húng phát hiện ra bên ngoài chỉ có một người
duy nhất thì lá gan bọn chúng lại lớn lên.
Phùng Nhân Kiệt dẫn đầu, đi ra bên ngoài, trên lưng còn mang một túi lớn bảo vật.
Thấy rõ ràng người trước mặt chỉ là một thiếu niên trẻ tuổi, Phùng Nhân Kiệt không nhịn được lên tiếng chê cười.
“ Dám một mình đến đây can thiệp vào chuyện của lão tử ta, lá gan của ngươi thật không nhỏ nha!”
“ Để tài vật xuống, đến quan phủ tự thú, giải thích chuyện Phùng Trại giả mượn tên Vân Lưu Cung để gây chuyện, thì ngươi có thể giữ được cái
mạng già của mình!” Hắn nhàn nhạt nói.
“ Một tiểu tử thúi chưa dứt sữa mà lại dám uy hiếp ta?” Phùng Nhân Kiệt cười ha hả.
Đối mặt với sự chê cười, thiếu niên áo đen mặt không đổi sắc, tay
chắp sau lưng, vạt áo màu đen theo gió đêm nhẹ bay, hai chữ “ Huyền Vũ”
được thêu bằng chỉ bạc mơ hồ chớp động dưới ánh trăng.
Tiếng cười của Phùng Nhân Kiệt chợt tắt ngấm, cặp mắt nheo lại cảnh giác.
“ Ngươi là người của Vân Lưu Cung?”
“ Sự lựa chọn của ngươi là gì?” Thiếu niên áo đen nhàn nhạt hỏi lại.
“ Ta đã dám làm thì không sợ Vân Lưu Cung tới tìm ta gây phiền toái.
Vân Lưu Cung đã tồn tại mấy chục năm, nhưng náo động không bằng ta đây
mới làm một năm, không bằng để cho Phùng trại ta thay thế vị trí, ngươi
cũng nên đến giúp sức cho Phùng Trại, ta sẽ để cho ngươi nổi danh còn
hơn lúc ở dưới trướng Vân Lưu Cung!”
Thiếu niên áo đen xuất thủ trong nháy mắt, Phùng Nhân Kiệt kinh hãi,
lập tức lui về phía sau mấy bước, tiện tay quăng ra một nắm bột màu
trắng.
Thiếu niên áo đen thân hình chợt lóe lên, tránh khỏi mê hồn tán đồng thời công kích bọn chúng.
“ Giết hắn ta!” Phùng Nhân Kiệt ra lệnh, bốn gã thủ hạ đồng thời để
xuống bao tài bảo trên lưng, hợp lực bao vây tấn công thiếu niên áo đen.
Nhưng võ công của thiếu niên áo đen cao ngoài tưởng tượng, bốn người
kia không ra được tới mười chiêu thì đều bị đả thương nằm đó.
Phùng Nhân Kiệt thấy tình huống nguy hiểm, lập tức muốn tung người bỏ chạy.
“ Muốn đi?” Thiếu niên áo đen trầm giọng lên tiếng, thân hình bay
tới, chặn trước người của Phùng Nhân Kiệt, tung ra một chưởng thẳng vào
người của hắn.
Phùng Nhân Kiệt nhất thời chật vật, lại một lần nữa tung ra mê hồn
tán. Thiếu niên áo đen vung cánh tay lên, thổi bay làn hơi trắng đó sang một bên.
Lúc này, trong sân đột nhiên xuất hiện một cô gái nhỏ.
“ Ho khan, ho khan….!” Nghe thấy được mùi vị của mê hương, nàng ho khan một hồi.
Phùng Nhân Kiệt lanh tay lẹ mắt, lập tức bắt được người cô gái, giơ tay đặt trên cổ của nàng.
“ Tránh ra, nếu không ta sẽ giết tiểu cô nương này!” hắn một mặt uy
hiếp thiếu niên áo đen, mặt khác nháy mắt bảo thủ hạ cầm tài vật chuẩn
bị trốn đi.
“ ngươi cho rằng ta sẽ quan tâm đến sống chết của nàng ta?” Thiếu
niên áo đen nghe vậy, cả chân mày cũng không nhíu lại, cười lạnh càng
lúc càng sâu.
“ Nàng là người của Thượng Quan gia, nếu như nàng ta chết thì sẽ tính ở trên đầu của Vân Lưu Cung!” Phùng Nhân Kiệt không sợ hãi nói.
“ Nếu như vậy, ngươi cứ động thủ đi!” Thiếu niên áo đen chậm rãi đi tới.
“ Ngươi không quan tâm sống chết của nàng?” Phùng Nhân Kiệt ánh mắt lóe lên, chậm rãi lui về phía sau.
Thiếu niên áo đen cười lạnh tiếp tục đi tới, Phùng Nhân Kiệt càng lúc càng dùng lực khiến cho sắc mặt cô gái càng lúc càng xanh mét….
“ Lam Nhi!”
Một tiếng kêu vang đến làm cho Phùng Nhân Kiệt giật mình, lúc này
thiếu niên áo đen lập tức phi thân tới trước, chưởng một chưởng vào vai
trái của Phùng Nhân Kiệt, hắn đau đớn liền buông tay khỏi người cô gái
nhỏ.
Thiếu niên áo đen tiếp được cô gái đồng thời trong lúc đó Phùng Nhân
Kiệt cầm lấy trủy thủ đâm hướng về phía bụng của thiếu niên áo đen, hắn
vì bảo vệ cho cô gái nên không tránh không né.
“ Đi!” Phùng Nhân Kiệt lên tiếng kêu rút lui.
Bốn người kia bỏ tài vật xuống, đỡ lấy lão đại chạy đi, mới chạy ra
tới cổng nhỏ thì gặp phải người của Thượng Quan gia, một hồi tiếng đánh
nhau lại vang lên, sau đó lại rất nhanh dừng lại.
Thiếu niên áo đen để cô gái xuống, phi thân bay về phía hậu viện. Cô
gái đứng ở tại chỗ, chăm chú nhìn về phía bóng dáng hắn biến mất.
“Lam nhi.”
Mấy người của Thượng Quan gia chạy tới, lập tức ôm tiểu cô nương đó
vào lòng, xác định cô gái không có bị thương, lại nhìn thấy kho tài bảo
mở toang cửa, lập tức phát ra lệnh lùng bắt đạo phỉ.
Nàng nhớ hắn chạy về phía hậu viện, sau đó chưa thấy ra ngoài, chắc chắn hắn còn ở hậu viện chưa đi.
Phía sau hậu viện của Thượng Quan gia chính là một rừng cây quế, bình thường là nơi vợ chồng Thượng Quan thường đi tản bộ, cho nên rừng cây
vẫn được chăm sóc khá chỉnh tề.
Nàng đi thẳng, dấu chân nho nhỏ in hằn trên mặt đất đầy lá rụng, phát ra thanh âm nho nhỏ.
Gió tháng ba vẫn mang theo hơi lạnh, nàng kéo tấm áo lông bó sát vào
người, nhìn cây cối cao lớn bốn phía, trong lòng càng lúc càng sợ, bước
chân càng lúc càng chậm.
“Có. . . . . . Có ai không?” Nàng sợ hãi hỏi.
Bốn phía trừ tiếng gió cùng tiếng cành cây lay động cũng chỉ có tiếng bước chân của nàng. Nàng ngẩng đầu, không ngừng nhìn bốn phía, không
ngừng bước về phía trước
