XtGem Forum catalog
Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326595

Bình chọn: 9.00/10/659 lượt.

hắc lúc đó anh bay lên trời mất thôi.

Anh không bay đi được, bởi vì vợ anh đã đáp trả một câu: “Sáng mai anh không cần phải đón em, nơi này đồng nghiệp đều biết anh...anh tới, mọi người không được tự nhiên, tự em trở về, em cũng không phải là đứa bé, không cần đưa đón.”

Hồ Anh Quânu mày: “Vợ à nếu không anh từ chức, kinh doanh với Diệp Trì, còn không, anh ở nhà phụ trách đưa đón em được không, hiện tại đưa đón vợ, tương lai đưa đón con.”

Tây Tử ngạc nhiên hồi lâu mới bật cười nói: “Nói bậy bạ gì đó, anh mặc bộ quân phục vô cùng đẹp…’’

“Thật?” Hồ Quân hỏi ngược một câu: “Có phải rất đẹp trai hay không? Đây thật sự là lời khen của vợ anh sao? Em khen anh, vậy về sau anh ngày ngày quân phục đứng bên cạnh em, vợ, em nói xem đây có được coi là đồ đồng phục hấp dẫn nhất không?”

Tây Tử mặt đỏ mặt, nghe giọng nói của Hồ Quân, cũng biết trong đầu anh suy nghĩ chuyện gì rồi, không khỏi ngây người một lúc.

“Tây Tử, anh có lời muốn nói với em......”

Tây Tử vội vàng che điện thoại lại, nhưng tiếng Phạm Lý không nhỏ, hơn nữa bên ngoài trại lính quá yên tĩnh, anh ta nói những lời này trong đêm tối rõ ràng quá khác thường, giọng nói của anh rất êm tai, du dương réo rắt, vô cùng êm ái. Mặc dù Tây Tử phản xạ có điều kiện che kín điện thoại, nhưng bên kia Hồ Quân vẫn nghe được.

Trên mặt vui mừng nhất thời tiêu mất hơn phân nửa, trầm mặc mấy giây mở miệng: “Anh vẫn không muốn hỏi, mọi người đang đi ăn tiệc chia tay hay sao?”

“Ách......” Tây Tử mơ hồ một tiếng: “Sáng mai về nhà lại nói, cúp điện thoại!”

Két, tút tút tút....điện thoại bên kia truyền đến âm thanh, sắc mặt Hồ Quân chợt tối. Nếu như Tây Tử đang nói chuyện với tên kia thật, dĩ nhiên, anh cũng không tránh được sẽ ăn dấm chua. Nhưng hiện tại không giống, hiện tại anh đã cảm thấy anh đang thầm tức giận, ý thức được này không thể nói nhiều chính là đang kìm nén.

Cô ấy thế nào đều được, anh đã có thể không chấp hồng hạnh xuất tường, nhưng cái tên họ Phạm, làm sao lại giống âm hồn không tiêu. Hồ Quân hơi lo sợ, sợ tính tình của cô ấy, nếu là trong lòng cô còn băn khoăn tên họ Phạm này, nói chính xác xác định là không vừa mắt của anh rồi, thật dễ dàng mới làm dịu được cuộc sống gia đình tạm ổn, Hồ Quân cũng không muốn làm tan nát đổ vỡ.

Hồ Quân có hơi tức giận suy nghĩ một hồi, cầm điện thoại di động lên nhấn số, bên kia vừa nghe, anh đã nói: “Chú Chu. Con là Quân đây, con có chuyện muốn hỏi chú…”

Quẳng xuống điện thoại, Hồ Quân không cảm thấy một chút gì gọi là áy náy, trước đó anh đã cảnh cáo tên họ Phạm kia rồi, cậu ta lại đi tới tìm. Cũng thật xin lỗi, vợ là của anh, người đàn ông khác cút ngay cho xa một chút.

Cuộc sống hôn nhân dài như vậy, đối với Hồ Quân là một mũi kim rất lớn trong lòng. Tây Tử hiểu rõ vô cùng thấu đáo rằng chủ nghĩa của đấng mày râu cũng rất khó đối phó, bên ngoài phải cho anh một chút mặt mũi, dù sao đóng cửa lại trong nhà bọn họ cô là người to nhất. Tây Tử cũng không phải là cái loại tranh giành chiếm tiện nghi, nhưng lúc Hồ Quân về nhà một lần vui vẻ là lại tính phục vụ cô.

Bây giờ suy nghĩ lại ban đầu ba cô nói thật đúng, đàn ông lớn tuổi thật sự không giống nhau. Có thể Hồ Quân lớn hơn cô nhiều tuổi nhưng cô vẫn không vui thừa nhận anh là một người đàn ông sĩ diện.

Nghĩ tới những thứ này, Tây Tử hơi nhếch khóe môi lên vểnh lên, từ môi cong tạo nên nụ cười, nhàn nhạt, lại rơi vào trong mắt của Phàm Lý cảm thấy chói mắt một cách khác thường.

Mới bao lâu, bọn họ tách ra đến bây giờ, tính toán cho đúng, mới không tới một năm, cô ấy lại có nụ cười hạnh phúc như vậy, làm sao nhanh như vậy liền xuất hiện. Trong lòng Phạm Lý khá bất bình, cuộc sống của anh trôi qua rất khó khăn, cuộc hôn nhân trên danh nghĩa với Mộ Thanh đã trôi qua bao nhiêu tháng, anh cảm thấy thể xác và tinh thần mệt mỏi.

Anh cảm thấy, mình tới hôm nay, dường như là hai bàn tay trắng. Không có Tây Tử, em gái cũng đi, anh mới 28 tuổi, cuộc sống lại giống như đã vào thu lá rụng xào soạt. Anh và Tây Tử có nhiều năm tình cảm như vậy, anh không buông ra, không đặt xuống, anh phải trở về bên cạnh cô, trước mắt anh rất có lòng tin.

Anh vẫn cho rằng, anh cùng Tây Tử có chướng ngại lớn nhất là Mộ Thanh, nhưng không ngờ Hồ Quân lại lợi hại hơn nữa, thậm chí những lãnh đạo cấp cao anh ta cũng không còn để ở trong mắt, anh không tin có mấy tháng ngắn ngủi, một công tử đào hoa như Hồ Quân lại có thể yêu Tây Tử. Tây Tử tốt, là cần thời gian năm tháng phát hiện, mà lòng của cô cũng là như thế.

Phạm Lý không tin Tây Tử sẽ yêu thương Hồ Quân, hai người bọn họ hoàn toàn trái ngược nhau, căn bản đi không cùng một con đường, cho nên, anh nghĩ có lẽ mình còn có cơ hội.

Nhưng trong một tháng huấn luyện, Phạm Lý có hơi do dự, dường như ngày ngày họ đều gặp mặt, nhưng trừ huấn luyện ra, cô thậm chí ngay cả một cái nhìn ấm áp cũng không cho anh, cô nhìn ánh mắt của anh, cùng mọi người giống như đúc, xa lạ làm cho trái tim anh băng giá, nhưng anh không muốn cứ thế từ bỏ, anh không tin bảy năm kém hơn mấy tháng này.

“Tây Tử, anh với Mộ Thanh sắp ly hôn rồi......” “Em biết ngay từ