h tay lẹ mắt bắt được. Liễu Như phẫn hận nói: “Ngươi làm sao có thể mơ tưởng đến nam nhân mà ta thích?”
“Đó là ngoài ý muốn.”
“Ngoài ý muốn? Ta thấy là ngươi cố ý quyến rũ.”
“Tùy ngươi nói như thế nào.” Bạch Chỉ ngồi xuống, trong lòng thật không thoải mái.
“Đừng tưởng rằng lần này ngươi có thể làm phu nhân tướng quân. Cung Thân Vương không có khả năng đồng ý để Mộ Đồ Tô cưới ngươi làm vợ, nhiều nhất cố mà cho ngươi làm thiếp. Ai bào ngươi là nữ nhi của Bạch Uyên?”
Bạch Chỉ dừng một chút. Mặc dù sớm đoán trước, nhưng lòng vẫn nhịn không được lộp bộp một tiếng.
Thiếp, lại là thiếp. Cùng kiếp trước không gì khác nhau. Nàng có nên thỏa mãn hay không? Bạch Chỉ cười cười, ngẩng đầu nhìn Liễu Như đang buồn giận lẫn lộn, “Nếu như Mộ Đồ Tô nói nạp ngươi làm thiếp, có phải ngươi cũng nguyện ý hay không?”
Liễu Như ngẩn ra, cự tuyệt trả lời.
Bạch Chỉ cười lạnh, ánh mắt nhìn ra nơi rất xa, giống như nói với Liễu Như lại như nói với bản thân: ” Lòng vòng dạo quanh kết cục vẫn như vậy, con đường bản thân đi, bản thân nên phụ trách. Ta sẽ không cho bi kịch tái diễn một lần nữa.”
Bạch Chỉ gắt gao nắm chặt bàn tay, lòng đã có một ý niệm, xoay quanh trong đầu.
Bản thân làm ra quả, bản thân ăn. Nàng không đủ thông minh, vậy nàng đành phải, ngẩng đầu ưỡn ngực, gánh vác hậu quả này.
***************
Tác giả có chuyện muốn nói: bị người cưỡng bức , cuối cùng lại cưỡng bức nam nhân của nàng triền miên không nghỉ, ta nghĩ cũng chỉ có Bạch Chỉ này một đóa kỳ ba đi. Quẫn ~~~~~
Lại nói, ta một khi đã chiêm nghiệm, sẽ càng nhiều càng tốt. . . . Về sau thịt nhiều chớ trách = =!
Bạch Chỉ: ta làm!
Mộ Đồ Tô: để ta làm, tiểu Bạch Bạch… ( sờ đầu tiểu Bạch Bạch)
Bạch Chỉ suy nghĩ , nên làm như thế nào rời đi Bạch phủ. Nàng đã bị giam cầm, sắp nửa tháng, ra không được. Bạch Chỉ suy xét việc này, đã nhiều ngày cũng không ăn cơm . Hồng Kiều cho rằng Bạch Chỉ bởi vì việc đêm đó, thấy Mộ Đồ Tô nhiều ngày không có động tĩnh gì, không yên bất an, vội khuyên nhủ: “Tiểu thư, danh tiếng của tướng quân vô cùng tốt, chắc chắn sẽ phụ trách với tiểu thư.”
Bạch Chỉ như trước ngồi ở chỗ kia vẫn không nhúc nhích.
Hồng Kiều hoảng, “Tiểu thư, nếu như người thật sự lo lắng việc này, Hồng Kiều thay người hỏi một chút?”
Đuôi lông mày Bạch Chỉ giật giật.
Hồng Kiều thấy Bạch Chỉ vì việc này mà động, cảm thấy vui vẻ, “Hồng Kiều cho dù lên núi đao xuống biển lửa, cũng sẽ giúp tiểu thư hỏi ra đáp án.”
Bạch Chỉ gật đầu, “Vậy ngươi đem quần áo cởi ra.”
