nghiêm, không nghĩ tới mình cùng bình thường nam nhân giống nhau, thật dễ dàng vọng động. Này vọng động hẳn là cùng yêu không liên quan, cùng nàng nữ nhân có liên quan sao? Hắn trấn an mình địa nghĩ. Vốn không thể nào là bởi vì yêu Xa Gia Lệ sao... Yêu? ! Bạch Bạc Sĩ đáy lòng chấn động, không, không thể nào! Nàng không phải là hắn muốn hình.
Hắn may mắn mình không có làm như vậy, hắn hỏi mình —— ngươi a ngươi, chẳng lẽ có thể đã quên Hân Lan?
Cũng không biết làm sao như vậy, gần đây đầu lão hiện lên Xa Gia Lệ mặt...
Bạch Bạc Sĩ phiền não địa dùng chăn bông che kín đầu, ngăn cản mình đừng nữa hồ nghĩ tiếp, nhai thật lâu, rốt cục đần độn địa ngủ.
Sáng sớm ngày thứ hai.
Bạch Bạc Sĩ đeo caravat, mặc vào tây trang áo khoác, cầm lên cặp công văn, tinh thần chấn hưng muốn đi làm. Cùng đi tích giống nhau, hắn mặc chỉnh tề, không chê vào đâu được, vừa nhìn chính là làm việc nghiêm cẩn, đáng giá phó thác nam nhân tốt.
Hắn ra khỏi phòng —— yết! Bạch Bạc Sĩ tốt rung động, ngu ngơ vài giây. Hắn từ chưa có xem một nữ nhân tướng ngủ như thế "Kinh thế hãi tục" .
Chỉ thấy trên ghế sa lon, Xa Gia Lệ hình chữ đại ngưỡng ngủ, một con chân giắt ghế sa lon dọc theo, một ... khác chỉ thì cong ở trên ghế sa lon, tay phải ôm ôm gối, tóc tai bù xù, ngủ được không để ý hình tượng. Kinh khủng nhất chính là, trên người nàng áo ngủ đai lưng nới lỏng, mà kia chỉ giắt ghế sa lon bên chân, dạy nàng lỏa lồ ra hơn phân nửa đoạn da.
Wow liệt! Bạch Bạc Sĩ thân thể căng thẳng, một cổ nhiệt lưu hướng ót hướng.
Quả thực làm cho người tội phạm! Thật sự quá chướng tai gai mắt . Bạch Bạc Sĩ tiến lên, nhặt lên bị nàng đá đến sàn nhà cái chăn tử, giúp nàng đắp kín.
Nhìn thấy máy tính trên màn ảnh nàng đánh tốt bản thảo, hắn nhấn chứa đựng khóa, thay nàng tắt máy tính. Sau đó hắn ngó nhìn con mèo nhỏ tình huống, vừa xem một chút đồng hồ báo thức, phát hiện nàng đem đồng hồ báo thức điều tới bảy giờ. Ừ, nhìn dáng dấp nàng thật mỗi hai giờ uy một lần, Bạch Bạc Sĩ liếc nàng một cái, nhìn thấy nàng hai mắt ở dưới ám ảnh, nàng khẳng định luy thảm .
Ánh mặt trời ánh thượng mặt nàng bàng, nàng mặt nhăn nhíu, Bạch Bạc Sĩ thể thiếp địa lôi kéo rèm cửa sổ, đem dành trước cái chìa khóa thả vào trên bàn, sau đó mang giày rời đi.
Bỗng nhiên cửa vừa mở ra, Bạch Bạc Sĩ đi tới, viết một tờ giấy lưu ở trên bàn, ôm lấy giả bộ con mèo nhỏ thùng giấy. Tiện tay tắt đồng hồ báo thức, nhìn Gia Lệ một cái, suy nghĩ một chút, đưa tay xoa bóp đầu của nàng.
"Đừng cãi..." Nàng vung tay lên, lai tiếp tục ngủ.
Hắn cười. Đứng ở trước sô pha, nhìn nàng, Trầm tư trong chốc lát, khóe môi khẽ nhếch địa ôm lấy thùng giấy rời đi.
