XtGem Forum catalog
Bác Sĩ Cầm Thú

Bác Sĩ Cầm Thú

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327344

Bình chọn: 9.5.00/10/734 lượt.

ng, cầm bút viết viết không thèm để ý đến bé.

Ai, mấy cái người lớn này lại không được tự nhiên như vậy, thật sự là làm lãng phí tâm tư của bé mà!

Bạn nhỏ Na Viễn rất thất vọng thở dài, sau đó lộ vẻ tươi cười chạy vào, nịnh nọt cười hỏi: “Chú, chú đang làm cái gì nha?”

Gương mặt tròn với đôi mắt như nước trong veo, bộ dáng trong sáng đáng yêu cực kỳ giống cái người không lương tâm kia đập vào mắt làm cho Niếp Duy Bình ghét bỏ trừng mắt nhìn bé một cái rồi mặc kệ.

Thịt viên tròn không có tức giận, chu chu miệng tiến lên lay hắn đòi ôm.

Niếp Duy Bình thở dài, đem đứa bé đặt lên trên đùi, tức giận hỏi: “Chuyện gì?”

Tiểu tử kia dịch mông, tìm thế thoải mái ngồi trong lòng hắn, ngẩng mặt lên cười hì hì nói: “Chú không cần tức giận nha ~ cô út đã biết sai rồi!”

Niếp Duy Bình từ trong lỗ mũi hừ một tiếng, biết sai rồi còn không tự mình đến xin lỗi lại dám sai phái thằng oắt con như vậy tới, không có thành ý!

Na Viễn nghĩ nghĩ rồi đề nghị: “Chú nếu còn tức giận thì liền cùng cô út lên giường đi ~ đầu giường gây gổ cuối giường hòa, sẽ không còn giận dỗi nha ~”

Niếp Duy Bình ánh mắt khẽ nhúc nhích: “Cô út của cháu nói ?”

“Đúng vậy đúng vậy ~” Thịt viên tròn nghiêm túc gật đầu, còn thật sự nói: “Cô út bảo cháu nói giúp cô út rằng ‘Rất xin lỗi’……”

Niếp Duy Bình tỏ vẻ chính nhân quân tử mà khinh thường, vẻ mặt khẳng khái khinh bỉ nói: “Với tư sắc của cô ấy tự tin như vậy cũng là làm khó cho cô ấy, chả nhẽ chú còn chưa thấy sao? Cho dù cô ấy có tắm rửa sạch sẽ nằm ở trên giường, cũng đừng nghĩ có thể bỏ qua!”

Niếp Duy Bình ngoài miệng kiên cường, trong lòng lại cân nhắc, con thỏ nhỏ nếu thật sự có thái độ nhận sai thật tốt, tắm rửa ngoan ngoãn nằm trên giường mặc hắn làm…… Hắn muốn cắn chỗ nào, dùng phương thức gì ăn, ăn mấy lần thì có vẻ thích hợp đây?

Thịt viên tròn nghiêng đầu, không rõ làm sao để nói với hắn tiếng “xin lỗi” hộ cô út, chú vì sao lại nói nhiều lời kì quái như vậy.

Không đợi bạn nhỏ Na Viễn mở miệng hỏi, có người nhà bệnh nhân phát hiện bác sĩ Niếp ở đây liền gào khóc cầu xin.

“Niếp chủ nhiệm, cầu xin cậu tìm biện pháp khác…… Tiền không là vấn đề, thuốc có đắt cũng không sao! Cầu xin cậu thử tìm cách……”

Niếp Duy Bình nhíu nhíu mày, đem đứa nhỏ ôm chặt vào trong lòng giận dữ nói: “Thực xin lỗi, tôi đã nói qua cùng mọi người, không phải tôi không tìm cách nhưng là đã không có biện pháp khác…… Sớm một chút chuyển đi Lâm Hải, bệnh nhân cũng có thể bớt chịu tội một chút.”

