một cô gái nào cũng chẳng thể nào cưỡng lại được. Có lẽ vì vậy mà cho đến bây giờ, cô vẫn thích anh như lần đầu tiên của tám năm về trước.
- Mọi người của cả quán này đang nhìn anh đấy !
- Họ cũng đang nhìn em nữa. Hải Minh nháy mắt.
Linh cười toe, hạnh phúc, lần đầu tiên cô có cảm giác cô là cô gái may mắn nhất trên thế giới này.
Ăn xong Hải Minh quay ra hỏi Linh.
« Em thích hoa sữa không ? » Linh khẽ gật đầu.
Chiếc xe chạy chầm chậm trên đường Trần Khát Chân- Kim Liên, đây là tuyến đường có nhiều hoa sữa nhất Hà Nội. Mui xe mở từ từ ra, Linh thích thú khi cảm nhận hương sữa đang từ từ lan tỏa. Cô hít một hơi dài “Cảm giác, thật là tuyệt !”
“Từ khi sang Đức sống, anh đã quên mùi hương này, nhưng giờ trở lại, thấy nó vẫn như ngày nào”
“Anh có quay trở lại Đức không?”
“Chắc là có”
“Sao lại là chắc?”
« Thì phải xem ở đây có gì giữ chân anh lại chứ » Hải Minh nháy mắt.
« Có em ở đây, liệu có đủ để níu chân anh lại hay không ? » Linh thầm nghĩ
Hải Minh lái xe quanh một vòng Hà Nội rồi đưa Linh về. Căn nhà vẫn im ỉm. Linh nhìn và đoán rằng Bảo Thiên vẫn chưa về.
« Tạm biệt ! » Linh chào Hải Minh rồi vào nhà.
Cô lấy máy điện thoại ra, gọi điện cho Bảo Thiên, một hồi chuông đổ dài vẫn không nhấc máy. Linh vẫn không bỏ cuộc, cô gọi lại.
« A lô » Tiếng một cô gái vang lên trong điện thoại. Linh sững sờ, rồi nhanh chóng cúp máy.
« Thì ra, anh chưa bao giờ thay đổi bản thân, tôi đã nhầm rồi ! »
Bảo Thiên giật chiếc điện thoại trên tay Huyền Sâm, cô nàng tức giận quay chiếc điện thoại ra xa.
- Sao bất kể mọi chuyện, em luôn là đứa biết cuối cùng thế ? Đồ tồi !!!! Cô gào lên.
Huyền Sâm là một cô nàng xinh đẹp, là cháu gái của chủ tịch tập đoàn kinh doanh vàng bạc đá quí lớn nhất Việt Nam. Bảo Thiên và Huyền Sâm quen biết nhau từ nhỏ, cô suốt ngày lẵng nhẵng theo anh. Bảo Thiên chứng kiến sự trưởng thành của Huyền Sâm từ khi cô chỉ là một con nhóc cấp 2 đen nhẻm, gầy ngẳng và ngang bước bất cần đời. Sau vụ ly hôn ầm ĩ của bố mẹ, Huyền Sâm thực sự bị shock và người duy nhất có thể khuyên bảo được cô là Bảo Thiên. Sau bốn năm du học Mỹ, Huyền Sâm đột ngột trở về không báo trước.
- Em làm tất cả là vì anh, sống tử tế hơn, học hành giỏi giang hơn…tất cả đều vì anh, mà anh đối xử với em như thế này sao ?
- Chẳng phải mọi việc em cố gắng đều làm em tốt hơn sao ?
- Nếu chỉ sống cho em em đâu cần phải làm những điều điên rồ ấy !
- Anh nghĩ những điều ấy tốt cho em, nhìn xem ,giờ em rất xinh đẹp, tài giỏi, gia đình tốt, tất cả mọi người đều ngưỡng mộ em…
- Em không cần những thứ ấy, em chỉ cần anh…
- Anh không tốt như thế đâu…
- Đúng, em biết, em biết anh là một thằng tồi, nhưng em vẫn yêu anh….thậm chí em đã dành tất cả cho anh…anh không nhớ gì sao ?
