uen, tư tưởng điên cuồng, trời sinh là một
thứ yêu quái.
Cô ta và Aki ngang tuổi nhau, dáng người cũng không khác là mấy nhứng khí lực càng gấp hai lần, lúc nào cũng mặc bộ sườn xám bó sát người, mặt mũi vô cùng thanh tú xinh đẹp. Cô ta từng luyện Judo và cả nhẫn thuật, cũng giống Triển Du cực kì quen thuộc với
kỳ kinh bát mạch(1), thích tấn công vào tử huyệt của người
khác, chân tay cực kỳ linh hoạt. Cô ta cũng thông thạo súng ống, trên
đời này cũng không có mấy người bắn súng nhanh hơn cô ta.
Sau khi Rini đưa cô ta cho Simon không
tới nửa tháng thì cô ta đã giết hết những tiểu tình nhân của Simon không chừa một ai, Simon tức giận đến thiếu chút nữa đã hộc máu chết, nhưng
hậu trường của cô ta quá vững chãi, thân thủ lại vô cùng lợi hại, Simon
không dám giết cô ta, cũng không nỡ giết.
Ngoại trừ Simon cùng Rini, dường như
trên đời này không ai có thể làm cho cô ta ngoan ngoãn nghe lời, lúc
trước Rini không chấn áp, chắc chắn cô ta sẽ không chịu để Simon đưa Aki cho Nam Khôn.
Hình như tháng trước lại gây chuyện, nghe nói Simon tức giận đuổi cô ta đến Nam Phi hầu hạ một tên da đen, về lúc nào thế?
Triển Du hơi giật mình: “Thanh Mộc sắp tới đây sao?”
“Vui không? Nghe nói cô ta là chị em
tốt của em, tuần sau Simon tới Xích Thủy, tôi bảo lão mang theo cô ta
tới đây, hai người có thể dễ dàng ôn chuyện rồi.”
“Tứ gia ngài thật tốt.” Triển Du cười rạng rỡ, kích động ôm cổ Nam Khôn hôn lên mặt hắn, trong lòng lại muốn một ngụm cắn chết hắn!
Người phụ nữ Thanh Mộc kia nổi tiếng mẫn cảm đa nghi, trước kia lại như hình với bóng với Aki, bắt cô phải giả
vờ ôn chuyện với cô ta, đây không phải là tìm đường chết sao!
Bốn ngày sau, trên sân bay chuyên dụng của Xích Thủy có vô số máy bay trực thăng quân dụng EH-S3.
Lần này đoàn người của Simon có hơn mười người, ngoài lão ta ra còn có phụ tá của lão, Thanh Mộc, trong đó có
bốn vệ sĩ, hai chuyên gia vũ khí laser, một nhà nghiên cứ hóa học.
Tiếp bọn họ là tất cả nhân viên cấp cao của Xích Thủy, Triển Du cũng đi theo.
Simon vẫn y như cũ, quần áo chỉnh tề,
tóc chải cẩn thận, đôi mắt đào hoa luôn chứa đựng nụ cười khiến cho
người ta dễ sinh ra ảo giác dễ đối phó với lão. Thanh Mộc mặc một bộ
quần áo cung đình màu đỏ, mái tóc dài màu bạch kim, căn bản không cần
Simon đặc biệt giới thiệu mọi người cũng biết cô ta là ai.
Máy bay hạ cánh, Simon và Nam Khôn đều
chưa kịp nói câu nào thì cô ta đã mừng rỡ chạy như điên về phía Triển
Du, sau đó ôm hôn cô một cái, xong rồi còn khiêu khích liếc về phía Nam
Khôn một cái, dáng vẻ như không vui vì Nam Khôn đã đoạt mất người yêu
trong lòng cô ta.
Simon thấy thế nhẹ nhàng quát cô ta một câu, vừa cười vừa chân thành nói lời xin lỗi Nam Khôn: “Tứ gia, thật ngại quá, tính tình con nhóc kia hoang dã, lại bị tôi làm hư, đắc tội khắp nơi, kính xin ngài bỏ qua cho.”
“Nói quá lời rồi.” Nam Khôn biết rõ về Thanh Mộc, hơn nữa còn đặc biệt yêu mến Aki, thật sự không để ý đến tình địch này.
Thanh Mộc lại không biết điều, hừ lạnh
một tiếng, xoay người nhận lấy hộp quà trong tay vệ sĩ, thuận tay đưa
đến trước mặt Triển Du, đôi mắt sáng chứa đựng vẻ thân thiết vui vẻ: “Chị có mang theo quà cho em, mở ra xem đi.”
“Cảm ơn A Mộc.” Triển Du cũng mỉm cười.
Nắp hộp quà chạm rỗng nhưng khá dày, xuyên qua những lỗ hổng kia cũng thấy được đồ vật bên trong.
Triển Du tỏ ra hiếu kì, mở nắp hộp ra xem, ánh mắt vừa toát lên vẻ sợ hãi lẫn vui mừng: “A, thật là con chó nhỏ đáng yêu.”
Trong hộp tràn ngập những cánh hoa hồng, chính giữa hoa hồng là một cái ly đựng rượu đỏ Nachtmann của Đức, trong cái ly là một con chó nhỏ trắng thuần. con chó kia khỏe mạnh láu lỉnh,
đôi mắt hình cầu to tròn, đầu lưỡi không ngừng liếm liếm ngón tay Triển
Du, dáng vẻ ngây thơ trong nháy mắt đã lấy được lòng Triển Du.
“Ha ha, thật là đáng yêu, nó không hề sợ em chút nào.”
Triển Du cười ha ha đùa với con chó nhỏ, trôi chảy hỏi một câu: “A Mộc, nó có tên không?”
Triển Du nhất thời nói hớ, vì vậy đã tự đào hố cho mình.
Thanh Mộc nghe vậy, nụ cười trên mặt từ từ cứng lại, hoài nghi hỏi: “Em…không nhớ nó sao?”
Tôi phải nhớ nó sao? Trong tư liệu của Aki có đề cập đến một con chó nhỏ sao? Không có mà?
Triển Du giật mình trong lòng, moi hết ruột gan cũng không nhớ ra Aki có quan hệ gì với con chó nhỏ này, nói chi là nhớ tên nó.
Thật sự là học nhiều khóa như vậy mà vẫn bị sót.
Đầu Triển Du quả thật là lớn như cái
đấu, lén dùng đầu lưỡi gõ gõ vào microphone sau răng hàm, gõ ba cái, lặp đi lặp lại theo nhịp, mỗi nhịp gõ đều dùng lực và thời gian không giống nhau. Đây cũng là ngôn ngữ bí mật của cô và Liệp Ưng, cũng giống như
nguyên lý của mã mật điện, nhưng không phức tạp như vậy, cũng không an
toàn như nó, hạn chế rất nhiều, cho nên chỉ dùng để liên lạc giữa cô và
thành viên trong đội.
Hai chữ kia dịch ra là: cứu mạng!
Không khí bắt đầu có chút quỷ dị.
Triển Du ngu ngơ vài giây, sau đó vẻ mặt kinh ngạc mở to hai mắt: “A! Chẳng lẽ nó là…”
“Đậu Đậu”
Sau ba giây giọng nói của Mục Hàn chui
vào tai cô, tiếng nói trong sáng đơn thuần quả thật còn du dươ