Old school Easter eggs.
Bà Xã, Em Không Ngoan

Bà Xã, Em Không Ngoan

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 324904

Bình chọn: 8.5.00/10/490 lượt.

Du mở mắt ra, chỉ thấy hắn muốn nói lại thôi, sắc mặt cứng ngắc. Trên đời này chuyện khổ nhất không phải

là ăn mì ăn liền không có gói gia vị, cũng không phải sau khi bị cắt mất thận mới biết chẩn đoán nhầm mà là quần cởi được một nửa mới phát hiện

ra dì cả đang đến, mà thực tế là Nam Khôn tiên sinh của chúng ta lại

không cẩn thận uống phải rượu tráng dương. Lúc này cảm giác kia thật sự

là muốn đòi mạng.

“Thật sự xin lỗi Tứ gia, vừa rồi em vốn muốn nói với ngài.”

Triển Du giả vờ e lệ, ánh mắt vô tội: “Nhưng mà ngài…” gấp như khỉ.

Nam Khôn hít một hơi thật sâu, sau khi đứng dậy ánh mắt phức tạp nhìn cô chằm chằm một lúc rồi mới khàn khàn nói: “Đêm nay em về phòng mình ngủ đi.”

Giọng điệu của hắn vô cùng dịu dàng, vẻ mặt cũng hoàn toàn không có dấu hiệu tức giận, nhưng vẫn “dọa” Triển Du.

“Tứ gia tức giận sao, thật sự xin lỗi, em…”

“Em mà ở đây, chỉ nhìn không thể ăn, không phải là đang cố ý tra tấn tôi sao.” Nam Khôn sủng bịnh nhéo nhéo má cô, “Nghe lời”

Triển Du tỏ vẻ oan ức cùng áy náy, do dự nói: “Nhưng mà…”

“Không có nhưng mà.” Giọng điệu của Nam Khôn vẫn dịu dàng nhưng lại không cho cự tuyệt, “Ngoan, về đi.”

Triển Du cảm thấy mừng rỡ nhưng cũng không thể hiện ra ngoài, mè nheo nửa ngày mới lưu luyến đứng lên.

Ánh mắt sáng quắc của Nam Khôn nhìn theo bóng lưng cô, ánh mắt đen dường như vẫn nồng đậm tình dục, như sắp sửa dâng trào.

Thật ra nếu dì cả của Triển Du có đến

thật thì không phải còn có tay và miệng sao, đuổi cô đi chẳng qua là

không muốn thiệt thòi cho cô mà thôi, nhưng Triển Du lại không nghĩ hắn

vĩ đại như vậy, chỉ cảm thấy Nam Khôn đuổi cô về phòng đơn giản là miễn

cho lát nữa mĩ nữ đến mọi người sẽ cùng xấu hổ.

Không thể trách cô khi nghĩ người ta hư

hỏng như vậy, bạn nghĩ xem, loại người có thân phận địa vị như Nam Khôn

chẳng lẽ lại thiếu gái đẹp sao? Hắn chỉ cần gọi một cuộc điện thoại thì

phỏng chừng chưa tới 10 phút dưới kia sẽ kéo đến cả một xe, hơn nữa nhất định đều là đại mĩ nữ.

Thích không nhất định là yêu, nếu có yêu cũng còn phân biệt nông sâu, cô chỉ là vật cưng Simon tặng, Nam Khôn

xem cô như tình nhân đã là ban ân, đối tốt với cô là vì cô “nghe lời”,

cô cũng không nhận ra Nam Khôn đã yêu mến cô đến mức không phải là cô

thì không được, thủ thân như ngọc vì cô là chuyện không thực tế.

Cho nên nửa tiếng sau, khi Triển Du đang hết sức buồn ngủ thì nghe thấy tiếng bước chân từ ngoài cửa truyền vào

làm cô thật sự hoảng sợ.

Hơn nửa đêm, đến tột cùng là tên nhãi kia làm cái gì thế?

Triển Du vô cùng không kiên nhẫn trong lòng.

Lần này bước chân của Nam Khôn đặc biệt nhẹ, sau khi đến bên giường thì vén chăn lên trực tiếp nằm xuống bên cạnh Triển Du.

Xúc cảm phía dưới lạnh buốt hoàn toàn

khác với vẻ nóng hổi lúc nãy, trong tình huống này mà bình tĩnh không

thể nghi ngờ gì sẽ bị lộ, phía sau lưng Triển Du bỗng nhúc nhích theo

phản xạ có điều kiện, sau khi trợn mắt lên thì lập tức “á” lên một tiếng rồi giãy giụa.

Nam Khôn dễ dàng ngăn cô lại, thấp giọng trấn an: “Là tôi, đừng sợ!”

“Tứ gia?” Triển Du từ từ trở mình, trong bóng tối cũng có thể cảm giác được vẻ mặt kinh ngạc cùng mừng rỡ của cô.

“Tôi làm em giật mình sao.” Giọng Nam Không dịu dàng lại mang theo một chút áy náy, “Vốn không muốn đánh thức em.”

Vốn không muốn tới “tìm tai vạ” nữa

nhưng lúc nảy nằm trên giường nhắm mắt lại thì trong đầu lại tự động

hiện lên ánh mắt uất ức gần như thất vọng kia, sau khi do dự nửa ngày,

cuối cùng ma xui quỷ khiến vẫn mò tới.

Chết tiệt, thật đúng là chạy tới để tắm nước lạnh mà.

Triển Du có hơi “thụ sủng nhược kinh”, vẻ mặt tỏ ra hưng phấn, cọ vào cổ Nam Khôn ngọt ngào làm nũng: “Em còn tưởng Tứ gia tức giận Aki, trong lòng thấy thật là buồn.”

“Thì ra trong mắt em tôi lại là người nhỏ mọn như vậy à.” Vẻ buồn bực tràn ngập trong đáy mắt của Nam Khôn dường như đều bị quét sạch hết.

“Không phải đâu, em đang tự trách mình thôi, chuyện như vậy cũng không làm được.” Lúc này Triển Du hoàn toàn không lo lắng Nam Khôn sẽ làm gì cô nữa, nhưng lại bất mãn vì bị người khác quấy rầy, “Tứ gia, người của ngài thật là lạnh, để Aki giúp ngài sưởi ấm.”

Vốn hai người đã dán kín vào nhau, Triển Du còn không ngừng cọ cọ vào người Nam Khôn, ham muốn rất vất vả Nam

Khôn mới đè xuống được lại có dấu hiệu bừng lên, hắn khẽ đánh vào mông

Triển Du một cài, uy hiếp: “An phận một chút, bằng không tôi sẽ làm với cái cúc hoa non nớt của em đấy.”

“…” Sặc! Ai nói con quạ này đen bình thường chứ, sợ là chẳng còn con nào đen bằng nữa.

Nam Khôn thấy cô không có động tĩnh gì, còn tưởng rằng cô thật sự bị dọa sợ, trong lòng có hơi buồn cười: “Được rồi, nhanh ngủ đi, vừa qua tinh thần của em không được tốt lắm,

tuần sau Thanh Mộc đến mà thấy dáng vẻ cả ngày uể oải của em thì cô ta

sẽ đòi nợ tôi mất.”

Thanh Mộc là chị em tốt duy nhất của Aki, cũng có thể nói là…người ái mộ.

Người này trước kia cũng là vật cưng của Rini, nhưng cô ta cũng không mềm mại vô hại như Aki, Aki là tiểu bạch

thỏ, còn cô ta lại là một con rắn trúc cực độc, tính tình hung ác quái

đản, giết người thành thói q