XtGem Forum catalog
Bác Sĩ Cầm Thú

Bác Sĩ Cầm Thú

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 326611

Bình chọn: 9.00/10/661 lượt.

ặt nháy mắt khó coi đến cực điểm, không lên tiếng hướng thẳng lên trên mà đi.

Cũng may tầng này có đèn, hành lang không hề tối như vậy nhưng cũng không tốt hơn là bao nhiêu, thùng rác ở cầu thang đầy đến mức tràn cả ra, mặt đất bẩn thỉu, còn quần áo sau khi giặt giũ thì phơi bên trên làm nước nhỏ xuống đầu.

Niếp Duy Bình hối hận đến cực điểm, đau lòng đồng thời hận không thể đánh chết bản thân!

“Đến……” Na Na hơi giãy dụa, đã đứng ở cửa phòng ký túc xá nên buông tay chứ!

Niếp Duy Bình ánh mắt nặng nề nhìn cô một cái, sắc mặt không rõ vui buồn, nâng tay mở cửa phòng.

Na Na mặt muốn tái đi, không ngừng cúi đầu như muốn lẩn trốn!

Cửa vừa mở ra, Mao Đan nhất thời kinh ngạc hô lên: “Niếp Niếp Niếp…… bác sĩ Niếp?”

Niếp Duy Bình mày vừa nhướn.

Mao Đan vội cười như hoa nở, thẹn thùng vô hạn hắng giọng nũng nịu hỏi: “Bác sĩ Niếp, đã muộn như vậy anh….. có chuyện gì sao?”

Niếp Duy Bình bất động thanh sắc nhéo nhéo bả vai Na Na.

Na Na khóc không ra nước mắt, rốt cuộc không có cách nào giả bộ như không tồn tại, nhu nhược vươn tay vẫy vẫy cười gượng nói: “Anh ấy là đưa tớ……”

Mao Đan thế này mới kinh ngạc phát hiện Niếp Duy Bình trong lòng ôm người, tròng mắt đều nhanh trừng lớn.

Niếp Duy Bình im lặng nhìn thoáng trong phòng, mỉm cười nghiêng đầu, miệng ái muội tiến gần đến bên tai hồng hồng của cô hơi thở ấm nóng phả ra theo câu hỏi: “Làm sao vậy, còn không giới thiệu bạn cùng phòng của em cho anh biết?”

Na Na cười xấu hổ giới thiệu: “Đây là Mao Đan, hộ lý khoa phụ sản…… Mao Đan, bác sĩ Niếp cậu có biết sẽ không cần tớ nhiều lời chứ?”

Mao Đan hung hăng trừng mắt nhìn cô một cái, xoay mặt lại cười tủm tỉm vươn tay: “Bác sĩ Niếp xin chào, em là Mao Đan*!” (* nguyên văn là “毛丹-Máo dān”)

“…… Miêu Đản**?” Niếp Duy Bình chậm rãi thốt ra, híp mắt cười cười: “Thật thú vị!” (**Nguyên văn “猫蛋- Māo dàn” theo bác gúc gồ có nghĩa là mèo trứng, còn bợn thì chịu chết nên giữ nguyên của bản convert)

Mao Đan: “……”

Mao Đan nhất thời lung lay trong gió, nghiêm mặt giải thích: “Không, là ‘Mao’ trong từ ‘tóc’,‘Đan’ trong ‘Đan khấu’***!” ( nguyên văn 是’毛发’的’毛’,’丹蔻’的’丹 – Shì’máofǎ’de’máo’,'dān kòu’de’dān)

Niếp Duy Bình hào hoa phong nhã vươn tay ra để bắt tay, miệng khẽ cười lộ ra hàm răng trắng đều đặn.

“Xin chào, Na Na nhà tôi nhờ cô chăm sóc!”

Mao Đan: “……”

Na Na: “……”

“Cô út ~ cô đã về rồi ~”

Bạn nhỏ Na Viễn đang nằm trên giường trên giường nghe Ngụy Triết kể truyện cho bé, nghe thấy tiếng động liền ngồi dậy cố sức bò xuống giường, đi vọi đôi dép lê nhỏ chạy tới.