“…” Hồng Kiều ngẩn ra, khuôn mặt nhỏ nhắn bỗng chốc trở nên rối rắm, khóc tang cái mặt nói: “Tiểu thư, Hồng Kiều còn nhỏ, không bán thân.”
Bạch Chỉ đỡ trán, nhàn nhạt nhìn nàng, “Ta chỉ muốn mặc quần áo của ngươi đi ra ngoài. Không hơn.”
“Tiểu thư muốn đi nơi nào?”
“Trời đất bao la, nơi nào không phải là nhà?” Bạch Chỉ không trả lời chính diện, chỉ đưa một đáp án ba phải sao cũng được. Hồng Kiều giật mình giương miệng, vội vàng xua tay, “Tiểu thư, người muốn cùng tướng quân bỏ trốn sao? Quan hệ của hai người mọi người đều biết , làm gì phải đi đến bước này? Vạn lần không thể a!”
Bạch Chỉ chỉ cảm thấy Hồng Kiều rất kỳ lạ. Nàng nói: “Ta muốn đi làm ni cô!”
“…” Hồng Kiều sửng sốt, “Ni cô?”
Bạch Chỉ gật đầu.
Hồng Kiều lập tức dắt cổ họng kêu, “Tiểu thư, người điên rồi? Vì sao phải làm ni cô?”
Bạch Chỉ nhăn nhíu, “Rốt cuộc ngươi là tiểu thư hay ta là tiểu thư?”
Hồng Kiều cúi đầu nhận sai.
Bạch Chỉ nhìn Hồng Kiều liếc mắt một cái, “Ta đã nhìn rõ cuộc đời, ngươi chỉ cần đưa quần áo của ngươi cho ta, sáng mai trước khi ta ra ngoài, ngươi thành thật đứng ở phòng ta, đừng nghĩ đâm thọc, bằng không, tiểu thư ta nhất định xé rách miệng ngươi.”
Bạch Chỉ cố ý hung hăng liếc nàng một cái, Hồng Kiều chấn kinh, run run gật đầu.
Bạch Chỉ xua tay, ý bảo nàng có thể rời đi, đừng tới quấy rầy nàng. Hồng Kiều vừa đi vừa quay đầu, muốn nói lại thôi đi ra cửa, hai mắt điềm đạm đáng yêu đẫm lệ, cho Bạch Chỉ một lời khuyên cuối cùng, “Tiểu thư, xuất giá làm ni cô không có thịt ăn .”
Bạch Chỉ trừng, Hồng Kiều liền xám xịt chạy đi ra ngoài.
Bạch Chỉ không muốn cùng Mộ Đồ Tô trải qua như kiếp trước. Biết rõ kết quả, biết rõ là sai, làm gì lại đi chịu tội? Nàng biết rõ tính tình bản thân, hoặc là quẳng cục nợ yêu một cách triệt để, hoặc là nhẫn tâm không yêu, cho dù bây giờ nàng còn để lại cho Mộ Đồ Tô một chút vị trí, nhưng loại sợ hãi này, đã dìm ngập chút mầm móng xao động kia. ….
Kiếp này đã không có người muốn nàng , như vậy nàng đi làm ni cô. Thừa dịp Mộ Đồ Tô còn chưa đặt sính lễ, làm ni cô trước.
Bạch Chỉ vốn tính toán ngày thứ hai mặc quần áo Hồng Kiều, giả bộ Hồng Kiều từ cửa sau rời đi. Ai biết, nàng chưa kịp đợi đến ngày thứ hai, vào lúc ban đêm, lại đợi thấy Mộ Đồ Tô.
Nghe nói, hắn trèo tường đi vào.
Bạch Chỉ lúc ấy đang nằm bên bàn nữ hồng giết thời gian. Bởi vì nàng đưa lưng về phía cửa phòng, hơn nữa nữ hồng là việc tinh tế, nàng một lòng một dạ đâm kim, đối với động tĩnh bên ngoài hơi trì độn. Nàng chỉ nghe thấy có tiếng nam tử kêu rên một tiếng, cũng không chú ý nhiều, tiếp tục việc trên tay.
