mạnh mẽ, càng kích thích lý trí vốn đã căng phồng của Mộ Đồ Tô.
Bạch Chỉ chưa bao giờ ở trước mặt nam nhân bại lộ như thế, muốn che khuất, hai tay lại bị kiềm chế, không cách nào che giấu. Điều này làm cho nàng rất sợ hãi, như bị cởi sạch quần áo vứt ra ngoài đường.
“Đêm nay xem ra nàng có chuẩn bị mà đến, mặc quần áo tơ lụa như vậy, là muốn làm cho ai dễ cởi?” Mộ Đồ Tô kéo môi tự giễu cười cười, bàn tay to nhiều năm nắm binh khí mà có vết chai từng tấc từng tấc vuốt ve da thịt trơn mịn nõn nà của Bạch Chỉ. Cả người Bạch Chỉ rùng mình, cho dù đã rất sợ, trong mắt rưng rưng, ngoài miệng lại cứng rắn, “Tướng quân, ngươi có biết ngươi đang làm gì hay không?”
Mộ Đồ Tô lập tức hôn lên, Bạch Chỉ xoay thân chống cự, lại đổi lấy Mộ Đồ Tô càng thêm dày đặc hô hấp. Mà bản thân cũng dường như… dường như cả người nóng lên?
“Ô ô…” Bạch Chỉ chỉ cảm thấy bản thân càng ngày càng mềm yếu vô lực, môi rất nhanh bị Mộ Đồ Tô mở ra, lưỡi cùng lưỡi, lại khẽ liếm lại vờn quanh. Bàn tay không an phận của Mộ Đồ Tô xuyên qua cái yếm dụ hoặc màu đỏ, cảm nhận nàng run run thân thể.
Bạch Chỉ đột nhiên trợn to mắt, lắc lắc thân mình, giãy dụa như sắp chết. Nàng khóc lên, ngẩng đầu nhìn Mộ Đồ Tô cầu xin tha thứ, “Không cần… Cầu ngươi… Cầu ngươi.”
Mộ Đồ Tô có chút tạm dừng trong nháy mắt, nhưng hắn đã tăng vọt tình dục, hô hấp dồn dập, lại nhìn khuôn mặt xinh đẹp tuyệt trần của Bạch Chỉ lấp lánh lệ quang, hắn càng muốn bắt nạt nàng. Mộ Đồ Tô kéo xuống tiết khố của nàng, cường ngạnh tách hai chân nàng ra, bằng phướng thức quyết tuyệt, tàn nhẫn nhất -tiến vào.
Bạch Chỉ chỉ cảm thấy hạ thân xé rách . Nước mắt tích ở trong hốc mắt tràn đầy, trừng đôi mắt thống khổ nhìn Mộ Đồ Tô. Nàng gắt gao nắm chặt nắm tay, cố nén không kêu ra. Nhưng rất đau . Nàng rốt cục nhịn không được rên rỉ, “A… Đau… Ô ô.” Tiếng kêu bị cái hôn của Mộ Đồ Tô bao phủ mà kết thúc.
“Khấu khấu.” Ngoài cửa có gã sai vặt gõ cửa, “Bên trong có người không? Xảy ra chuyện gì ?” Lại gõ cửa vài cái.
“Làm chi?” Ngoài cửa truyền đến thanh âm Bạch Uyên.
“Lão gia, tiểu nhân nghe thấy hình như bên trong có tiếng nữ tử thống khổ rên rỉ?”
“Có sao? Ngươi nghe lầm , còn không đi làm.”
“Thật sự có…”
“Còn không đi làm?” Bạch Uyên tức giận trách cứ gã sai vặt.
Vì thế, ngoài cửa một mảnh yên tĩnh…
Bạch Uyên có biết trong buồng đã không phải tân khoa Trạng nguyên mà hắn muốn?