Na Na nhẹ nhàng thở ra, vừa định nhân cơ hội mở miệng điều hòa không khí quỷ dị này thì tiểu tử kia mắt thấy Niếp Duy Bình, nhất thời như tiểu vũ trụ phát nổ, ánh mắt căm ghét nhìn hắn, bàn tay nhỏ giơ lên cao, lớn tiếng nói: “Chú thối! Nói chuyện không giữ lời! Đưa kẹo trả cháu ~”

Na Na: “……”

Niếp Duy Bình co rút khóe miệng, trấn định hỏi: “Chú nói không giữ lời lúc nào?”




CHƯƠNG 56

Niếp Duy Bình không có bộ dạng bối rối làm cho bạn nhỏ Na Viễn cảm thấy không được coi trọng!

Thịt viên nhỏ hùng hổ đến trước nhất hắn, lớn tiếng hô lên: “Đại lừa đảo! Chú ăn kẹo của cháu nói vĩnh viễn sẽ không đuổi cô và cháu đi ~ nhưng chú vẫn là không cần cô và cháu!”

Vốn đang khí thế tràn đầy nhưng nói đến câu cuối cùng giọng nói trong trẻo lại bao hàm bao nhiêu ủy khuất, dần dần trở nên nghẹn ngào.

Niếp Duy Bình nghe thấy trong lòng liền đau xót, lại nhìn quanh bốn phía âm u ẩm ướt này, là người miệng nói hùng hồn…… Thế nhưng một chữ cũng nói không nên lời!

Tiểu tử kia ánh mắt trừng thật to, nước mắt dần dần tràn ngập, không thuận theo đứng chắn trước mặt cô út, bộ ngực nhỏ ưỡn lên, giang hai cánh tay nhỏ mập mạp bộ dạng che chắn làm cho người ta vừa đau lòng vừa buồn cười.

Niếp Duy Bình cổ họng nghèn nghẹn, ngồi xổm xuống. Tầm mắt nhìn thẳng vào thân mình bé nhỏ trước mặt, chậm rãi vươn tay, dùng giọng điệu chân thành nhất nói: “Thực xin lỗi, chú chưa từng không cần hai người…… Chú, chú hiện tại chính là tới đón hai người trở về ! Chúng ta về nhà được không?”

Niếp Duy Bình đang nói lời xin lỗi, hắn đang hỏi một đứa trẻ năm tuổi về nhà được không……

Na Na cũng không biết vì cái gì mà cúi đầu nước mắt liền rơi xuống.

Đứa nhỏ nước mắt lưng tròng ánh mắt hung ác nhìn hắn, khuôn mặt nhỏ nhắn đầy vẻ nghiêm túc, ngẩng đầu suy nghĩ hồi lâu rồi quay đầu nhìn cô út đôi mắt đỏ hồng liền xoay mặt lại nói: “Chú khi dễ cô út, cháu biết chú làm cho cô út thương tâm…… Chú cam đoan về sau ngoan ngoãn không bao giờ bắt nạt cô út nữa thì cháu sẽ đồng ý theo chú về nhà!”

Bắt đầu từ khi nào mà ngay cả tiểu Viễn cũng đều đem nhà của bác sĩ Niếp trở thành nhà?

Thậm chí không hề nửa đêm bừng tỉnh khóc gào đòi ba ba……

Na Na kinh ngạc nhìn Niếp Duy Bình, là hắn, người bá đạo lại lòng dạ hẹp hòi nhưng lại dùng tâm tư của mình bao dung cho tiểu Viễn tùy hứng hồ nháo, cho bé gia đình ấm áp để dựa vào.

Niếp Duy Bình trịnh trọng gật đầu: “Chú cam đoan!”

Bạn nhỏ Na Viễn trừng mắt nhìn, giống như viên đạn pháo vọt vào trong lòng hắn, cánh tay trắng nhỏ gắt gao ôm cổ hắn, khuôn mặt