ói với vẻ rất thần bí: “Trên thực tế, cá nhân tôi cảm thấy La Tân Nạp không bằng một phần mười Gia Lệ, Xa tiểu thư có một nét duyên dáng tiềm ẩn đặc biệt, tôi chưa bao giờ say mê một cô gái nào tới thế, đáng tiếc, biết bao người theo đuổi cô ấy như vậy, nhưng chẳng có ai nắm giữ được cô ấy, aizzz…” Gương mặt anh u buồn, thở dài.
Tiết Tổ Dĩnh bỗng thấy hơi quá đà. Hì hì, cô sắp bật cười tới nơi rồi.
Phóng viên liên tục kinh ngạc, sau khi ghi chép xong, đứng dậy rời đi.
“Cảm ơn nha, Trọng Sâm!” Tiết Tổ Dĩnh cười híp mắt. Tác giả kiêm người bạn thân của mình bị tạp chí lá cải bình phẩm tệ hại, cô cực kỳ tức giận, đành phải lật ngược tình thế.
Sài Trọng Sâm nhàn nhã thảnh thơi tựa vào trên ghế sô pha, nghiêng đầu nhìn cô. “Tối mai bảy giờ, quán Mẫu Đan.” Anh hoàn toàn chẳng quen biết Xa Gia Lệ, giúp Tổ Dĩnh chỉ vì muốn hẹn hò với cô.
Tiết Tổ Dĩnh cười. “Được, ăn cơm. Một bữa cơm đơn thuần.” Cô chớp chớp mắt. “Anh diễn xuất thật tuyệt.”
Ánh mắt Sài Trọng Sâm mệt mỏi, ngước nhìn Tổ Dĩnh. “Ngoại trừ ăn cơm ra, em còn muốn gì nữa? Anh sẵn sàng phục vụ.”
Tổ Dĩnh cầm quyển tạp chí đánh anh, anh không né tránh, bật cười.
“Dĩnh, vì em, sự trong sạch của anh đã bị hủy, danh dự của anh cũng bị tổn hại, em phải chịu trách nhiệm với anh.”
Tiết Tổ Dĩnh mỉm cười, thu dọn đống giấy tờ trên bàn, đứng dậy. “Tôi đi công tác.”
Anh kéo tay cô, cô đành phải quay đầu lại. Trông thấy ánh mắt anh u buồn rồi nghe thấy: “Anh yêu em.”
“Tôi không yêu anh.” Không ngờ cô cười đáp hờ hững.
“Vậy em yêu ai?”
Cô nhìn anh, nhẹ nhàng nói: “Tôi chẳng yêu ai cả.”
Đôi mắt anh ngời sáng. “Tốt.”
“Tốt?”
“Anh vẫn còn cơ hội.”
“Lãng phí thời gian.”
“Thời gian là để lãng phí mà.”
Tổ Dĩnh khẽ cười lắc đầu rời đi. Sài Trọng Sâm ngắm nhìn bóng dáng mảnh mai kia, khóe miệng khẽ nhếch lên. Anh vừa mới nói dối phóng viên, người anh vất vả theo đuổi không phải Xa Gia Lệ, mà là Tổ Dĩnh.
*** Trong phòng khám của Bạch Bạc Sĩ, các nữ trợ lý vây xung quanh thùng carton ở phía sau quầy, nhỏ to thì thầm.
“Thật đáng yêu nha!”
“Bồ xem bàn chân nó nhỏ chưa này ~~ “
“Không ngờ bác sĩ Bạch tốt như vậy, bình thường thoạt nhìn thấy hung dữ, vậy mà còn nhận nuôi dưỡng mèo lưu lạc.”
“Đúng vậy, buổi sáng mình thấy đích thân anh ấy cho mèo con uống sữa, cảm động thật!”
Mọi người nhất trí gật đầu, thảo luận sôi nổi.
“Bác sĩ Bạch nuôi mèo phải chăng bởi vì Phó tiểu thư đi rồi nên rất cô đơn?”
“Ừ, có lẽ thế.”
