tàn và hiếm hoi ánh sáng trong khu chợ
từ thời xưa cải tạo lại, bạn bè và đồng hương của tôi vẫn đang hối hả với nhịp
mưu sinh. Tôi đã trải qua nhiều mối tình, nhưng chẳng đi tới đâu, chỉ một nụ
cười “không - phải - là - tình yêu” vẫn đi theo tôi suốt bao nhiêu năm… Con
đường tôi trượt dài từ thời phổ thông đã khiến tôi và gia đình phải trả giá,
nhưng có một nụ cười đã khiến tôi tiếp tục. Tôi rời xa Hà Nội, tôi ra đi và làm
lại tất cả từ đầu. Có thể muộn và chậm hơn bạn bè cùng trang lứa 5 năm, nhưng
rồi tôi sẽ đi tới cuối con đường. Tôi bắt xe bus, bỗng nhớ Hà Nội da diết, nhớ
tất cả những gì tôi trải qua suốt 7 năm qua …”
... Once bitten and twice shy
I keep my distance
But you still catch my eye
Tell me baby
Do you recognize me?
Well
It’s been a year
It doesn’t surprise me
Tiếng hát vang lên từ radio của chuyến xe bus, sao tôi bỗng nhớ da diết nụ
cười của Bảo An, tôi nhớ lúc Bảo An đứng dưới ngọn đèn vàng, chớp mắt, rùng mình
một cái, rồi xoay xoay quả bông trên chóp mũ, đôi má ửng hồng… Liệu lúc này, có
ai đó nhớ đến tôi?
Cùng thời điểm, ở Hà Nội…Mùa giáng sinh 2008, Bảo An, cô nàng nhân viên PR
đang chuẩn bị cho event đặc biệt mừng giáng sinh của công ty… “Last Christmas…”-
Bảo An mỉm cười dừng lại ngón tay trên chồng đĩa khi chọn được bản nhạc ưng ý
cho chương trình. Giai điệu bài hát vang lên, tiếng chuông réo rắt, va đập như
những kỷ niệm trong gió… Bảo An đang trở về sân trường năm xưa mùa giáng sinh
bảy năm trước…Bỗng nhiên, cô rùng mình, xoay xoay chùm chìa khóa trên tay, hai
má bỗng ửng hồng, và Bảo An nhớ… một đêm Noel như thế này, dưới ngọn đèn đường
mùa đông…
“Last Christmas
I gave you my heart
But the very next day, you gave it away
This year
To save me from tears
I’ll give it to someone special…”
Blogger Gà Đua Xe
7 ngày chia tay
“Hồi nhỏ xấu xí, hay nói, hay cười. Lớn lên nói ít, cười nhiều nhưng vẫn
xấu”
*
* *
Chúng ta không hợp nhau nữa. - Chia tay đi!
…
Em không thể ngờ mọi chuyện thay đổi nhanh đến vậy. Anh thay đổi hay em thay
đổi? Em cố gắng để vun đắp tình yêu của chúng ta để rồi bây giờ thì sao hả anh.
Em không muốn có một kết thúc như thế. Một tháng nay anh đã không còn nhắn tin
cho em thường xuyên với những câu nói ngọt ngào quan tâm đến em như khi ta bắt
đầu yêu nhau. Một ngày không nhận được tin nhắn trả lời của anh là một ngày dài…
dài lắm trong em, anh có biết?
Anh không thể ngờ em lại dứt khoát đến thế. “Chia tay đi!” vậy là hết? Là kết
thúc tất cả? Em thay đổi nhiều lắm, không còn là cô gái uỷ mị dịu dàng như xưa,
em đanh đá hơn và cứng rắn hơn. Nhưng điều đó khiến anh cảm thấy em đang dần ra
xa anh. Có lẽ anh thật ích kỷ khi muốn em mãi là cô bé yếu đuối nằm trong vòng
tay anh che chở, có thể anh thật tham lam khi muốn em dành thời gian cho anh
nhiều hơn, có lẽ anh thật kiêu hãnh khi muốn người níu kéo cuộc tình của chúng
ta phải là em.
Em biết anh thích thể hiện, em biết anh sĩ diện và kiêu hãnh, từ trước đến
giờ em luôn làm vừa lòng anh tất cả. Anh không quan tâm đến em, em khóc. Anh đi
với một cô bạn khác, em ghen. Anh nói chia tay, em là người níu kéo. Nhưng anh
ạ, em đã không còn đủ sức chịu đựng những điều như thế. Và một tháng trước khi
chia tay anh đã dạy cho em cách sống một mình không có anh bên cạnh. Em đã quen
với điều đó, mạnh mẽ hơn và dứt khoát hơn, em có thể nói chia tay mà không hối
hận.
Bây giờ em đang nghĩ gì? Còn anh… sẽ bắt đầu một cuộc sống không em
đây...
Ngày thứ nhất:
Anh vẫn đi chơi với đám bạn, anh cười nói vui vẻ như chưa từng xảy ra điều
gì. Anh cảm thấy mọi việc vẫn diễn tiến rất bình thường, như một ngày bận rộn và
không gặp được em, chỉ thế thôi! Anh tự nghĩ không biết em có đang nhớ đến anh
như những ngày trước em nhắn tin hỏi anh đang làm gì không. Không biết em có
khóc nhiều như những cuộc cãi vả của chúng ta ngày trước không.
Ngày thứ hai:
Em không buồn nhiều, điều đó làm em thấy lạ, lạ vì sự thay đổi của chính
mình. Có lẽ những người bạn thân đã dạy em cách mạnh mẽ như thế, em vẫn hạnh
phúc vì em không bị bỏ rơi một mình, những người bạn luôn bên cạnh an ủi và động
viên em, chọc em cười và không để em khóc. Hai ngày rồi, mỗi thứ vẫn bình thường
thôi, vẫn là những ngày không tin nhắn, không gặp nhau, không một lời hỏi thăm,
nó đã quá quen thuộc và em không bị mất thăng bằng khi mọi chuyện diễn ra như
thế.
Ngày thứ ba:
Anh cảm nhận cuộc sống của mình đang trống trải và thiếu vắng điều gì đó.
Không còn những tin nhắn vào buổi sáng, em chúc anh một ngày mới tốt lành nữa,
không còn nhìn thấy em cười và mái tóc em bồng bềnh bay trong gió khi em đứng
trước cửa nhà anh, lúc đó em thật đẹp và đáng yêu như một thiên thần. Sao bỗng
nhiên anh nhớ em quá, heo con ngốc nghếch của anh ơi.
Ngày thứ bốn:
Hôm nay em chạy xe trên những con đường quen thuộc của chúng ta, bao nhiêu kỉ
niệm tràn về làm tim em chợt nhói. Em đang phải đối diện với một sự thật mà em
từng nghĩ sẽ không thể nào xảy ra như thế. Người ta chở nhau trên xe, nắm tay
nhau đi trên đường, hình ảnh đ
