đầu chuyện của anh và Mộ Thanh đã là giả mà, anh không hề yêu cô ấy......” Trong bóng đêm, ánh đèn chiếu vào mắt Phạm Lý, trông có chút mịt mù khó hiểu.
Đối với Mộ Thanh, Phạm Lý oán hận không hiểu nỗi, ngay từ khi cô ta dùng tủy ép anh chia tay Tây Tử bọn họ đã thành một đôi oán giận.
Tây Tử hơi nhíu mi: “Phạm Lý, chúng ta đã chia tay, anh quên rồi ư? Anh và Mộ Thanh ly hôn cũng không liên quan đến em, chuyện của hai người hãy tự mình giải quyết, oán giận hay người yêu đều là do tự anh lựa chọn trước.”
“Lựa chọn trước?” Phạm Lý chua chát cười khổ: “Tây Tử, cuối cùng em vẫn trách anh, với trường hợp đấy, nếu em là anh thì thế nào?”
Tây Tử gật gật đầu: “Đổi lại là em cũng sẽ chia tay, dù sao liên quan đến sinh mệnh người thân, vì vậy từ đầu đến cuối em đã không nói gì cả. Trách anh, trước đây có lẽ có, hiện tại em chỉ hy vọng anh có thể hạnh phúc, thật đấy.”
“Hạnh phúc?” Phạm Lý đột nhiên tiến lên từng bước, giơ tay nắm lấy bả vai Tây Tử: “Khoảnh khắc mất đi em, anh còn tư cách gì mà hạnh phúc. Tây Tử anh yêu em, quá khứ hay hiện tại, mãi mãi vẫn không đổi. Còn em?”
Giọng nói của Phạm Lý nóng nảy, đau đớn hòa lẫn tức giận, thậm chí còn cả ghen tị: “Anh không tin chỉ mấy tháng em đã yêu người khác, huống hồ, người đàn ông kia còn chẳng đáng để em yêu, tên đó trước đây......”
Phạm Lý chưa nói xong đã bị Tây Tử trực tiếp cắt ngang, giọng cô khá lạnh lùng: “Anh ấy là chồng em, trước đây thế nào em không cần biết, bên cạnh đó, yêu hay không yêu cũng là chuyện của em và anh ấy, không đến phiên anh can dự.”
Giọng Tây Tử không chỉ lạnh lùng mà còn khá sắc bén, Phạm Lý quen biết cô nhiều năm như vậy, chưa bao giờ biết được, Tây Tử cũng có một mặt bén nhọn như thế, đứng nơi này tựa như một chiến sĩ vươn khiên chắn, bảo vệ người đàn ông đứng sau mình.
Lòng ghen tị xông đến tựa như thủy triều dời núi lấp biển, nháy mắt bao phủ lý trí Phạm Lý, Phạm Lý nâng tay khống chế gáy Tây Tử, cúi đầu hôn xuống......
Tây Tử vốn không nghĩ đến anh sẽ can đảm như thế, kịp thời phản ứng, kịch liệt giãy dụa, sức lực của nam nữ cách biệt rất lớn, hơn nữa Tây Tử cũng không hung hãn như tên Hồ Quân nào đó, lại bị Phạm Lý ra tay trước, cái hôn này bị Phạm Lý hôn mãi đến.....
Phạm Lý như điên dại, hôn lên môi Tây Tử vẫn không thỏa mãn, lưỡi còn cạy mở môi cô, xâm nhập vào....Tây Tử nóng nảy, há mồm hung hăng cắn, Phạm Lý đau đớn buông cô ra.
Thoát khỏi kiềm chế, Tây Tử lui về phía sau vài bước, lui một khoảng cách mà cô cảm hấy an toàn, mới dừng lại, trừng mắt với Phạm Lý. Tây Tử chợt cảm thấy người đàn ông này thật xa lạ, người quân tử ôn nhuận như ngọc trong trí nhớ đã hoàn toàn biến mất rồi, người này mang theo oán giận ghen tị, vừa xa lạ vừa xấu xí.
“Xin lỗi Tây Tử......” Giọng nói của Phạm Lý truyền đến, lan rộng trong bóng đêm có phần ảo não, Tây Tử sờ sờ môi, miệng có mùi rỉ sắt.
Tây Tử không hề muốn cùng Phạm Lý ầm ĩ đến như vậy, dù sao, anh ta cũng từng là một giấc mộng đẹp nhất của cô, Tây Tử không muốn biến nó thành ác mộng. Cô xoay người, vừa nhấc chân, từ phía sau tiếng nói của Phạm Lý lại vang lên: “Anh yêu em, Tây Tử.”
Tây Tử thẳng lưng đi được hai bước rồi dừng lại, nhưng không quay đầu lại, chỉ nói một câu: “Bảo trọng, đàn anh… » Sắc mặt Phạm Lý trắng bệt, dường như không có chút máu, thậm chí một câu hẹn gặp lại cô cũng không muốn cho anh. Quay về căn tin lớn, Tây Tử chào lãnh đạo của cuộc đặc huấn một tiếng, hành lễ vừa xong, rời khỏi binh doanh, suốt đêm quay về.
Trong lòng Hồ Quân khó chịu, trong điện thoại rõ rang là tên nhóc họ Phạm kia, anh nghe ngóng thử mới biết được, huấn luyện viên cho cuộc đặc huấn của vợ anh lần này chính là tên nhóc họ Phạm, đúng là oan gia ngõ hẹp, một tháng này đúng là gần quan được lộc…
Hồ Quân càng nghĩ trong lòng càng giống như bị mèo cào, sao có thể ngồi yên thêm, ở trong phòng mà cứ như bị nhốt trong lồng, đi qua đi lại không biết bao nhiêu lần. Gọi điện thoại thì cô vợ nhà mình trực tiếp tắt máy, dự định gọi đến đơn vị lại sợ vợ về sẽ chiến tranh lạnh, lúc này, anh không sợ gì khác, chỉ sợ cô nhóc kia không quan tâm đến anh.
Hồ Quân cúi đầu nhìn đồng hồ, gần chín giờ rồi, vừa rồi nghe phía bên kia Tây Tử có tiếng tiếng gió thổi lá cây xào xạc, không cần nói, chắc chắn là ra ngoài nghe điện thoại của anh đây mà! Tối lửa tắt đèn, nếu tên nhóc họ Phạm có làm bừa gì......
Hồ Quân nghiến răng kèn kẹt, hận không thể gặm xương cốt Phạm Lý để giải hận. Hồ Quân miên man suy nghĩ, chịu đựng đến mười giờ, rốt cuộc chịu không nổi nữa, cầm lấy chìa khóa xe, mang theo áo khoác, đổi giày, người còn chưa ra cửa, chợt nghe cửa lớn cạch một tiếng, cửa từ ngoài mở ra.
Hồ Quân choáng váng một giây liền vui vẻ, có thể đi vào cách cửa này, trừ anh ra, chỉ có cô vợ nhà mình. Quả nhiên, cửa vừa mở, Tây Tử xách theo một cái túi lớn, mặc một bộ rằn ri màu cát đi thẳng vào.
Hồ Quân quăng áo khoác trong tay ra, đi thẳng qua, bế cô vợ lên, không thèm quan tâm gì cả, đá cửa, ép lên cánh cửa, hôn xuống......
Nhớ nhung nồng đậm trong lòng, còn có bất an và ghen tuông vừa rồi đều trút hết vào nụ