g lạnh lùng phá lệ trầm ổn: “Đừng sợ, có anh ở đây, chuyện gì cũng không thể xảy ra!”
Na Na gật gật đầu, như tìm chỗ để dựa vào toàn thân cô như bị mất đi khí lực, tay chân như nhũn ra dựa vào trên người Niếp Duy Bình, đôi mắt phiếm hồng cúi đầu tự trách: “Đều là do em! Là em không chăm sóc nó thật tốt……”
Trong khoảng thời gian này công tác quả thật bận rộn, nhưng tâm tư của cô cũng chia một phần lớn đặt trên người Niếp Duy Bình, đối với Tiểu Viễn tự nhiên quan tâm chăm sóc so ra kém hơn trước.
Nếu như…… Tiểu Viễn ra chuyện gì, cô làm sao còn mặt mũi mà đối diện với anh trai!
Niếp Duy Bình ôm cô bước nhanh tới khu cấp cứu, ở nơi tiếp đón có hộ lý quen biết với hắn vừa nhìn thấy hắn đến liền tiến lại hỏi thăm.
“Trẻ nhỏ đánh nhau? Hình như là có…… Ai nha đừng ra vẻ ngưng trọng như vậy, không có nghe nói cần làm loại cấp cứu gì, khẳng định là không có vấn đề gì! Đi thôi, tôi mang hai người đi!”
Niếp Duy Bình cùng Na Na rất nhanh tìm được người.
Tiểu tử kia không biết lăn lộn ở đâu mà một thân bùn đất, tóc tai lộn xộn ngồi ở trên ghế lắc lư đôi chân ngắn, tuy rằng nhìn chật vật nhưng là sắc mặt hồng nhuận, hiển nhiên là không có vấn đề gì lớn.
Na Na cùng Niếp Duy Bình nhất thời nhẹ nhàng thở ra.
Bạn nhỏ Na Viễn đang ngạm kẹo mút, tròng mắt quay tròn chuyển chuyển nhìn ra cửa thấy người quen liền cười tủm tỉm vẫy tay: “Cô út ~ chú ~”
Niếp Duy Bình cau mày ôm bé đứng lên sờ nắn xem xét một lượt từ đầu đến chân, cuối cùng phát hiện đầu gối bên phải có một vết thương.
Na Na nâng cái chân bị thương của bé lên đau lòng mà sờ miếng gạc băng bó, nhẹ giọng hỏi: “Bảo bối có đau hay không?”
Na Viễn ưởn ngực kiêu ngạo lớn tiếng trả lời: “Không đau ~ Tiểu Viễn là nam tử hán, không sợ đau!”
“Hừ!” Niếp Duy Bình không thèm tin, quay sang nhìn về phía bác sĩ trong phòng: “Nó bị thương thế nào?”
Bác sĩ trực cấp cứu buồn cười nói: “Bác sĩ Niếp cậu yên tâm, bạn nhỏ này chỉ bị xước da ngay cả máu cũng chưa kịp chảy! Quấn băng gạc là phòng ngừa miệng vết thương ma sát với quần sẽ bị đau, không có việc gì nha!”
Niếp Duy Bình nói lời cảm ơn sau đó hung hăng trừng mắt nhìn Na Viễn một cái, làm bé sợ tới mức vội vùi đầu vào trong lòng cô út.
Trong phòng còn có hai giáo viên nhà trẻ, Niếp Duy Bình khách khí hỏi: “Là cô giáo đã gọi điện thoại cho chúng tôi? Thật sự là làm phiền mọi người……”
Niếp Duy Bình rất nhanh liền từ trong miệng cô giáo biết được chân tướng sự việc.
Ăn cơm xong co giáo dẫn bọn trẻ đi ngủ trưa tập thể, vừa mới ngủ được một chút thì bạn nhỏ bên cạnh liền ngồi dậy, làm bé tỉnh ngủ vì thế hai bé cùng nhau đi WC xì xì. Bạn học nhỏ làm trò đùa dai hất nước tiểu lên người bé, đứa nhỏ lúc mới rời giường tính khí khó chiều liền nhất thời phẫn nộ giương nanh múa vuốt đánh một phát, đem đối phương đánh cho tè ra quần……
Niếp Duy Bình càng nghe sắc mặt càng đen, hận không thể đem tự mình ra tay xử lý tiểu hỗn đản đó!
Na Na yên lặng lắng nghe, khó trách a hóa ra là do bạn học không đúng a!
“Vậy bạn nhỏ kia đâu? Có bị thương hay không?” Na Na nhớ tới còn có một đứa bé nữa không khỏi có chút nóng nảy, đừng nói là đem người đánh hỏng rồi a!
Cô giáo cười an ủi nói: “Đinh Hiểu Kiệt cũng không có việc gì, trên tay bị thương một vệt, không sâu! Nhưng mà……”
Cô giáo sắc mặt đột nhiên trở nên cổ quái, nhìn nhìn Na Viễn một chút rồi thở dài tiếp tục nói: “Na Viễn đem bạn học ấn vào bồn nước tiểu, Đinh Hiểu Kiệt đã được ba me mang về thay quần áo !”
Na Na: “……”
Lời này vừa nói ra, một phòng tất cả mọi người không hẹn mà cùng nhìn về phía đầu sỏ gây nên.
Thịt viên nhỏ híp mắt, vẻ mặt thật hưởng thụ liếm kẹo mút, cảm thấy tầm mắt mọi người chung quanh liền nghi hoặc mở to mắt chớp chớp, biểu tình muốn bao nhiêu vô tội thì có bấy nhiêu vô tội.
Na Na áy náy nói: “Thật sự là rất xin lỗi, làm phiền mọi người…… Ngày mai tôi sẽ đưa nó tới xin lỗi Đinh Hiểu Kiệt!”
Bạn nhỏ Na Viễn không vừa ý quyệt miệng kêu lên: “Dựa vào cái gì nha ~ là nó hắt nước tiểu lên người cháu trước!”
“Câm miệng!” Na Na tái mặt, nghiêm khắc giáo huấn bé: “Mặc kệ thế nào nhưng đánh người là không đúng ! Bạn ấy có lỗi thì cháu phải đi tìm cô giáo chứ, cô cũng đã nói với cháu bạn học phải hòa đồng thân ái! Cháu đem bạn ấy đánh bị thương chẳng lẽ không nên đi xin lỗi sao!”
Tiểu tử kia không phục tức giận trừng mắt nhìn cô, đôi mắt ủy khuất đều đỏ lên, nước mắt ầng ậng bộ dạng thật đáng thương.
Na Na nhìn thấy bộ dạng này của bé tâm đã mềm nhuyễn, nhưng lại không thể để bé đánh nhau như vậy, đành quyết tâm nghiêm mặt hỏi bé: “Biết sai chưa?”
Tiểu tử kia “Oa” một tiếng khóc lớn bi phẫn kêu to: “Chau không sai ~ cô út thật xấu ~”
Niếp Duy Bình ôm lấy bé, Na Viễn ủy khuất ôm lấy cổ hắn, ghé vào trên vai hắn thương tâm mà khóc.
Niếp Duy Bình nhẹ nhàng vỗ lưng bé, thản nhiên nói: “Đứa nhỏ là nên giải thích rõ ràng, nhưng gây chuyện trước không phải nó, đối phương còn chưa xin lỗi trước dựa vào cái gì lại ủy khuất đứa nhỏ nhà mình. Nếu muốn thì tự em đi mà xin lỗi đi!”
Nói xong, Niếp Duy Bình gật đầu với hai cô giáo kia coi như chào hỏi rồi ôm đứa nhỏ l
