t. Anh nói những thứ đó không có chất dinh dưỡng, khuyên cô chạy bộ thêm vài bước đi ăn chút đồ ấm nóng, tản bộ có lợi cho tinh thần khỏe mạnh, ăn đồ tươi sống sẽ giúp thân thể khỏe mạnh, kết quả —— đại tiểu thư dứt khoát không ăn, wow ~~ hoàn toàn bỏ ngoài tai!
Mới tới hai ngày, Xa Gia Lệ đã sụt mất 2kg. Từ đó suy ra, cô sẽ chết ở nhà anh, hóa thành một xác ướp…
Vừa liên tưởng tới đó, khuôn mặt Bạch Bạc Sĩ đen sạm, hối hận vì đã chứa chấp cô, trong đầu thoáng nghĩ đến câu “Nhân thiện bị nhân khi [Người lương thiện thường bị ức hiếp'>“! Từ ngày thứ ba trở đi, Bạch Bạc Sĩ bắt đầu nghỉ khám bệnh sớm hơn thường lệ vào lúc bốn giờ rưỡi chiều, đánh xe về nhà.
Anh dùng hết tốc lực làm ba món mặn một món canh, sau đó cùng ăn cơm với cô đại tiểu thư, dùng xong bữa tối anh lại quay về phòng khám bệnh. Anh không ngại nấu cơm làm đồ ăn, dù sao anh cũng có thể ăn, thế nhưng, Bạch Bạc Sĩ cảm thấy cần thiết phải uốn nắn thói xấu của cô, truyền thụ cho cô khái niệm về sức khỏe.
Vì thế, trong thời khắc chí mạng, anh quên mất cô thuộc dạng người đoảng việc nhà bậc nhất, thế mà còn thốt ra cái ý nghĩ viển vông với cô: “Cô còn ăn uống như vậy sẽ bị suy dinh dưỡng, cô nên học nấu vài món đơn giản, chi bằng cuối tuần này tôi dạy cô, thực ra nấu ăn đơn giản lắm, ít nhiều cô cũng nên học một chút chứ?” Nếu không sau này đến lúc cô trở về nhà, không có anh nấu cơm, cô sẽ ra sao? Lại muốn ăn uống qua loa ư?
“Đúng, tôi cũng cảm thấy nên học nấu đôi chút.” Xa Gia Lệ rất cảm động, luôn để người ta cười nhạo vì không biết làm việc nhà lẫn không biết nấu ăn, cũng thật là phiền toái.
Cho nên —— cuối tuần, lúc hoàng hôn, Bạch Bạc Sĩ trở thành “Thầy giáo Bạch Bồi Mai” (*), đeo chiếc tạp dề màu xanh sẫm lên người, đích thân giảng dạy.
“Dưa chuột, tôm khô…”
“Đây, có ngay ~~” Xa Gia Lệ đứng bên cạnh mò mẫm linh tinh, cô cầm trái “Dưa chuột” trong góc xó xỉnh lên đưa cho anh.
“Tiểu… Tiểu thư…” Gương mặt lại tối sầm lần nữa. “Đây là khổ qua.”
“Ồ, nhìn lầm.” Gia Lệ thu lại khổ qua, khom người nhặt lấy dưa chuột, bỗng nhiên hô to một tiếng —— “Hừ! Mau sử dụng côn nhị khúc, hừ hừ đỡ nè!” Cô quẳng dưa chuột cho Bạch Bạc Sĩ.
Bùm! Dưa chuột rớt xuống đất, lăn hai vòng.
“…” Một hồi trầm lặng.
Vẻ mặt Bạch Bạc Sĩ nghiêm nghị, nhìn cô, hỏi: “Tại sao lại quăng nó?” Muốn hầu quyền à? Khóe mắt anh giật giật.
