ôn tất nhiên
không có giám sát, dù là có thì Phượng Tường trong này, những thứ kia
cũng không còn cách nào phát huy tác dụng.
Rốt cuộc cũng có cơ hội nói chuyện với nhau, Phượng Tường cũng không vào vấn đề chính ngay, nhướn mày hỏi Triển Du: “Đoán xem sẽ là ai?”
Triển Du cười xấu xa: “Kẻ thứ ba cũng đã vào nhà chính, nếu vị hôn thê không tăng cường đến thì không phải là không có lòng sao.”
Hai tầm mắt chạm nhau, Phượng Tường cũng cười rồi hắng hắng cổ họng nói: “Tuần sau lão Simon tới Xích Thủy, hắn và lão hồ ly Nam Uy kia hẹn cùng một
nơi. Lão đại nói chúng ta phải nhân cơ hội này thăm dò thái độ của Nam
Khôn, nhưng mà tâm tư của tên kia quá sâu, trong tay không có gì phỏng
chừng sẽ không bắt được hắn. Hôm qua anh có ghé qua phòng làm việc của
hắn, đáng tiếc không thu hoạch được gì, lão đại nói mấy hôm nay em hãy
tìm cơ hội vào thư phòng của hắn thử xem.”
Nói xong anh ta lấy từ trong túi quần ra một cái điện thoại di động nhỏ cùng một hộp kính sát tròng đưa cho Triển Du: “Đã chuẩn bị xong cho em đây, phải chú ý an toàn đấy.”
Triển Du mỉm cười nhận lấy, bỏ qua lời khách sáo, chỉ nói: “Đừng lo lắng.”
Dưới lầu Đoàn Quốc Hùng càng già càng
dẻo dai ngồi trong phòng khách nhà Nam Khôn, Đoàn Kỳ ngồi một lát rồi
lấy cớ muốn đi thăm Triển Du, đi lên lầu.
Lão già kia hí mắt, thu hồi tầm mắt vẫn đang nhìn theo Đoàn Kỳ, bắt đầu chậm rãi vào vấn đề chính: “Tối hôm qua Kỳ Kỳ về nhà khóc lóc với ta nửa ngày, ta còn tưởng rằng
ai đã khi dễ nó. Hỏi ra mới biết bạn của cháu bị tai nạn xe cộ.”
Nam Khôn không lên tiếng, chờ lão ta nói tiếp.
“Nó nói nếu nó không mời A Trân và
bạn của cháu đến resort Long Nham thì về sau bạn của chúng cũng không
xảy ra chuyện không may, hôm nay còn bắt ta đưa tới đây để thăm bạn của
cháu.” Lão già mở miệng ra là nói “bạn của cháu”, hiển nhân không xem Triển Du ra gì.
Nam Khôn cũng không giận, giọng nói khách khí mang theo một chút tôn kính: “Ông Đoàn nói quá lời rồi, hôm qua bởi vì thắng xe của Nam Trân không tốt
nên mới gây ra tai nạn xe cộ, căn bản không liên quan đến Tiểu Kỳ, vả
lại cũng thật là có lỗi, hôm qua đã để cho cô ấy bị kinh hãi.”
“Đứa nhỏ Tiểu Trân này đúng là không cẩn thận, bạn của cháu không sao chứ?” Thật ra Đoàn lão gia cũng không quan tâm đến sự sống chết của Triển Du, cũng không có hứng thú tìm hiểu xem tai nạn hôm qua có phải âm mưu được sắp đặt từ trước rồi không, lão ta chỉ quan tâm đến chuyện chung thân
đại sự của đứa cháu gái bảo bối, hôm nay đến đây cũng là vì việc này.
Nam Khôn nói: “Nhờ phúc của ngài, không có gì trở ngại cả.”
“Không sao là tốt rồi, trên đời này
cái gì cũng không quý giá bằng tính mạng, cũng không có gì yếu ớt bằng
tính mạng cả. Buổi chiều hôm trước khi ông ngoại cháu qua đời tinh thần
còn rất tốt, chơi cờ vây với ta nửa ngày, ai ngờ buổi tối lại đi mất,
ông ấy cũng đã rời khỏi thế giới này trước ta một bước rồi, lúc trước
còn muốn tranh thủ sống đến ngày con của cháu và Kỳ Kỳ ra đời, kết quả
ngay cả rượu mừng của hai đứa cũng chưa kịp uống.”
Lão ta nói cực kì chậm, nhưng từng chữ đều lộ ra một hương vị trịnh trọng nặng nề, không cho người khác xen vào chút nào.
“Ta biết rõ mấy năm nay trên người
cháu gánh rất nhiều trọng trách, vì không để cho cháu thêm gánh nặng cho nên mới kìm chế Kỳ Kỳ, không cho nó làm phiền cháu, tuy đứa bé kia uất
ức trong lòng nhưng cũng vô cùng nghe lời. Hiện giờ tình hình của Xích
Thủy cũng đã dần dần ổn định nên ta đã cân nhắc, hôn sự của hai đứa cũng nên tổ chức rồi. A Khôn, cháu nói thử xem?”
Đã nói đến đây, thật ra cũng không phải thương lượng với Nam Khôn, lão ta chỉ muốn Nam Khôn xác định lại mà thôi.
Cuộc hôn nhân này là do ông ngoại của
hắn định ra, cho dù Nam Khôn muốn đổi ý cũng không phải là lúc này,
huống chi mặc dù nhà họ Đoàn không có gia nghiệp lớn như nhà họ Nam
nhưng cũng là nơi cung cấp tài liệu về laser cùng những dụng cụ phụ trợ
lớn nhất cho Xích Thủy, lão ta tuyệt đối có thể làm cho Nam Khôn không
dám khinh thường.
Nam Khôn nhăn nhó trong lòng nhưng vẫn không mảy may để lộ ra ngoài mặt, lời nói cũng đặc biệt dễ nghe: “Tất cả đều để cho ông Đoàn an bài, chỉ là ông ngoại còn chưa tới trăm ngày, hơn nữa gần đây có mấy hợp đồng cuốn lấy làm cháu không thể phân thân,
nếu quá gấp chỉ sợ sẽ thiệt thòi cho Tiểu Kỳ.”
Ông lão tựa hồ cũng rất hài lòng với thái độ của hắn, khóe miệng hiện lên một nụ cười hiền lành vui vẻ: “Cũng không cần vội vã như vậy, trước tiên chúng ta cứ định sẵn hôn sự đã,
thời gian có thể thư thả một chút, hiện giờ cháu đang bận như vậy, dù
thế nào cũng phải chờ cháu xử lí hết mọi việc đã.”
Câu nói “xử lí hết mọi việc” kia không chỉ riêng gì công việc mà còn là đời sống tình cảm.
Đàn ông mà, nhất là người đàn ông có địa vị như Nam Khôn, mọi người đều có thể hiểu cho chuyện hư hỏng của hắn,
trước hôn nhân hắn muốn hàng đêm sênh ca hay trái ôm phải ấp gì đó lão
đều không có ý kiến, nhưng sau hôn nhân hắn không thể để cho cháu gái
bảo bối của lão chung chồng với những người phụ nữ khác.
Tất nhiên Nam Khôn cũng hiểu ý lão, vẻ mặt vẫn ôn