Duck hunt
Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 325495

Bình chọn: 10.00/10/549 lượt.

h lại đẩy anh Quân ra ngoài, nếu anh Quân ở đây, ai dám để vợ anh ấy tiếp tục nằm vùng, còn không nổ đoàng. Thu xếp như vậy đúng là điệu hổ ly sơn, thật cao tay.

Nhưng nằm vùng cũng không thể thật sự để vợ như thế, quan hệ của Tây Tử và người đàn ông kia không phải bình thường, dường như Tiêu Sơn cũng cảm thấy thú vị, nhỏ giọng nói với Hồ Tử:

"Thấy cô gái kia không, dáng vẻ cũng không phải là khuynh quốc khuynh thành, nơi này của tôi nhiều tiếp viên như thế, vị kia liếc mắt một cái đã nhìn trúng, chưa đến hai ngày đã ở chung một chỗ, lấy làm vợ luôn. Có câu châm ngôn rất đúng, dù cậu có là anh hùng đi chăng nữa cũng khó qua được ải mỹ nhân. Tối nay bọn cậu đến thật đúng lúc, ngoài thưởng thức giọng ca của cô ca sĩ nổi tiếng kia, không chừng còn có thể thưởng thức một màn điều tra hình sự nữa. Ban đầu thật sự người anh em của cậu cũng muốn đi lính lắm, mỗi tội bàn chân bẹt. Cậu nói xem ông cụ nhà tôi làm lính nhiều năm như vậy, mẹ già cũng thuộc đoàn văn công sao lại sinh ra tôi là một tên chân bẹt chứ......"

Tiêu Sơn nói không ngừng nghỉ, Hồ Tử đứng bên không nghe vào được câu nào, chỉ nhìn chằm chằm bàn kia. Trong lòng anh vô cùng hối hận, ước gì hôm nay anh không đến đây và tên kia cũng không nói năng gì. Nhưng hôm nay anh đã đến, rõ ràng nhìn thấy Tây Tử, còn biết chuyện nằm vùng, nếu không báo anh Quân, sau này......

Hồ Tử nghĩ tới nghĩ lui, còn chưa suy nghĩ ra đã nhìn thấy đám người bàn bên kia đứng lên, không chỉ đứng lên, còn đi về phía bên này, da đầu Hồ Tử căng lên từng đợt. Anh chưa từng trải qua việc này bao giờ, hơn nữa các anh em ngồi đây, lúc anh Quân kết hôn có đến góp vui, tuy nói chưa chắc có thể nhớ rõ cô dâu, nhưng cũng không chắc. Nếu nhận ra......

Không đợi anh nghĩ xong, bên kia Tây Tử đã nhìn thấy anh, Tây Tử cũng không ngờ sẽ gặp gỡ người quen. Vốn dĩ cô cũng không quen biết nhiều, ngoài bạn học còn có đồng đội chiến đấu, căn bản sẽ không có ai đến nơi này. Thế nên khi nhìn thấy Hồ Tử, trong lòng Tây Tử thật sự rất sợ. Nhưng sau khi sợ vẫn phải bình tĩnh đối mặt, tên đã lên cung, hiện tại chỉ có thể nhắm mắt mà diễn.

Có lẽ cảm giác được sự hốt hoảng của cô, Sài Dũng nắm cổ tay cô, nhỏ giọng trấn an: "Không sao đâu, là ông chủ nơi này, chỉ chào hỏi thôi......"

Tây Tử phức tạp nhìn gã, mím môi gật đầu. Trao đổi này giữa hai người lọt vào mắt của Loan Loan, Loan Loan lướt một vòng trên người Sài Dũng và Tây Tử, nở nụ cười trào phúng trên khóe môi, vận may của cô gái này thật không phải tốt bình thường.

Loan Loan nghĩ từ chiều đến tối, dĩ nhiên cô nhận ra cô gái này chính là vợ Hồ Quân, cũng là nữ cảnh hôm đó. Trong nháy mắt nhìn thấy người phụ nữ này ở chỗ Sài Dũng, Loan Loan biết Trần Thắng đã đến lúc chấm dứt rồi. Gia đình và những ngày sống như ác mộng, chút lương thiện trong đáy lòng Loan Loan đã sớm biến mất không còn một mảnh. Hơn nữa người phụ nữ này còn là tình địch của cô.

Hồ Quân là mối tình đầu của cô, là hy vọng duy nhất trong lòng cô, là chốn bồng lai khi khó khăn nhất cô thường nghĩ đến. Nếu kiên trì, không chừng sẽ có một ngày còn có thể trở về cạnh anh. Có lẽ không bao giờ có thể núp vào ngực anh nữa nhưng ít ra cũng có thể nhìn thấy nụ cười như ánh dương của anh, sáng ngời và rực rỡ.

Nhưng phụ nữ luôn tham lam, gặp mặt rồi, cô lại muốn có. Hơn nữa Hồ Quân bây giờ so với hơn mười năm trước càng chững chạc hơn, hấp dẫn hơn, cũng có trách nhiệm hơn. Trải qua năm tháng lắng đọng, con người anh càng trở nên đôn hậu cẩn thận mê người.

Cô ghen tị với Tây Tử, cô phải có Hồ Quân của bây giờ, một Hồ Quân hoàn mỹ nhất. Ghen tị gặm nhấm dạ dày khiến cô đau đớn không chịu nổi, nhưng Loan Loan vẫn còn sót lại tia lý trí, nếu Trần Thắng không sụp đổ thì lần bỏ chạy này cô không có khả năng thoát thân. Đây có lẽ là cơ hội duy nhất cô có thể thoát khỏi hắn, bước ngoặt thoát khỏi quá khứ, mà điểm mấu chốt của bước ngoặt này chính là tình địch của cô - Tây Tử.

Loan Loan suy nghĩ thật lâu, nhớ lại tình cảnh mười năm trước của cô và Hồ Quân, trong lòng chợt nhóm lên hi vọng. Có lẽ hôn nhân của bọn họ không tốt đẹp yên ả như bề ngoài thể hiện, gia đình như Hồ Quân thông thường đều kết hôn vì lợi ích, sao có thể yêu chứ, có lẽ bản thân vẫn còn cơ hội. Huống chi, cô chưa bao giờ nghĩ đến chuyện phải có danh phận, chỉ cần Hồ Quân còn cần cô, cô sẽ ở cạnh anh, cam tâm tình nguyện làm người thứ ba.

Nghĩ đến chuyện này, Loan Loan cũng không vạch trần Tây Tử, ngược lại còn vô tình giúp cô che giấu quá khứ, chỉ là việc này cũng không ảnh hưởng đến sự đố kỵ của cô đối với Tây Tử, nhìn Sài Dũng cẩn thận che chở Tây Tử, Loan Loan cảm thấy không những châm chọc mà còn vô cùng ghen tỵ.

"Ông chủ Tiêu, mấy ngày nay quấy rầy nơi này không ít, tôi với Dũng đến mời anh một ly......" Trần Thắng nở nụ cười, chuyện trò cùng Tiêu Sơn.

Tiêu Sơn vội cười đáp: "Nào có, nào có, anh Trần và anh Dũng đến thăm nhiều hơn, em đây mới có cơm ăn sống tạm, nên là em mời hai người một ly, khui bình Louie XIII ra, để tôi kính hai vị anh trai này....."

Thấy qua được cửa này, Tây Tử còn chưa kịp thở phào thì Tr