Niếp Duy Bình cũng thực đồng tình với người phụ nữ này, đứa con duy nhất bị ngã giàn giáo, thật vất vả cứu được nhưng lại thành người thực vật.

Nhà bọn họ là hai mẹ con sống nương tựa lẫn nhau, bởi vì là người nhà quân nhân mới có thể hưởng chế độ chăm sóc đặc biệt, nên Niếp Duy Bình mới đề nghị bà ấy đem con chuyển tiến tuyến dưới của quân tổng bệnh viện là trại an dưỡng Lâm Hải, ở đó có nhân viên chuyên nghiệp chiếu cố, bà ấy cũng bớt một phần vất vả.

Người nhà bệnh nhân mái tóc xám trắng, khuôn mặt tiều tụy làm cho người ta không đành lòng mà bi ai: “Niếp chủ nhiệm, tôi chỉ có một đứa con này, cậu nói xem làm sao tôi có thể buông tay…… Nó còn trẻ như vậy……”

Tầm mắt người nhà bệnh nhân chuyển qua trên người tiểu Viễn trong lòng hắn, thương tâm muốn chết cầu xin: “Niếp chủ nhiệm, cậu cũng là có đứa nhỏ…… Người đầu bạc tiễn người đầu xanh, đây không phải là muốn mạng của tôi sao! Cầu xin cậu tìm biện pháp khác……”

Na Viễn ánh mắt trừng lớn lôi kéo góc áo Niếp Duy Bình, nhỏ giọng hỏi: “Chú ~ bà ấy thật đáng thương, con của bà ấy cũng muốn đến Lâm Hải ở sao?”

Niếp Duy Bình sờ sờ đầu bé: “Đúng vậy.”

Tiểu Viễn quay đầu vươn cánh tay nhỏ mập mạp, mềm nhẹ giúp bà ấy lau nước mắt, vẻ mặt đồng tình an ủi nói: “Bà, bà đừng khóc nha ~ ba ba của cháu cũng ở tại Lâm Hải, hai người có thể làm bạn nha! Chờ khi bọn họ nghỉ ngơi tốt có thể về nhà rồi ~”

Thanh âm trẻ nhỏ cùng bàn tay mềm mại làm cho nước mắt bi thương của người nhà bệnh nhân rơi như mưa, khóc càng thêm xé lòng.

Người phụ nữ ấy còn khóc cầu cái gì Niếp Duy Bình hoàn toàn không chú ý tới, lý trí đều đang cực kì kinh hãi, trái tim không chịu khống chế mà thắt chặt lại.

Niếp Duy Bình mặt không chút thay đổi đứng lên ôm thịt viên nhỏ hốt hoảng đi ra văn phòng.

Na Viễn ghé vào đầu vai hắn, vung tay nhỏ bé tạm biệt người phụ nữ kia.

Niếp Duy Bình đem người mang đến phòng trực ban, ánh mắt phức tạp theo dõi bé trầm mặc không nói.

Tiểu tử kia mẫn cảm nhận thấy được tâm tình hắn không tốt, thật cẩn thận hỏi: “Chú làm sao vậy?”

Niếp Duy Bình trầm mặc thật lâu sau mới mở miệng, thanh âm trầm thấp khàn khàn: “Ba ba của cháu…… Vì sao lại ở Lâm Hải?”

Nhắc tới ba ba, tiểu tử kia tâm tư bị tổn thương ảm đạm nói: “Ba ba lái xe đưa mẹ cùng ông bà nội đi đến một nơi thật xa ~ cô út nói ba ba đi dường rất xa nên quá mệt mỏi, bây giờ phải ngủ thật lâu mới có thể tỉnh lại……”

Niếp Duy Bình tâm như bị véo thạt mạnh nói không rõ là nam kham, là phẫn nộ hay vẫn là thương cảm, đau lòng.

“Ba ba cháu khi nào thì…… Bắt đầu ngủ ?”

Na Viễn buồn rầu nghĩ nghĩ, lắc đầu nói: “Đã thật lâu a, kh