***
Bạch Chỉ cảm thấy, bản thân cực kì không bình thường. Hoặc bản thân là một dâm-oa-đãng-phụ. Bởi vì phía sau, chính nàng không khống chế được đi đón ý nói hùa Mộ Đồ Tô, mà Mộ Đồ Tô dường như cũng càng ngày càng làm càn. Hai người như người đã cơ khát nhiều năm, gặp dòng suối ngọt, triền miên không nghỉ. Bạch Chỉ không nhớ rõ, một đêm kia bao nhiêu lần , chỉ nhớ rõ đau cũng vui vẻ …
Đau cũng vui vẻ hưởng thụ qua đi, sáng sớm, bị Bạch Uyên đã lên kế hoạch tốt bắt gian tại giường.
Có điều túm không phải tân khoa Trạng nguyên Triệu Lập hắn tâm tâm niệm niệm, mà là đại tướng quân Mộ Đồ Tô hắn một lòng muốn hủy hôn.
Bạch Chỉ còn nhớ rõ ngày đó trời chưa sáng, Bạch Uyên phá cửa mà vào thấy Mộ Đồ Tô thân thể trần trụi nằm ở trên giường, , hay thay đổi sắc mặt, một trận xanh, một trận đen, một trận trắng, cảm xúc giao thoa cực kì phức tạp.
Bạch Chỉ che chăn, bởi vì một đêm chưa ngủ mà thể lực cạn kiệt, sắc mặt thoạt nhìn cực kì tiều tụy. Nhưng tiều tụy nhất phải nói đến Mộ Đồ Tô vừa chiêm nghiệm cho nên ăn nhiều lắm, mặt đã không còn huyết sắc, mặt không biểu cảm nhìn Bạch Uyên ngây ngốc đứng ở bên giường, hướng hắn gật gật đầu, trực tiếp đem Bạch Chỉ ôm vào trong lòng, tiếp tục ngủ.
Bạch Uyên đứng hỗn độn trong gió …
Bạch Chỉ bị Mộ Đồ Tô ôm vào trong lòng muốn giãy dụa, lại nghe thấy Mộ Đồ Tô trầm thấp nỉ non, “Tối hôm qua nàng cũng không cự tuyệt ta như vậy.”
Bạch Chỉ ngẩn ra, nhớ tới tối hôm qua thân mình khát vọng hắn, nắm chặt tay, nhịn.
Mộ Đồ Tô ôm Bạch Chỉ, vẻ mặt ý cười đưa lưng về phía Bạch Uyên nói: “Bạch đại nhân, một mảnh tâm ý của ngươi ta nhận. Lệnh thiên kim đã là người của ta, ta sẽ phụ trách, ngươi yên tâm.”
Bạch Uyên kém chút nữa phun ra một búng máu tươi.
Sau, Bạch Chỉ mới hiểu rõ đêm đó vì sao bản thân thất thố như vậy, thì ra Bạch Uyên mệnh quản gia ở trong lư hương bỏ thêm nguyên liệu. Bạch Uyên muốn không phải một người dục hỏa đốt thân mà là hai người đồng thời dục hỏa đốt thân, phòng ngừa vạn nhất!
Lúc đó lòng Bạch Chỉ rét lạnh. Người phụ thân này, ngay cả nữ nhi cũng phòng, không tin tưởng. Vậy nàng, lại “hiếu thuận” để làm gì?
Việc Bạch Chỉ cùng Mộ Đồ Tô ở tây sương phòng bị Bạch Uyên đương trường bắt gian, hôm đó liền truyền khắp kinh thành. Bạch Chỉ thẹn quá thành giận, bị Bạch Uyên giam cầm ở khuê phòng, chỉ nghe Hồng Kiều nói đến việc này. Bạch Chỉ chỉ cảm thấy đau đầu, con đường sau này không biết phải đi như thế nào .
Hoặc là trực tiếp gả cho Mộ Đồ Tô, hoặc là cạo đầu làm ni cô. Tóm lại, nàng là nữ nhân mà ngoại trừ Mộ Đồ Tô ai cũng không có khả năng cưới.
Cửa bị người một cước đá văng, Liễu Như đầy mặt là nước mắt vọt vào, muốn đánh Bạch Chỉ một cái tát, bị nàng nhan