằm chằm, nhìn đến nỗi khiến cô thấy có chút sợ hãi. Nhưng Tây Tử vô cùng xác định, mình không biết cô ta, cũng chưa từng gặp qua.
"Ừ, tôi tên Tây Tử, cứ gọi tôi là Tiểu Tây!"
"Tiểu Tây?" Loan Loan tươi cười có chút phức tạp, gật đầu một cái: "Tiểu Tây trước kia làm gì? Làm thế nào quen biết cùng anh Dũng thế?"
Tây Tử đem bối cảnh thuộc nằm lòng của mình, kể cho cô ta một lần, Loan Loan cười: "Cứ như anh hùng cứu mỹ nhân! Thật lãng mạn, làm tôi nhớ đến mối tình đầu của mình. Tôi vẫn nhớ rõ, hồi lên cấp ba, đi tự học vào buổi tối thì bị bốn tên lưu manh vây trong ngõ hẻm, anh ấy liền xuất hiện, là một mình anh ấy đánh cho bốn lưu manh đấy sợ chết khiếp. Khi anh ấy ôm tôi vào lòng, tôi chỉ muốn cả đời đi theo anh ấy. Lúc đó tôi mới mười sáu tuổi, bây giờ nhớ lại tựa như một giấc mộng......"
Tây Tử hơi ngạc nhiên, hai người dù sao chỉ mới gặp mặt lần đầu, hơn nữa cũng chẳng phải quan hệ bạn bè bình thường, cô ta nói mấy điều này thật sự không hợp.
Loan Loan thấy cô nhìn mình, chợt cười một tiếng, trong tươi cười xen lẫn chút cay đắng, không biết có phải do Tây Tử hoa mắt không. Tây Tử vẫn chưa nghĩ ra nguyên nhân trong đấy, ánh mắt Loan Loan đã lướt qua cô, rơi vào phía sau cô, vội đứng lên, tiến đến ôm tay anh Trần, có chút sợ sệt và lấy lòng nhỏ giọng hỏi thăm: "Nói xong rồi ư? Chúng ta về?"
Anh Trần cau mày nhìn cô ta, tựa như chán ghét hất tay cô ta ra, đi về phía cửa. Hai người từ khi vào đến ra khỏi tốn không tớn nửa tiếng, Tây Tử vốn không có bất kỳ thời gian để phản ứng, chỉ nhớ kỹ đặc trưng khuôn mặt c
