Insane
Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326704

Bình chọn: 10.00/10/670 lượt.

dần dần tiếp nhận, việc này không phải là một sớm một chiều là có thể xong được.

Hồ Quân có rất nhiều tật xấu, quá khứ càng vô cùng bừa bãi. Trước kia Tây Tử không muốn gặp gỡ loại người này nhất, con cưng nhà giàu, quần áo lụa là, nhưng dần dần, Tây Tử phát hiện, những tật xấu ở Hồ Quân thế nhưng có thể biến thành ưu điểm. Quần áo lụa là nhưng cũng rất nghiêm túc, anh rất vô lại nhưng lại rất tốt với cô, tốt đến nỗi cô không tự chủ được để ý anh.

Tây Tử có lúc nghĩ, có lẽ lúc bắt đầu, kết quả của cô chính là Hồ Quân. Giống như người xưa đã nói, đây là duyên phận, ai cùng ai là vợ chồng đều có duyên phận cả. Những người khác trong cuộc đời chỉ là khách qua đường, khách qua đường vội vã, nhưng kết quả chỉ có một. Phụ nữ chỉ mong có một cuộc sống yên bình, mà Hồ Quân lại cho Tây Tử một khoảng yên lặng đẹp đẽ trong tim.

Tây Tử cũng không cách nào đoán trước được chuyện sau này, ít nhất hiện tại cô cảm thấy hạnh phúc, thảnh thơi lại ngọt ngào, nhưng mà trong lòng lại có một chút khổ sở không nói ra được.

Huấn luyện viên đặc biệt của cô chính là Phạm Lý, các dạng kỹ năng quân sự tương đối xuất sắc. Trước kia là do anh không có bối cảnh gia đình nổi bật vì vậy cũng chỉ có thể như vậy không có tiếng tăm gì. Hiện nay lại có người hỗ trợ, tiền đồ của anh ta hết sức thuận lợi.

Hai người vừa gặp nhau Phạm Lý rất là kích động, Tây Tử lại cảm thấy phiền toái, cái tên Hồ Quân ở nhà này trong lòng treo ngược bảy tám hũ dấm, bình thường ở trên đường, có người đàn ông liếc mắt nhìn cô anh đều có thể dừng lại xử lý, đừng nói là Phạm Lý.

Hồ Quân bình thường không nói nhưng Tây Tử biết, mình cùng Phạm Lý trước mặt này có một đoạn quá khứ, trong lòng Hồ Quân có vướng mắc khá lớn, cái vướng mắc này Tây Tử cũng không biết làm thế nào để tháo dỡ. Cô cảm thấy mọi chuyện đã qua, chuyện cũ đã không còn ý nghĩa nhưng cái tên Hồ Quân này một khi đã ghen tức lên là cô không muốn đi trêu chọc. Vì vậy khi gặp lại Phạm Lý ngoài bình tĩnh Tây Tử còn cảm thấy thật phiền toái.

Bình thường lúc huấn luyện, cô cố gắng tránh khỏi tiếp xúc với anh ta, cô muốn tránh phiền toái, nhưng anh ta lại không nghĩ như vậy. Buổi tối Tây Tử chấm dứt huấn luyện đặc biệt, cô cùng đồng đội làm một buổi tiệc chia tay vui vẻ, mới ăn được một nửa, điện thoại của Tây Tử liền vang lên.

Một tháng nay, đây là lần đầu tiên Tây Tử mở điện thoại di động, mới vừa mở không tới năm phút đồng hồ, liếc nhìn cuộc gọi tới, Tây Tử mấp máy môi, cầm điện thoại di động quẹo ra chỗ vắng người, đứng ở ngoài phòng ăn mới nhận điện thoại.

“Tại sao lâu như thế mới nghe điện thoại?” Trong loa truyền đến tiếng Hồ Quân. Tây Tử đột nhiên cảm thấy mình hơi nhớ anh: “Ở đây đang mở tiệc chia tay......” Đã là tháng mười, gió mùa thu thổi qua những phiến lá cây Bạch Dương to lớn, rì rào vang dội, loại âm thanh này, Tây Tử đã từng hết sức quen thuộc, lúc này lại cảm thấy thật ầm ĩ.

Tiếng rào rào vang ở bên trong, giọng nói của Hồ Quân hơi trầm thấp, từ tai nghe bên kia truyền đến, giống như còn nhiều thêm một phần hấp dẫn: “Sáng mai anh đi đón em thôi! Vợ à, anh nhớ em lắm......”

Hồ Quân nói ra câu này, khiến Tây Tử phát hiện bản thân cũng nhớ anh. Cảm giác nhớ nhung này chôn ở trong lòng cô giống như những đốm lửa nhỏ trong đêm trong nháy mắt lửa cháy lan ra đồng cỏ......

“Vợ à, em nhớ anh không?”

Hồ Quân nói xong câu này, rõ ràng có hơi chần chờ, thật là hèn mọn đáng thương, Tây Tử đang có ý định lừa dối liền mềm lòng.

Tây Tử cảm thấy Hồ Quân là một người đàn ông cứng rắn, ở trước mặt cô như vậy, trong lòng cô cảm thấy không từ chối được, có lẽ, đây chính là thủ đoạn lợi hại nhất của Hồ Quân, lại chân thật bắt được trái tim mềm mại của Tây Tử.

“Ừ......” Tây Tử im lặng hồi lâu mới ừ một tiếng, rất nhẹ rất nhẹ, không lắng nghe lời nói, có thể không nghe ra được. Hồ Quân cũng sững sờ một chút, anh nói những lời này cũng đã thành thói quen, không phải buồn nôn, cũng không phải là giống như kiểu trước đây, vì dỗ ngọt phụ nữ, mà là phát ra từ trong lòng anh, một cách tự nhiên nói ra đối với Tây Tử.

Anh nói nhớ cô, đó chính là đã nghĩ móc tim móc gan mình rồi. Trên thực tế, một tháng này, anh làm gì cũng chán chết, không có chút hứng thú nào, trừ nghĩ về vợ ra chính là chờ đợi, chỉ là một tháng mà thôi, anh lại gần giống hòn vọng phu rồi. Mà trước khi đi vợ lại ra lệnh với anh không cho lợi dụng chức vụ, đặc biệt gọi điện thoại cho cô gây trở ngại việc cô huấn luyện.

Hồ Quân cảm thấy một tháng này còn dài hơn so với một năm, mỗi ngày bắt đầu dùng ngón tay đếm ngày, thật khó chịu mới đợi đến cuối cùng này, vậy mà cô vẫn còn kiên trì ở lại.

Anh là theo thói quen hỏi thăm Tây Tử một chút, cũng không nghĩ cô ấy sẽ có phản ứng gì. Lúc Tây Tử ừ làm cho Hồ Quân thật sự rất kinh ngạc, về sau cảm thấy đầu óc ngừng hoạt động, mừng như điên vọt thẳng ra ngoài la toán lên, làm sao lại đẹp như vậy chứ......

Sau này suy nghĩ cũng có cảm giác mình thật là không có tiền đồ, vợ mới ừ một tiếng, làm cho anh sung sướng quá độ, nếu như cô ấy mềm dẻo ghé vào lỗ tai anh nói một câu: “Em yêu anh, Quân!” c