y chỉ để phục vụ cho việc đi lại của người Việt. Quanh tôi, từng
đoàn xe vẫn nối đuôi nhau, im ắng. Ôm lấy những con đường là những cánh đồng cỏ,
mênh mông. “Ờ, nghĩ xem tiếp theo thế nào thì hợp lý”. Không vội vã như mọi khi,
tôi bước đi thật chậm, hít lấy cái lạnh của nước Nga. Tôi giật mình nhận ra, mùa
giáng sinh đang ùa tới khắp đại lộ, lung linh, rực rỡ, náo nức… vậy mà hôm nay
đầu óc của một thằng như tôi bỗng cảm nhận được những điều này. Và nó làm tới
một người… Tôi phì cười khi nghĩ tới câu chuyện với Bảo An ngày đó, một ngày
đúng thời điểm này của 7 năm trước…
Bảo An là cô bạn học thuở nhỏ của tôi, không quá xinh đẹp nhưng duyên dáng và
luôn làm mọi người xung quanh có cảm giác đặc biệt… Một ngày, tôi bất ngờ bị cô
giáo chủ nhiệm gọi lên bảng trả bài. Không hiểu sao khi tôi đi ngang qua bàn cô
bé, cô bé bỗng nhoẻn miệng cười, nháy mắt tinh nghịch và thì thào với tôi: “Cố
lên nhé, cố lên…”, cô bạn lén lút giơ hai ngón tay hình chữ V dưới ngăn bàn, đủ
để tôi nhìn thấy… Vài giây thôi, nhưng có điều gì lạ lắm, tôi giật mình như thể
vừa tìm thấy điều gì đã mất đi từ lâu. Khuôn mặt rạng rỡ, hồng hào của nàng thân
thuộc quá. Nói thế nào nhỉ, vẻ mặt rang ngời ấy của nàng đủ để tôi muốn nhớ mãi,
và muốn ngắm nhìn mỗi lúc mệt mỏi…Suốt năm học cuối cấp II, rồi lên cấp III
không học cùng trường với nàng nữa nhưng hàng tối đi học thêm về, tôi không thể
cưỡng lại được ý muốn rẽ vào ngõ nhà nàng, và đứng đó, nhìn vào cửa sổ nhà nàng,
chỉ thế thôi. Nàng không biết rằng tim tôi đã rộn lên bao phen khi thấy nàng cặm
cụi bên chiếc đèn vàng, viết lách, suy nghĩ, thi thoảng lại mỉm cười một mình
thật đáng yêu. Lúc nào tôi cũng đứng từ xa, dù rất muốn nhưng khi tôi chủ động
lại gần nàng thì có thứ ma lực nào đó đẩy tôi xa nàng hơn… Cả hai đều cảm nhận
được khoảng cách vô hình ấy mặc dù cả hai đều hiểu có thứ tình cảm mơ hồ, lạ
lùng đang đi xa hơn một tình bạn đang rung động của tuổi mới lớn. Tôi và nàng
chưa bao giờ gọi đó là tình yêu…Tôi và nàng là hai thế giới quá khác nhau! Nàng
cá tính, hồn nhiên như một đứa trẻ, yêu đời, cực kỳ nhạy cảm và luôn chỉn chu
trong mọi việc. Còn tôi - một thằng con vào loại hot boy của trường, và như bao
thằng con trai hot boy thời ấy, tôi cực kỳ vô tâm, được bố mẹ nuông chiều, may
mắn có chút thông minh thì tính lười biếng và ham chơi của tôi đã giết chết
nó…
Tôi trượt sâu vào những cuộc vui vầy vô bổ, học hành sa sút. Tôi bắt đầu biết
đến những chỗ không nên đến, chơi với những người không nên chơi… Nàng không hề
biết trong tôi luôn có hai con người - mà phần tốt đẹp tôi chỉ dành cho những
phút ở gần nàng. Đối diện với nàng, tôi tìm thấy những điều tôi đã đánh mất, tôi
được là chính tôi của thời thơ bé, trong vắt, hồn nhiên và náo nức… Nhưng thật
tệ hại vì chính cảm giác đó lại làm tôi thấy sợ con người thứ hai đang lấn át và
điều khiển cuộc sống của mình! Tôi sợ ở bên tôi, nàng không tìm thấy hạnh phúc,
tôi biết nàng cần một cuộc sống hạnh phúc và yên bình, còn tôi, tôi đang trượt
dốc, không thể dừng lại được, và tôi quyết định đẩy xa mình khỏi nàng…
nhưng!!!
… Một tuần nữa là Giáng Sinh, giờ giải lao, sân trường réo rắt tiếng nhạc của
ca khúc bất hủ Last Christmas. Hàng chồng quà giáng sinh các học sinh thời đó
hay gửi qua nhau qua bưu điện đang chồng chất trong phòng văn thư. Hộp thư của
cả ba khối lớp ních chặt những lá thư rực rỡ sắc đỏ… Vào những ngày này, tôi và
cô bạn cùng bàn hay thích ngắm nhìn thiên hạ trao gửi thương yêu cho nhau qua
những lá thư, những hộp quà. Chẳng nói ra, nhưng tôi và nó đều thầm mong mình sẽ
nhận được điều gì đó vào đêm Noel năm nay. Ngày nào hai đứa cũng háo hức lôi cả
tập thư của ba khối tìm, lật hết chiếc phong bì này tới chiếc phong bì khác, hết
cái tên này tới cái tên khác… chẳng có lá nào của mình cả! Chán nản bỏ về lớp,
tôi khựng lại…
Mình có nhìn nhầm không nhỉ, nheo nheo mắt nhìn thật kỹ, không thể tin được
là có một chiếc phong bì nhỏ xíu trên hộp bút: một lá thư! Tim đập loạn xạ, tôi
biết, đó là thư của Nguyên Phong: “Đi học về rồi mới được mở ra nhé!” - Trời ạ,
“Nguyên Phong mà cũng viết được những điều thế này à” … Giữa tôi và Nguyên Phong
hình như luôn có một sợi dây tình cảm, không như những người bạn học, chưa phải
người yêu, chưa từng đi chơi riêng, chưa từng nắm tay nhau, nhưng có gì đó lạ
lắm. Dù tôi là cô gái cực kỳ tự tin nhưng mỗi khi nghe tiếng hay gặp Nguyên
Phong là tim tôi lại nhảy nhót, và một chút ấm!Tiết học cuối hôm đó trôi qua như
cả thế kỷ, tôi nhấp nhổm, cứ tủm tỉm cười, cất thư vào hộp bút, rồi lại lén lút
lấy ra, trống ngực đập điên loạn, chẳng dám bóc vì sợ bị bọn tiểu yêu trong lớp
phát hiện…Hết giờ học, tôi đạp xe một mình trên con đường hai hàng cây thân
thuộc, dừng xe dưới một tán hoa ban, lục lọi ba lô, cầm bức thư trên tay, hơi
run một chút, tôi xé chiếc phong bì nham nhở như sợ ai cướp mất. Chỉ có một dòng
chữ thôi: “Đêm Noel tới, Nguyên Phong có điều đặc biệt phải nói với Bảo An…!”
Tôi gần như mất hồn, có vui không, có, nhưng… sợ… có lẽ vì tôi