Snack's 1967
Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326553

Bình chọn: 8.5.00/10/655 lượt.

luyện đặc biệt Tây Tử có một kỳ nghỉ, hơn nửa tuần nghỉ này đôi vợ chồng son đều ở lì trong nhà. Hồ Quân chưa từng nghĩ bản thân sẽ thành một trạch nam, trước kia trừ ngủ qua đêm anh không ở lâu trong nhà được, hầu hết buổi tối đi ngủ cũng có người ngủ cùng.

Nhà ở trước đây vốn không lớn, do Hồ Quân ngại không gian quá lớn, chỉ một mình anh thì làm chủ cả phòng lớn làm gì. Con người anh rất rõ ràng, bên ngoài ăn chơi đàn điếm, tán gái tìm bạn tình nhưng chưa từng mang về nhà, trong nhà chỉ có mùi của anh, thỉnh thoảng cũng có vài nhân viên chuyển phát, không còn một ai khác.

Anh rất để ý chuyện này, không muốn trong nhà có mùi người lạ, đặc biệt là mùi phụ nữ, duy độc chỉ có mùi đàn ông thôi. Thế nhưng Tây Tử không giống, ngay lần đầu gặp cô Hồ Quân không ngại, có thì cũng là Tây Tử ngại anh, ánh mắt nhìn anh tựa như anh đang mắc bệnh đường sinh dục. Sau chuyện đấy, Hồ Quân đã buồn bực thật lâu.

Chân chính tự xét lại nửa đời trước của mình, sao lại bừa bãi như thế. Anh nói với vợ: Trước kia nếu biết anh nhất định sẽ giữ thân xử nam, thật sự không dối trá, nếu có thể uống thuốc hối hận hoặc xuyên qua hay trọng sinh giống tiểu thuyết ngày nay, Hồ Quân nhất định sẽ theo đuổi vợ vào lòng ngay khi cô vừa lên đại học, cũng chuẩn bị một kế hoạch dưỡng thành thật tốt.

Đủ loại suy nghĩ xoay chuyển trong đầu, đột nhiên nhớ tới tên nhóc họ Phạm, tối hôm đấy, sự trở về bất ngờ của vợ khiến anh vừa vui vừa ngạc nhiên đến mức hồ đồ, nghĩ đi nghĩ lại đã quên hỏi chuyện đó .

Lúc này nghĩ tới, Hồ Quân cảm thấy vò dấm chua trong lòng lại trào hơn phân nửa, dạ dày đều khó chịu, buông báo trong tay đứng lên.

Tầng lầu này mang lại cho họ một không gian độc lập xa xỉ với đầy đủ chức năng, phòng làm việc gồm hai gian, một lớn một nhỏ. Tây Tử vốn muốn gian nhỏ hơn, dù sao cô cũng không có việc gì, lên mạng chỉ chơi game, không thì tán gẫu QQ hay dạo quanh diễn đàn. Công việc của Hồ Quân bận hơn cô, người ta tốt xấu gì cũng là lãnh đạo, cần được tôn trọng.

Mà khi lần đầu bước vào, Hồ Quân đã đem laptop của cô đến thẳng gian phòng lớn hơn, nếu anh đã phát huy tinh thần nhường lê của Khổng Dung, Tây Tử cũng không cần thiết chối từ ý tốt của anh, dứt khoát yên tâm thoải mái chiếm phần lớn phòng làm việc.

Sau khi hai người từ giả thành thật, ở nhà chủ yếu là cô ở đâu Hồ Quân theo tới đấy, đến cả đi toilet, chỉ phút chốc không thấy anh cũng phải đến dòm hai mắt vào, đích thực là keo dính siêu cấp.

Dần dần gian phòng làm việc của cô đều là đồ của Hồ Quân, máy tính của anh, sách của anh, bộ trà cụ của anh, ly rượu của anh, vân vân.... Tựa như con kiến chuyển nhà dịch chuyển từng chút một, nơi này trở thành không gian chung của hai người, ngược lại gian nhỏ phòng làm việc không được ai ngó ngàng.

Phòng làm việc có một cánh cửa sổ, phủ rèm màu trắng, lấy ánh sáng vô cùng tốt, bên hông là lối đi vào gian phòng lớn, ở góc sáng sủa đặt một chiếc sô pha khá phong cách, mềm mại và thoải mái. Trước đây, Tây Tử thích nhất làm tổ trên đấy xem chút công việc vặt vãnh hoặc đọc tiểu thuyết, sau này, cô ngồi chỗ nào Hồ Quân liền bám dính đến, hết sờ lại hôn, cuối cùng lăn lộn cùng một chỗ.

Chưa nói đến việc cảm giác khác với những nơi khác, đang khi tình cảm mãnh liệt chợt nghiêng đầu còn có thể ngắm nhìn phong cảnh ngoài cửa sổ. Hơn nữa, khi đêm xuống đèn lên, rặng cầu vồng phía xa tụ thành một biển đèn, ngoài cửa sổ đủ loại sắc màu sặc sỡ trong đêm, trong cửa sổ tình cảm mãnh liệt bắn ra bốn phía, thời khắc lên đỉnh, đôi khi Tây Tử chợt ảo giác, bản thân cũng rơi vào thế giới sặc sỡ bên ngoài cửa sổ kia, dập dờn và lộng lẫy......

Tình là gì? Có lẽ Tây Tử sẽ không hiểu, nhưng Hồ Quân cho cô dục, mang đến cho cô cảm giác đập tan ràng buộc, phá kén thành bướm. Tây Tử hơi ngẩn người, vì vậy không hề chú ý đến động tác của Hồ Quân.

Hồ Quân đi đến phía sau cô vẫn không hề phát giác, mãi đến khi Hồ Quân xoay người ôm cổ cô từ sau lưng, cô mới hoàn hồn: “Nghĩ gì đến ngẩn cả người như vậy?”

Giọng nói Hồ Quân rất nhẹ, môi thở ra hơi nóng, phun trên cổ cô có chút ngứa, Tây Tử tránh ra, nghiêng đầu lướt qua mắt anh: “Đừng làm bậy......” Nói xong, giơ tay lau cổ, Hồ Quân lại chơi xấu thổi khí, cọ cằm qua lại trên cổ cô.

Keo dính Hồ khiến Tây Tử né mấy lần vẫn không thoát, dứt khoát quay đầu trực tiếp đẩy anh ra. Hồ Quân mới cười ra tiếng, duỗi tay ôm vợ anh vợ từ chiếc ghế lớn lên, đặt mông ngồi xuống, để Tây Tử xuống, nhanh nhẹn tách chân vợ, khiến Tây Tử khóa ngồi trên đùi anh, bàn tay to xoa xoa lên khuôn mặt trắng nõn của Tây Tử.

“Anh có việc phải thẩm vấn em, em cũng biết chính sách của quốc gia mình đi, thẳng thắng sẽ được khoan hồng, kháng cự sẽ bị nghiêm phạt?”

Tây Tử nhíu mày kéo tay anh: xuống “Sao anh lại đến cục quản giáo nhỉ, anh nên làm bên hình sự, cho anh mỗi ngày đều thẩm vấn nghi phạm, thẩm đủ, tỉnh người thì quay về thẩm em.”

Hồ Quân nhếch miệng cười cười: “Vợ, đánh trống lãng không xài được trên người đàn ông của em đâu, trong điện thoại tối đó là tên nhóc họ Phạm đúng không?”

Đôi mắt Tây Tử lóe lóe, dường như có tia chột d