- Đừng bắt anh phải nhớ, chuyện đó qua lâu rồi, vả lại, hôm đó, anh đã say và em đã cố tình…
- ANH…. CÚT ĐI, CÚT….
Huyền Sâm ôm mặt khóc, ném những thứ cô vớ được trên bàn vào mặt Bảo Thiên, anh cúi xuống nhặt chiếc điện thoại. Thản nhiên đóng cửa « Nghỉ ngơi đi, anh sẽ gặp em sau… »
Bảo Thiên ra xe, đóng cửa lại, nhìn lên căn phòng của Huyền Sâm, anh chạnh lòng, có lẽ anh đã quá cứng rắn với cô. Nhưng thực sự đã đến lúc anh phải kết thúc vai diễn là người ở bên cô để khuyên nhủ và an ủi. Huyền Sâm đã lớn và đã đến lúc cô phải tự đi bằng đôi chân của mình, bất kể điều đó có làm cho cả anh và cô tổn thương như thế nào.
Anh nhìn đồng hồ, đã gần 12h đêm rồi. « Thôi chết, mình quên chuyện với Linh rồi ! » Anh tăng tốc, vớ cái điện thoại nhưng Linh không bắt máy.
Bảo Thiên về nhà Linh đã tắt điện đi ngủ. Anh mở cửa phòng cô. Im lặng. Anh khẽ khàng đóng cửa lại rồi xuống bếp tìm trong tủ lạnh thứ gì đó có thể ăn được. Anh kéo chiếc cavat ở cổ cho dễ thở, cả ngày hôm nay mệt mỏi với công việc lại thêm sự xuất hiện của Huyền Sâm làm đầu anh muốn nổ tung lên.
Linh vẫn chưa ngủ, Bảo Thiên về cô biết, nhưng cố tính tránh mặt anh. Cuộc điện thoại và giọng cô gái làm cho cô chẳng còn muốn nhìn thấy mặt anh ta nữa.
Buổi sáng, Linh đi vào bếp, nhìn thấy Bảo Thiên từ trong phòng đi ra, cô lấy nước trong tủ lạnh rồi cất nhanh vào tủ rồi đi lên phòng.
- Linh…! Bảo Thiên gọi cô.
- … Linh coi như không nghe thấy gì, bước tiếp những bậc cầu thang.
- ĐỒ HÂM DỞ KIA, CÔ CÓ NGHE TỐI NÓI HAY KHÔNG!
- (Vẫn im lặng)
- Này, tôi… tôi xin lỗi!!!
Linh bước những bậc cầu thang cuối cùng rồi đóng cửa phòng lại. Cô vẫn im lặng, suốt 2 tiếng đồng hồ như một con ngốc ngồi đợi Bảo Thiên về dù biết rằng lời hứa đó của anh ta cũng chỉ là một câu nói đùa và cuộc điện thoại có giọng một cô gái Linh cũng đã thừa hiểu tính nết anh ta từ trước đến giờ, nhưng tại sao điều đó lại làm cho cô thấy lòng nặng trĩu như thế này.
Đáng lẽ ra mình chẳng nên buồn như thế này, TẠI SAO, TẠI SAO CHỨ!!!!!!!!!!!!!!!!!
Huyền Sâm hẹn Jenny đến, cô nàng có vẻ rất nóng lòng chờ đợi đứa bạn thân sau 4 năm du học đã không hề gặp mặt. Mặc dù mọi thông tin, ảnh ọt vẫn được hàng ngày update trên facebook và vẫn nói chuyện qua skype hàng ngày. Huyền Sâm nóng ruột bởi tất cả mọi chuyện với Bảo Thiên, chuyện a