XtGem Forum catalog
Ba Con Uyên Ương, Một Đôi Lẻ

Ba Con Uyên Ương, Một Đôi Lẻ

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327615

Bình chọn: 7.5.00/10/761 lượt.

ng sờ cánh tay đang nổi da gà, nói: “Đừng gọi muội như thế.”

“Vậy… Giang Mạt?”

Gừng băm (gừng băm là khương mạt, đồng âm với giang mạt)! Ta hít một hơi, vội la lên: “Muội… muội có thể tạm thời chưa mang họ Giang được không?”

“Không được đâu, Giang thị… “

Cương thi (cương thi đồng âm với giang thị)! Ta nổi da gà toàn thân, cầu khẩn: “Đừng… đừng gọi muội thế.”

Hắn cười hì hì: “Vậy gọi nương tử!”

Lòng ta thầm cân nhắc, gừng băm, cương thi, nương tử. Phương án cuối dù có buồn nôn một chút, nhưng coi như miễn cưỡng được, ta chỉ có thể chọn cái ít tệ nhất trong những cái tệ mà theo.

Ta bị gọi “nương tử” một mạch đến bờ sông Tần Hoài, chết lặng đến nỗi mặt không đỏ nổi nữa, ta lại một lần nữa cảm nhận tâm tình của Vân Châu ngày ta bám theo hắn gọi hắn ca ca. Rõ ràng hắn không tình nguyện, ta lại cho là hắn không muốn làm người thân với ta, không muốn thân cận với ta, chẳng ngờ có lý do kín đáo khác. Ta quả nhiên rất ngu dốt…

Ta gọi hắn vài năm ca ca, hắn làm sao biết lòng ta có coi hắn là ca ca không? Hiểu lầm tích tụ từng chút từng chút một, sai cũng thành đúng. Bỏ qua chẳng phải chỉ một lần, mà là năm rộng tháng dài.

Bờ sông phong cảnh như họa, du khách nô nức chen nhau, rộn ràng nhốn nháo hơn họp chợ cả trăm lần. Đối với Kim Lăng, sông Tần Hoài như hình vẽ trang trí nơi mi tâm thiếu nữ, quyến rũ phong lưu, vẽ rồng điểm mắt. Mặt sông mênh mang, phong lưu không dứt. Ta đã nghe nói từ lâu, hàng năm sông Tần Hoài có ba ngày náo nhiệt nhất thế gian, một là hội đèn lồng tết Nguyên Tiêu, hai là thi thuyền rồng tiết Đoan Ngọ, ba là thi thơ tết Trung Thu.

Giang Thần chỉ ra ngoài nói với ta: “Tiểu Mạt, muội nhìn kìa, đây là cầu Thước Hỉ, kia là đài Trích Tinh.”

Ta nhìn theo tay hắn chỉ, một cây cầu đá ngọc thạch tinh xảo bắc qua sông. Bờ sông liễu rủ xanh xanh, thướt tha soi bóng khói mờ nước non. Chếch với cầu Thước Hỷ là một đài cao, khí thế hùng vĩ. Trên đài đình các như lầu tiên, mái cong lung linh tinh tế, rồng sinh chín con đứng đó vững vàng, phong thái cao vợi.

Chỉ tiếc một điều, hai bên cầu là mấy trăm thị vệ uy phong lẫm liệt cầm đao, ánh đao bóng kiếm thật không chút phù hợp với phong hoa tuyết nguyệt nơi đây.

Cỗ kiệu đi đến đầu cầu, thị vệ liền cản lại.

Thích phu nhân xuống kiệu, giơ ra một thẻ bài bằng đồng, thị vệ nhìn kỹ một hồi, vén rèm xem bên trong mỗi kiệu một hồi rồi mới cho đi tiếp.

Bốn người chậm rãi bước lên cầu đá, ta tò mò hỏi: “Sao lại chặn kiệu, chẳng phải thi thuyền rồng ai cũng có thể đến xem sao?”