Bác sĩ Bạch đáng thương! Mọi người thở dài.
Các nữ trợ lý tranh nhau cho mèo con uống sữa, nhìn qua phòng khám bệnh, Bạch Bạc Sĩ đang giúp một bé trai bụ bẫm trám răng. Cậu bé này bình thường hay giãy dụa khóc lóc ầm ĩ, hôm nay lại đặc biệt ngoan ngoãn.
“Chú bác sĩ ơi, cháu rất ngoan phải không?”
“Phải.” Bạch Bạc Sĩ khử trùng dụng cụ nha khoa.
“Vậy chú hứa, đợi lát nữa cho cháu nhìn mèo con nha!”
Phụ huynh cậu bé ở bên cạnh cười ha hả, Bạch Bạc Sĩ nhíu mày nói: “Được.” A ~~ thu hoạch ngoài ý liệu. Anh ngẩng đầu ngó nhìn thời gian, uhm, đã chiều rồi, hẳn là cô ấy tỉnh rồi? Gần nhà anh chỉ có một cửa hàng bách hóa, cô chắc sẽ không nấu cơm, không biết đã ăn gì chưa? Anh nổi lên lo lắng, chợt cảm thấy hoang đường.
Please! ~~ cô ấy đã lớn thế rồi, phải biết chăm sóc bản thân chứ, anh lo lắng làm quái gì?
Năm phút sau, Bạch Bạc Sĩ vẫn đánh điện thoại về nhà. Anh muốn biết tình hình cô thế nào, muốn được nghe giọng nói của cô, anh tự nói với mình, làm vậy chẳng qua chỉ dựa trên lập trường tình bạn quan tâm nhau đôi chút mà thôi. Song, thực ra là tò mò người đó đang làm gì, anh thực sự muốn biết cô sẽ bày ra tình huống gì.
“Cô đang làm gì thế?” Điện thoại được kết nối, anh liền hỏi ngay.
Bên kia truyền đến giọng nói mơ mơ màng màng của cô. “Ờ… Mèo con ổn chứ? Có uống sữa không?”
“Mèo con rất tốt. Cô đang làm gì thế?”
Cô khiếm nhã ngáp một cái, Bạch Bạc Sĩ nghe thấy liền cau mày.
Cô chậm rì rì mới nói: “Tôi đương định pha cà phê, nhưng anh không có cà phê hòa tan à, có mỗi hạt cà phê.”
Bạch Bạc Sĩ khinh khỉnh đáp. “Uống loại đã xay mới tốt, lúc trước cô đem bột cà phê của tôi xay phung phí.” Hạt cà phê mà xay nhuyễn là hảo hạng đó, lại bị cô cầm đi ngâm nước nấu, rõ là người khờ khạo với việc nhà.
“Ờ, vậy dùng gì để xay?”
“Dùng máy xay.”
“Ờ, cái máy đó ở đâu?”
“Ở phòng bếp, cái máy có tay cầm ý.”
“Ý anh có phải là cái vật thô ráp ở giữa phòng không?”
Anh cố nén kích động. “Không phải, đó là máy nghiền bột. Cô nhìn lên trên cạnh đó… Thấy chưa?” Anh chỉ đạo cô. Quên mất việc mình đang làm việc, quên mất người bệnh đang chờ, quên mất những lời mình nói mắc cười cỡ nào, quên mất thân phận nha sĩ chuyên nghiệp, lại ngồi đây thảo luận xay cà phê thế nào.
Ngồi trên ghế khám bệnh, là ông lão bị dọa cho bán sống bán chết lúc Gia Lệ xông tới lần trước, thật tệ, lần này ông ngây ngốc ngồi chờ bác sĩ nói chuyện điện thoại, hình như bác sĩ có ý định trò chuyện hồi lâu.
Các trợ lý giả bộ bận rộn đi đi lại lại ở phía sau Bạch Bạc Sĩ, nghe lén Bạch Bạc Sĩ nói chuyện, càng nghe càng kinh ngạc, bác sĩ Bạch cứ là lạ sao đó ~~ “… Không phải như vậy!” Bạch B
