Old school Easter eggs.
Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Anh Dám Lấy Tôi Dám Gả

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326715

Bình chọn: 10.00/10/671 lượt.

ạ, chỉ một cái chớp mắt Hồ Quân cũng dễ dàng bắt giữ, sắc mặt Hồ Quân đen ngay lập tức, ánh mắt cũng sắc bén hẳn: “Tên đó tìm em làm chi? Nó phụ trách huấn luyện tụi em chứ gì! Vì sao mấy ngày nay em không nói với anh......”

Hồ Quân hỏi hết câu này đến câu khác, cứ như đang thẩm tra kẻ xấu, làm Tây Tử hơi phản cảm nhíu mày: “Ý anh là gì? Là nghi ngờ em và Phạm Lý có gì? Hay anh cảm thấy, em là đứa con gái không dứt được nợ cũ?”

Khuôn mặt nhỏ nhắn sa sầm hẳn, trông rất nghiêm túc, nhìn mặt kiên cường này của cô, nơi nào đấy của Hồ Quân chợt mềm nhũn, hật không có tiền đồ. Nói đến cùng dấm chua trong lòng khiến anh tổn thương bên trong, dù biết cô vợ nhà mình thật sự không phải loại con gái hay sớm nắng chiều mưa, nhưng anh đặc biệt chán ghét tên nhóc họ Phạm kia.

“Vợ, nếu không có chuyện gì, em nói cho anh biết đi! Nó tìm em làm gì? Cũng khiến chồng em an tâm. Người đàn ông của em có rất nhiều tật xấu, lòng dạ nhỏ nhen, thích ăn dấm chua, nhưng đây chẳng phải thể hiện anh để ý vợ mình sao? Cần an ủi không thể đả kích!”

Tây Tử phì cười, đổi lại sắc mặt, em đây sẽ không đả kích anh, lại lặp lại một lần: “Mặc kệ trước đây em và Phạm Lý có thế nào, đã là chuyện quá khứ, từ giây phút em gả cho anh, em và anh ta không còn chút quan hệ nào.”

“Đêm đó nó tìm em làm gì?” Hồ Quân trong lòng vẫn rối rắm chuyện này, hơn nữa câu nói truyền qua loa đêm đó, anh nghe rất rõ ràng, đấy là loại tình cảm nồng đậm không tầm thường. Thậm chí Hồ Quân còn hoài nghi, tên nhóc họ Phạm kia biết rõ lần huấn luyện đặc biệt này Tây Tử sẽ đi mới nhờ cậy để được làm huấn luyện viên.

Tây Tử bình tĩnh nhìn Hồ Quân, trong lòng cũng đang phân vân, chuyện đêm đó có nên kể anh biết hay không. Thật ra mấy ngày nay Tây Tử ngẫm lại cũng thông cảm cho Phạm Lý.

Phạm Lý là một người đàn ông rất vĩ đại nhưng vận may quả thực hơi kém. Đừng nói so với Hồ Quân, so với người bình thường cũng không bằng rồi. Hoàn cảnh khiến anh trở nên tự ti, xung đột với sự kiêu ngạo sẵn có trong anh, vô cùng mâu thuẫn.

Thật ra với căn bệnh lúc trước của em gái anh vẫn còn một biện pháp, cũng cách mà Tây Tử sau khi biết mới nghĩ ra, chính là tìm kiếm tủy ghép, tất cả chi phí cô và Phạm Lý sẽ cùng chia. Dù sao tương lai cũng là người một nhà, năng lực bọn họ có hạn nhưng phía trên cô còn có một ông bố giàu có thương cô như tính mạng, chỉ cần cô mở miệng, ông bố giàu có này ngay cả táng gia bại sản cũng không chút tiếc rẻ.

Nhưng chủ ý này cô còn chưa kịp nói ra Phạm Lý đã quyết định chia tay, trên phương diện nào đấy, dường như anh rất bá đạo lại cực kỳ độc đoán, loại kiêu ngạo tự cho là đúng này chính là nguyên nhân khiến họ chia tay. Hiện tại ngẫm lại, Tây Tử cảm thấy có lẽ mình và Phạm Lý vốn không hợp nhau. Với tính cách của Phạm Lý, dù trước đây có để mình giúp nói không chừng sẽ tồn tại vướng mắc cả đời, một cặp vợ chồng có vướng mắc trong lòng sao có thể sống yên ổn.

Lại nói tiếp Phạm Lý có hơi nhỏ nhen, khác với sự hẹp hòi của Hồ Quân, lòng dạ hẹp hòi của Hồ Quân dường như đều dùng để ăn dấm chua, tựa như chính anh nói, đây là biểu hiện để ý cô, Tây Tử ngoài miệng ghét bỏ nhưng tận sâu trong lòng cảm thấy vui sướng khó hiểu.

Cô không muốn nhắc đến Phạm Lý, nếu có thể, chuyện đêm đó cô cũng muốn lựa chọn quên đi, nghĩ đến đây, Tây Tử vòng cánh tay lên cổ Hồ Quân: “Đừng nhắc đến người ngoài nữa được không, rất không có ý nghĩa, hửm? Được chứ?”

Những lời này Tây Tử nói đến cực kỳ mềm mại dịu dàng, giọng điệu làm nũng, nếu trên người những phụ nữ khác thì rất bình thường, nhưng trên người Tây Tử lại trở thành hiếm thấy, đây là cô đang vờ thua để dỗ anh đi! Hồ Quân hiểu như thế, hơn nữa câu “người ngoài” kia của vợ thấm sâu vào tim anh.

Ngẫm lại cũng thấy mình chuyện bé xé to, có thể có chuyện gì cơ chứ? Đừng nói đấy là quân doanh, dù là nơi hoang dã không người, tên nhóc họ Phạm kia cũng chẳng làm ăn được gì, làm người yêu của cô vợ nhà anh bảy tám năm, cô vợ anh vẫn xanh non chẳng khác dây leo, lúc này làm cũng trễ quá rồi.

Bởi vậy Tây Tử vừa dỗ một chút, Hồ Quân lập tức vứt mọi chuyện sang một bên, tâm bệnh vừa khỏi, Hồ Quân đã nhớ thương chuyện khác, khuê nữ nhóc tì nhà anh vẫn chưa có tin tức nữa, đây là vấn đề to lớn trước mặt......

Tay từ eo vợ anh chậm rãi dời lên trên, đến bụng, nhẹ nhàng xoa bóp, lần này xoa liền xoa ra lửa ....Ở nhà vợ anh đều mặc loại váy rộng, rộng rãi thoải mái, kiểu dáng lại mới mẻ, ở giữa đeo dây nịt, hiển lộ vòng eo nhỏ nhắn của vợ anh, váy phía dưới rộng thùng thình, phủ trên đùi anh, che kín nửa người dưới của hai người, bên trong......

Bàn tay to của Hồ Quân nhanh nhẹn chui vào phía dưới, mò đến phần giữa, giật một chút liền trượt vào....Khi Tây Tử phục hồi tinh thần đã bị anh nắm lấy eo bắt đầu lên xuống....Mặt Tây Tử đỏ lên, hơi hơi nghiêng đầu, bên kia cửa sổ thủy tinh ẩn chiếu hình ảnh hai người.

Quần áo trên người cả hai đều đầy đủ, chỉ có biên độ lên xuống không ngừng kích thích, hơn nữa thứ âm thanh kia không ngừng lọt vào tai, mặt Tây Tử càng hồng, người càng nhũn tựa như không xương, nằm trên vai Hồ Quân, cách