Phòng khách nhà xuất bản Lam Kình.
Trên bàn để quyển tạp chí lá cải viết về Xa Gia Lệ, phóng viên phỏng vấn Tiết Tổ Dĩnh.
“Xa tiểu thư gần đây thế nào? Cô ấy bị Cao Tuấn Thái bỏ rơi, tâm tình rất tệ phải không? Có hay không chuyện đòi tự sát? Xa tiểu thư đối với chuyện này có thái độ gì không? Bọn họ trước đây sống chung thì phải? Nghe nói Cao Tuấn Thái qua lại với cô ấy những 5 năm …”
“Há? Gì cơ?” Tiết Tổ Dĩnh nghiêng người. “Hắn ta bỏ rơi Xa Gia Lệ? Ha ha ha…” Tiết Tổ Dĩnh chợt ngửa đầu cười to.
“Ách?” Phóng viên không hiểu.
“Thật nực cười.”
“Nói thế là sao?” Phóng viên ghi chép.
“Thực ra thì…” Tiết Tổ Dĩnh uống một ngụm trà, thờ ơ nói. “Là Xa tiểu thư vứt bỏ Cao Tuấn Thái.”
“Há?” Phóng viên kinh ngạc. “Nhưng lúc Cao tiên sinh chấp nhận phỏng vấn, có nói là vì La Tân Nạp mới…”
“Chờ đã ——” Tổ Dĩnh trách móc. “Tôi nghĩ rằng, cô nhất định không hiểu về Xa tiểu thư rồi?”
“Nói vậy là sao?”
“Chậc chậc chậc, cô không biết cô ấy mê người thế nào đâu, một đống bạn bè tôi mê tít cô ấy. Đến lượt Cao Tuấn Thái vứt bỏ cô ấy ư? Đùa chắc!”
“Thật sao? Nhưng điều kiện của Xa tiểu thư…”
“Chờ chút.” Tổ Dĩnh ấn phím gọi điện thoại nội bộ. “Sài tiên sinh vẫn còn ở đó chứ? Nhờ anh tới đây một lát được không?” Tổ Dĩnh mỉm cười với phóng viên. “Sài Trọng Sâm cô nghe qua chưa?”
“Là vị tác gia đã giành được hai giải thưởng văn học quốc gia liên tiếp, Sài tiên sinh?”
“Tất nhiên.”
Cửa bị đẩy ra, một chàng trai cao gầy tiến vào. Anh mặc bộ âu phục màu đen, mái tóc dài, đường nét hài hòa, đôi mắt hẹp dài, ánh mắt lạnh như băng, toàn thân tỏa ra một loại khí chất thần bí ma mị.
“Trọng Sâm.” Tổ Dĩnh vẫy tay với anh, anh ngồi xuống. Tổ Dĩnh nói với phóng viên: “Cô trực tiếp hỏi anh ấy đi, anh ấy cũng biết Xa Gia Lệ.”
“Sài tiên sinh biết Xa Gia Lệ tiểu thư?”
“Đúng.” Anh tựa vào ghế sô pha, bắt chéo hai chân, vẻ mặt ngạo mạn. “Tôi biết.”
Phóng viên hỏi: “Thế thì, việc Cao Tuấn Thái đá Xa Gia Lệ…”
“Hừ.” Anh cười khẩy. “Hắn ta có tư cách gì mà đá Xa Gia Lệ?”
Phóng viên bối rối. “Nghĩa là sao?”
Sài Trọng Sâm vươn người lại gần, thấp giọng nói: “Tôi theo đuổi Xa tiểu thư ba năm, cô ấy là người phụ nữ quyến rũ nhất tôi từng gặp, muốn hẹn hò với cô ấy còn phải xem vận số thế nào, Cao Tuấn Thái là cái thá gì, mà đòi đá cô ấy? Có mà hắn không theo đuổi được nên mới tìm đường lùi đó chứ?”
“Xa tiểu thư mê người như vậy ư?” Quái lạ.
Sài tiên sinh hạ thấp giọng, n