nghỉ ngơi một lát……”
Trong phòng rốt cục không hề còn sự lạnh lẽo trống trải cô đơn mình hắn nữa.
Tiếng nước xả vào bồn, hơi nước từ bình lượn lờ như sương khói, đây là hơi thở của gia điình bình thường…… Làm cho Niếp Duy Bình nháy mắt cảm thấy thật mỹ mãn, toàn thân giống như được ngâm trong nước ấm thật lười biếng thoải mái!
Trong ngăn đá còn một túi sủi cảo chưa mở.
Na Na một bên đun nước sôi, một bên lấy hạt tiêu cùng dấm chua ché một bát nước chấm, chờ nước sôi đem sủi cảo thả vào, rất nhanh liền nấu xong một bát.
Niếp Duy Bình cầm đũa, không chút để ý hỏi: “Em không ăn?”
“Không cần!” Na Na lắc đầu, đem nước chấm đặt trước mặt hắn: “Em đã ăn cơm chiều !”
Hương vị nóng hôi hổi quen thuộc ấm áp, hương vị gia đình như tràn ra từ đầu lưỡi.
Làm cho hắn cảm thấy thỏa mãn sung sướng.
Niếp Duy Bình ăn uống no đủ, mấy ngày này mọi việc cứ tích tụ nhiều làm hắn ăn cũng không ngon.
Na Na thu dọn bát đũa, cẩn thận nhìn hắn một cái, trù trừ nói: “Bác sĩ Niếp, anh nói ca giải phẫu của anh trai…… Anh nguyện ý làm phẫu thuật cho anh ấy?”
Niếp Duy Bình bị hỏi đột ngột mà hoàn hồn, khụ một tiếng, bình tĩnh nói: “Bệnh án Na Hác anh đã nghiên cứu qua, giải phẫu phiêu lưu rất lớn, tình huống cụ thể còn chưa rõ ràng! Anh không thể cho em cam đoan gì, em hiểu rõ…… Dù sao ngày hôm qua vừa mới có bệnh nhân chết trên tay anh, rốt cuộc còn muốn anh làm phẫu thuật cho anh em hay không thì tự em quyết định!”
Na Na ngẩng đầu, mở thật to hai mắt, đáy mắt là tín nhiệm hoàn toàn.
“Bác sĩ Niếp!” Na Na giống như đang nhìn thấy thần thánh, tràn ngập thành kính cùng tin tưởng mù quáng kiên định nói: “Em tin anh!”
Niếp Duy Bình tim run lên, ngày hôm qua giải phẫu thảm bại gây cho hắn do dự cùng hoài nghi trong khoảnh khắc liền tan thành mây khói, ba chữ kia giống như thổi vào tim hắn nhuệ khí bừng bừng, mỗi lần đập đều là mãnh liệt sôi trào!
Niếp Duy Bình yết hầu không tự giác giật giật, làm bộ như không có việc gì quay đi cố gắng che dấu nội tâm cảm động, ngữ khí không được tự nhiên: “Mấy lời này, chờ giải phẫu kết thúc em hãy nói……”
Na Na nghĩ hắn không tin liền vội nắm tay nói: “Thật sự, bác sĩ Niếp em tin tưởng anh! Nếu ngay cả anh cũng không thể tin…… Trên đời này sẽ chả có bác sĩ nào có thể làm em tin được nữa!”
“Tốt lắm tốt lắm!” Niếp Duy Bình đắc ý phất phất tay, ra vẻ vô tình nói: “Chờ anh giải phẫu xong em lại đến vuốt mông ngựa!”
Na Na khuôn mặt nhỏ nhắn đỏ lên, nhếch môi cười cười.
Niếp Duy Bình không dấu vết nhìn nhìn bóng đêm đen kịt bên ngoài giống như lơ đãng hỏi: “Muộn như vậy không quay về không sao chứ? Nhóc con kia đâu, nó ở một mình không sao chứ?”
Na Na ngượng ngùng gãi gãi đầu, ngây ngô cười nói: “Đừng lo, tiểu Viễn có Ngụy Triết trông chừng, tối nay không trở về cũng không có việc gì!”
Niếp Duy Bình: “……”
Không có việc gì? Hừ, không có việc gì!
Không có việc gì thì mới đáng trách!
Niếp Duy Bình vừa mới vui vẻ tươi cười chỉ một thoáng đã lại như muốn đóng băng vạn dặm, hoàn toàn cứng đờ……
CHƯƠNG 55
Niếp Duy Bình chuyển sang nhiều mây chuẩn bị nổi giông bão.
Na Na không biết gì túm góc áo còn đắm chìm trong suy nghĩ của mình, nhịn không được lo lắng hỏi: “Ca giải phẫu của anh em…… Ngay cả anh cũng không nắm chắc sao?”
Niếp Duy Bình đen mặt, ngữ khí đã trở nên không tốt: “Không có!”
Na Na hạ mắt, sự khổ sở cùng lo âu làm cho cô mặt nhăn mày nhíu, vẻ mặt ưu sầu kết hợp với gương mặt nộn nộn thập phần không hợp.
Niếp Duy Bình trong lòng thở dài, áp chế ghen tuông nồng đậm đang cuồn cuộn dâng lên, không lạnh không đạm hỏi: “Em không phải còn mới nói tin tưởng anh sao?”
Na Na trong lòng cả kinh vội vàng lắc đầu giải thích: “Em không phải không tin anh……Tình huống của anh em em rất rõ ràng, vì em hiểu nên mới có thể nhịn không được lo lắng! Em thật sự không phải không tin tưởng anh, em chỉ là có điểm sợ hãi, nếu, nếu…… anh em thật sự không qua khỏi thì em nên làm cái gì bây giờ?”
Na Na mở to đôi mắt ngập nước nhìn hắn chằm chằm, trong mắt tràn đầy vẻ khẩn cầu chờ đợi làm cho Niếp Duy Bình trong lòng mềm nhũn, không tự giác vươn tay xoa xoa đầu an ủi cô.
Na Na phản xạ có điều kiện tránh đi, động tác tránh né theo bản năng làm cho tay Niếp Duy Bình vươn ra giữa không khí.
Niếp Duy Bình nghiến răng nghiến lợi trừng mắt nhìn cô, Na Na xấu hổ cười cười, dưới ánh mắt càng ngày càng hung ác của hắn đành ngượng ngùng dịch đầu lại gần tay Niếp Duy Bình để cho hắn sờ.
Niếp Duy Bình hừ lạnh một tiếng, không chút nào ôn nhu vò vò mấy cái làm tóc cô rối tung mà vẫn chưa hết giận.
Hai người lại trầm mặc, Na Na bắt lấy bàn tay đang giày vò tóc mình lúng ta lúng túng hỏi: “Em phải làm chuyện gì sao? Ngày mai em đi hẹn trước, trước làm kiểm tra tổng thể cho anh em?”
Nói đến chuyện chính, Niếp Duy Bình thu lại cảm xúc, cau mày thản nhiên nói: “Cái đinh ở đầu dù sao cũng thuộc loại dị vật, thời gian lâu sẽ gây ra một số di chứng, đến lúc đó khả năng sẽ càng phiền toái…… Hơn nữa thân thể anh trai em cũng không thích hợp để lâu hơn nữa, thời gian càng kéo dài thì thể chất sẽ càng ngày càng kém!”
Đó