Giang Thần thấp giọng nói: “Không hoàn toàn, dân chúng có thể xem thi thuyền rồng, nhưng Hoàng thượng cũng muốn vui cùng dân chúng, vì thế lập trạm kiểm soát, ngăn dân thường ở bờ bên này. Hoàng thượng chỉ phát cho Thân vương, lục bộ Thượng Thư, các quan nhất nhị phẩm trong kinh thành mỗi người một thẻ bài bằng đồng, được dẫn theo gia quyến lên lầu Trích Tinh cùng Hoàng thượng xem thi thuyền rồng. Mẫu thân đưa ra là thẻ bài của cậu đưa tới, mấy ngày nay cậu luôn ở bên Hoàng thượng, lát nữa muội sẽ được gặp.”

Ta giật mình, ngẩn người nói: “Ý huynh là, hôm nay muội có thể nhìn thấy Hoàng thượng?”

Giang Thần gật đầu: “Uh, có điều cách mấy chướng ngại, chúng ta chỉ có thể nhìn thấy một bóng áo vàng lờ mờ.” Nói xong, hắn kề tai thì thầm hì hì: “Huống chi, có gì hay đâu, ban đêm ngủ ngáy sáng sớm dử mắt, ngày nào cũng đi nhà xí.”

Ta đỏ mặt, lời này trước đây ta mang ra bôi bác hắn giờ bị hắn lấy ra trêu lại.

Hắn đi bên cạnh ta, một tay đặt sau lưng ta, một tay chỉ lầu Trích Tinh xa xa: “Lầu Trích Tinh khởi công năm Hoàng thượng đăng cơ, nghe nói năm đó Khâm Thiên Giám quan sát thấy sao Đế Tinh có dị tượng ở đây, sau đó tìm thấy một khối thiên thạch, trên có khắc: cảnh tinh khánh vân xuất, nhất đại anh minh chủ (điềm lành xuất hiện báo hiệu cho một vị minh chủ). Vì thế Hoàng thượng rất thích nơi này, hội đèn lồng tết Nguyên Tiêu cũng thường ra đây xem thả đèn trên sông.”

Ta từ chối cho ý kiến cười cười, đương kim hoàng thượng đoạt giang sơn của cháu ruột, sợ người khác nói hắn soán đoạt hoàng vị, vì thế một mực tô vẽ hắn là thiên mệnh sở quy chân long thiên tử, thỉnh thoảng đây đó lại xuất hiện “điềm lành”.

Đi trên cầu Thước Hỷ, gió thổi mơn man, quần áo khẽ bay. Sóng nước Tần Hoài dập dờn như lụa, nước trôi lững lờ, thuyền rồng chờ đua neo ở một chỗ khác.

Đi đến giữa cầu, một cây cột gỗ sơn đỏ buộc chặt vào thành cầu, trên đỉnh treo một quả tú cầu. Gió vờn qua khiến quả tú cầu đung đưa, tua bảy sắc phất phơ vô cùng đẹp mắt.

Thiếu Dung hỏi: “Cô cô, kia là cái gì ạ?”

Thích phu nhân thấp giọng nói: “Đấy là Linh Lung Châu, lát nữa ai hái được Linh Lung Châu thì là người chiến thắng của thi thuyền rồng.”

“Không phải là đua thuyền dưới sông ạ?”

Thích phu nhân trả lời: “Đua thuyền chưa chắc đã thắng, khi đến dưới cầu, mỗi thuyền sẽ có một người dùng tên bắn rơi Linh Lung Châu, sau đó phải đón được Linh Lung Châu mới là người thắng, vì thế trên thuyền có rất nhiều cao thủ thâm tàng bất lộ. Đua thuyền chỉ là màn mở đầu, đoạt long châu mới là tiết mục chính, cực kỳ đặc sắc!”

Ta ngửa đầu