XtGem Forum catalog
Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326990

Bình chọn: 10.00/10/699 lượt.

một lớp vải, cắn lên bả vai Hồ Quân, tiếng rên rỉ trong miệng thỉnh thoảng lại ngâm vang, trầm bổng, hết sức động tình......

Hồ Quân lúc này vẫn nhớ rõ Phạm Lý, cảm thấy vợ anh đã nói như vậy rồi, chắc chắn sẽ không có gì. Nhưng sau này nếu có chuyện như vậy xảy ra lần nữa, lửa giận của Hồ Quân thực sự đủ để phá hủy trời đất. Anh không ngờ vợ mình cũng học được cách lừa dối mình ....Dùng tấm lòng yêu cô của anh, lừa anh thiếu chút nữa đội mũ xanh trên đầu. Khi Phạm Lý về nhà, Mộ Thanh đang ngồi trên sô pha phòng khách chờ anh. Phòng ở do bộ đội cung cấp, trước kia Phạm Lý muốn kết hôn cùng Tây Tử, xin nhiều lần cũng không xin được, còn chưa đăng ký cùng Mộ Thanh đã được phân cho hai căn lớn ngay tại tòa nhà dành cho người nhà nằm ngay cạnh quân doanh.

Phòng ở do một tay Mộ Thanh trang trí, từ phòng khách đến phòng ngủ, từ phòng ngủ ra phòng bếp, dù chỉ một góc nho nhỏ cũng toát lên hương vị của Mộ Thanh, tao nhã và sang trọng. Thẩm mỹ của Mộ Thanh rất tốt, Tây Tử lại rất ít để ý những thứ này, trước đây hai người cũng không nghĩ quá nhiều, chỉ nghĩ có thể có một căn hộ để họ ở cạnh nhau là tốt rồi.

Nhưng khi đó Phạm Lý vẫn không biết, tuy thế giới to lớn nhưng cũng không chứa được anh và Tây Tử. Ngày ấy chia tay đều là vì bất đắc dĩ, nhưng lúc ấy Phạm Lý cảm thấy Tây Tử không phải loại con gái thích đứng núi này trông núi nọ, cùng với bảy tám năm tình cảm của hai người không phải nói buông là buông ngay, Mộ Thanh nhất định muốn anh, chẳng qua là do loại tâm lý không chiếm được của đại tiểu thư, Phạm Lý tin rằng không bao lâu, chính cô ta cũng sẽ hết hứng thú.

Cứ như thế, hai người gắng gượng trói buộc vào nhau, có cái gì để hi vọng chứ. Từ giây phút chia tay với Tây Tử, cả thế giới của Phạm Lý bắt đầu trở nên mù mịt, tựa như ráng chiều thưa thớt, bóng đêm dần xen kẽ cả bầu trời. Trong tuyệt vọng lại có một tia hi vọng, trông cậy vào tia hi vọng này anh vẫn có thể thấy bầu trời đầy sao. Đáng tiếc hi vọng này đã biến thành xa vời, hy vọng xa vời biến thành tuyệt vọng, chẳng qua chỉ trong chớp mắt mà thôi.

Lần đầu tiên Phạm Lý cảm thấy tuyệt vọng, khoảnh khắc gặp Tây Tử và Hồ Quân đến cục dân sự nhận giấy chứng nhận, thậm chí vào lễ kết hôn của bọn họ, anh vẫn chưa từng tuyệt vọng, bởi vì khi đấy anh thấy được Tây Tử không hề yêu Hồ Quân.

Tây Tử chưa bao giờ biết che giấu, thẳng thắn trong sáng tựa như thủy tinh trong suốt, chỉ liếc mắt một cái đã có thể thấy rõ, cũng vì vậy tuy anh lúc đấy khổ sở cũng không hề cảm thấy tuyệt vọng. Thế nhưng qua ngày hôm qua, Phạm Lý bắt đầu tuyệt vọng, Tây Tử sắc bén, Tây Tử che chở Hồ Quân theo bản năng đều thể hiện rõ cô để ý người đàn ông kia, có lẽ vẫn chưa đến mức yêu, nhưng đã thích rồi.

Mộ Thanh cứ nhìn chằm chằm vào anh như vậy, anh vào cửa ngay cả liếc nhìn cô cũng không có, phải nói là ngay cả một ánh nhìn cũng keo kiệt bố thí, tựa như cô chính là một món đồ trang trí trong nhà có cũng được mà không có cũng chẳng sao. Bị anh phớt lờ, bị anh lạnh nhạt, cô đường đường là Mộ Thanh lại lưu lạc đến hoàn cảnh này, có đôi khi nhớ lại đều cảm thấy bản thân mình thật đáng thương. Nhưng cho dù có đáng thương cô vẫn không muốn buông tay, chấp niệm đối với người này sâu biết bao nhiêu, sâu đến nỗi dù làm một vật trang trí có cũng được mà không có cũng không sao, cô vẫn có thể tiếp tục lại gần anh.

Cô có tinh thần nước chảy đá mòn, cô còn có thời gian cả đời, cô không tin, người này có thể đối xử vĩnh viễn với cô như vậy: “Ăn cơm chưa? Em làm gà luộc cắt miếng mà anh thích ăn đấy, ăn chút đi?”

Phạm Lý chuẩn bị bước vào phòng khách thì bị Mộ Thanh ngăn lại, giọng nói của Mộ Thanh hơi dè dặt lấy lòng. Đừng nói bản thân Mộ Thanh, chính Phạm Lý cũng thấy cô không đáng như vậy, đến bây giờ anh vẫn không hiểu được vì sao cô kiên quyết bắt lấy anh như vậy, bởi vì yêu ư? Cô yêu anh sao? Phạm Lý nhớ lại, bản thân chưa từng tiếp xúc gì với cô, tình yêu này bắt đầu từ đâu?

Trong trí nhớ Mộ Thanh luôn là một cô gái kiêu ngạo, người như vậy đáng lẽ nên khinh thường nhất việc cúi đầu làm nhỏ. Thế nên cô ta như thế này càng khiến Phạm Lý cảm thấy khó hiểu, có lẽ bản thân nên nói chuyện thẳng thắn với cô ta một lần......

Nghĩ đến đây Phạm Lý quay đầu lại, ánh mắt đảo qua cô, cất bước hướng về nhà bếp. Mộ Thanh sửng sốt, tiếp đấy đuôi lông mày cũng vui lây, đi qua lấy gà luộc trong hộp giữ nhiệt ra bỏ vào một cái đĩa mới rất đẹp bưng đến trước mặt Phạm Lý. Phạm Lý gắp một khối thịt gà chấm nước tương, đưa đến miệng......

“Thế nào?” Giọng nói của Mộ Thanh rất gấp gáp, Phạm Lý để đũa xuống gật gật đầu: “Sao biết tôi thích ăn món này?”

“Kỳ Kỳ nói......”

“Kỳ Kỳ?” Phạm Lý gật gật đầu: “Em ấy không nói cho cô biết, vì sao tôi lại thích ăn món này ư?”

Mộ Thanh lắc đầu.

“Bởi vì đây là món mà Tây Tử có thể làm tốt nhất, thật ra, chỉ một món gà luộc đơn giản thế này, cô ấy cũng sẽ làm không tốt, luôn nấu quá chín, lúc lấy ra gà đều nát cả, thế nhưng, khi đấy chúng tôi đều ăn hết, hương vị có tình yêu trộn lẫn nên trở thành món ăn hoàn mỹ nhất trên thế giới này. Tôi cảm thấy, cả đời n