ày tôi vẫn không buông bỏ Tây Tử, cũng sẽ không yêu cô, Mộ Thanh chúng ta ly hôn đi!”
Nét mặt Mộ Thanh phút chốc trắng bệt, canh gà vừa múc ra trong tay liền rơi xuống bàn cơm, canh tràn ra bàn, cô cũng không quan tâm, từ từ đứng lên, tay chống ven bàn, cúi người nhìn Phạm Lý, khoảng cách của hai người rất gần, gần đến nỗi có thể nghe thấy hô hấp của nhau. Cô muốn nhìn rõ người đàn ông này, rốt cuộc có tim hay không, người này trước giờ vẫn hờ hững ư?
Ánh mắt Phạm Lý thờ ơ, không hề dao động, sự dao động của anh đều dành hết cho Tây Tử. Ở trước mặt Tây Tử anh luôn ngập đầy nhiệt huyết, ở trước mặt cô lại tựa như một khối băng đông lạnh ngàn vạn năm, cứng rắn, lạnh lùng không thể chạm tới, không thể thay đổi. Kỳ Kỳ đã chết, điều kiện để cô khống chế anh cũng không còn, anh đã khẩn cấp muốn cách xa cô, chờ không nỗi muốn vứt bỏ cô đến vậy.
Mộ Thanh cắn cắn môi: “Phạm Lý, ngoại trừ Kỳ Kỳ anh vẫn còn sự nghiệp, anh còn muốn tham gia quân ngũ, anh vẫn còn lý tưởng, vì một Tây Tử anh không cần gì nữa sao. Nhưng anh không cần, Tây Tử sẽ quay đầu lại ư? Anh là ngốc thật hay đang giả ngu, nhà họ Hồ là gia đình thế nào? Hồ Quân là người ra sao? Tây Tử sống thế nào? Tin rằng anh rõ hơn em, anh đến nay vẫn nhớ thương cô ta như vậy, thật buồn cười.”
Nét mặt Phạm Lý nhanh chóng sa sầm: “Những điều này không cần cô quan tâm, đây là chuyện của tôi và Tây Tử”
“Chuyện của anh và Tây Tử?” Mộ Thanh đột nhiên cười to hai tiếng, có phẫn nộ cùng không chịu nổi: “Phạm Lý, nói cho anh biết, em sẽ không ly hôn cùng anh, cho dù Tây Tử quay đầu, ngôi vị người vợ của anh cả đời này cũng không phải cô ta, là em chiếm được. Phạm Lý anh đừng ép em, ép em nóng nảy, đối với anh cũng không tốt đâu.” Xoay người rời khỏi nhà bếp, cửa lớn rầm một tiếng đóng lại.
Mộ Thanh rời khỏi nhà, lái xe đi thẳng về nhà họ Mộ, vào cửa, hai người lớn Mộ Phong vừa nhìn thấy sắc mặt của cô thì biết ngay lại cãi nhau. Mộ Phong rất thích Phạm Lý, người trẻ tuổi có nhiệt tình, có năng lực nhưng tính tình lại có hơi kỳ quái. Bản thân mình chỉ có một cô con gái là Mộ Thanh, từ nhỏ đều thật sự là nuôi lớn bằng cưng chiều, tính tình hơi kiêu căng. Nhưng cô con gái kiêu kì này, từ lần đầu gặp mặt Phạm Lý tựa như đụng phải khắc tinh, kiềm chế tính cách, nghiêm túc làm một người vợ hiền mẹ tốt, vậy mà Phạm Lý vẫn không hề cảm kích.
Cuộc hôn này đều do Mộ Thanh dùng điều kiện ép buộc, xảy ra rồi Mộ Phong mới được biết. Cũng không thấy đáng trách, yêu mà bất chấp mọi thủ đoạn đáng được tha thứ, hơn nữa với dáng vẻ con gái cưng của ông và phần tấm lòng như thế, đặt trước mặt bất kỳ người đàn ông nào, chẳng phải kết quả đều như nhau sao? Phạm Lý lại luôn không được tự nhiên, chuyện của đôi vợ chồng son, người lớn hai người cũng không nên xen vào, chỉ có thể đứng cạnh lo lắng.
Mẹ Mộ Thanh lôi kéo tay cô ngồi cạnh nhỏ giọng hỏi: “Sao lại về nhà lúc này? Cãi nhau sao?”
Mộ Thanh nhếch miệng, vẫn không kìm được: “Phạm Lý muốn ly hôn.”
Mộ Phong nhíu nhíu mày, buông báo chí trong tay: “Ly hôn gì hả?Hai đứa mới kết hôn có mấy ngày? Tại sao?”
“Còn tại sao chứ? Chắc chắn là vì con nhóc quê mùa trước kia!”
Mộ Phong trừng mắt liếc nhìn người bạn già một cái: “Bà nói bậy gì đấy? Cái gì mà con nhóc quê mùa chứ?”
“Gì chứ? Tôi có nói sai đâu, bây giờ bám víu vào nhà họ Hồ chức vị cao cũng thoát không khỏi dáng vẻ quê mùa đã ăn vào xương tủy.”
Mộ Phong không thèm chấp nhất với đàn bà, vỗ đầu con gái: “Chuyện của bọn trẻ các con ba cũng không hiểu, nhưng là một người đàn ông, tránh không khỏi việc nhớ về chuyện cũ, hơn nữa thứ không chiếm được luôn là tốt nhất. Hay là con thử xem xét việc rời khỏi Phạm Lý một thời gian đi, sau đấy lại nói đến chuyện ly hôn hay không, hai người cần bình tĩnh hơn đã. Con đó! Quản cũng quá chặt, người này con càng bám dính thì càng không ưa con, chờ con rời khỏi rồi, có lẽ nó sẽ nhận ra sự quan trọng của con.”
“Nhớ về chuyện cũ gì chứ? Đừng lấy những hư hỏng tuổi trẻ của ông dạy dỗ con gái tôi, Phạm Lý muốn ăn cháo đá bát, không có cửa đâu, số điện thoại của nó là bao nhiêu, để tôi tự tìm......”
Nói xong, nghiêng người lấy điện thoại trong túi Mộ Thanh, không biết bấm chỗ nào, di động sáng lên, nhảy ra một bức ảnh, mẹ Mộ Thanh vừa thấy liền nổi nóng: “Ông Mộ, ông xem đi, đây là gì hả? Là con nhóc nhà quê kia! Tối lửa tắt đèn, hai người nó đang làm gì? Con nhóc quê mùa kia đang là cảnh sát hử! Sáng mai tôi tìm đến đơn vị của nó......”
Mộ Thanh vội đoạt lại: “Mẹ, người đừng đi thêm phiền, con mệt mỏi rồi, đi ngủ.”
Đứng lên, xoay người vào phòng mình, đóng cửa, mẹ Mộ Thanh vẫn lải nhải: “Tính tình gì thế này? Ở nhà thì phô ra, dính đến tên nhóc họ Phạm thì không xài được chút nào cả......”
Mộ Phong đứng lên: “Chúng ta nên bớt lo đi, chuyện này trước đây đều do Thanh Thanh không tốt, ép buộc người ta chia tay rồi kết hôn cùng nó. Cuộc hôn nhân này có hạnh phúc hay không cũng không phải do nó có thể khống chế nữa, đây là duyên phận, là tạo hóa......”
“Tạo hóa gì chứ? Chẳng phải đều do con nhóc quê mùa kia xen vào, Phạm Lý mới có thể mèo mỡ n