“Ai nha ~~” Gia Lệ ảo não, nhặt dưa chuột lên đưa cho Bạch Bạc Sĩ. “Cứ nghĩ anh đỡ được, thật không ăn ý. Tôi vừa mới hát ca khúc Hot nhất hiện nay đó, “Côn nhị khúc” của Châu Kiệt Luân, anh nghe qua chưa? Anh phải theo kịp thời đại chứ ~~” cô rên tiếp “Mau sử dụng côn nhị khúc, hừ hừ đỡ nè! Mau sử dụng dao làm bếp thật lớn, hừ hừ đỡ nè!” vừa giúp chuẩn bị dụng cụ cắt gọt.
Bạch Bạc Sĩ nhìn quả dưa chuột móp méo kia, cố gắng kiềm chế nổi nóng. Anh lườm cô, cô đang bận bịu rửa cái thớt gỗ, giặt khăn lau, chuẩn bị nồi niêu bát đũa, vóc người cô nhỏ bé, đi tới đi lui cứ hát ngâm nga, Bạch Bạc Sĩ nghĩ, kiếp trước cô nhất định là con khỉ.
Anh trừng mắt với cô, lạnh lùng nói: “Cô nghiêm túc chút đi, tuy chỉ là nấu ăn, cũng cần nghiêm chỉnh. Làm bất cứ chuyện gì cũng phải chuyên tâm, ngay cả việc học cũng vậy, không thể cứ hi hi ha ha, thái độ của cô là sao hả?” Thầy giáo Bạch giảng giải.
“Dạ!” Gia Lệ đứng nghiêm, cúi mình vái chào anh, ngay sau đó thực hiện động tác “Xin mời”. “Đồ nghề đã chuẩn bị xong, mời ngài bắt đầu, học trò sẽ học hành nghiêm chỉnh, ba năm sau nhớ giúp tôi ghi danh Phó Bồi Mai đấy (*).” Haizzz, nghiêm túc như vầy nè!
(*) Phó Bồi Mai là đầu bếp nổi tiếng người Đài Loan, Gia Lệ cố ý nhại tên Bạch Bạc Sĩ thành Bạch Bồi Mai
Anh chẳng hơi đâu muốn tán dóc với cô. Bạch Bạc Sĩ cầm quả dưa chuột, lấy dao làm bếp.
“Bây giờ tôi hướng dẫn cô xào dưa chuột, cô nhìn các bước trình tự nhé.” Trước tiên anh gọt vỏ, sau đó bổ đôi, nạo hết ruột. “Có người sẽ để cả ruột xào, nhưng tôi quen bỏ đi.” Anh gom ruột và vỏ dưa chuột lại, bỏ vào bồn chứa thức ăn thừa, đưa cho Gia Lệ. “Những thứ này không cần, vứt đi.”
“Dạ.” Gia Lệ nhanh nhẹn đón lấy, mở cửa sổ ra, ném ra ngoài, bụp!
“Cô, cô làm gì đó?” Bạch Bạc Sĩ kinh hãi, trừng mắt nhìn cánh cửa sổ kia.
“Chẳng phải kêu tôi vứt đi sao?”
Anh bỗng gầm lên với cô: “Cô, mắt cô mù hả? Thùng rác ở ngay bên cạnh, sao lại ném ra ngoài cửa sổ?”
“Anh nhìn bên ngoài đi.” Gia Lệ nhón chân nhoài người tới trước cửa sổ vẫy tay với anh. “Lại đây nhìn.” Bạch Bạc Sĩ đi tới, cô chỉ vào phía dưới rồi hỏi anh. “Thấy chưa?”
“Rồi, thấy cô vứt bừa vứt bãi.” Mẹ nó, anh phát hỏa. Cô coi phía ngoài nhà anh là cái hố rác sao? Thuận tiện như vậy sao?
Gia Lệ chỉ xuống dưới giải thích. “Anh nhìn nè, bên ngoài chính là vườn hoa nhà anh, song chẳng có lấy một cây hoa nào nở cả, phía trên đều khô khốc, còn nứt nẻ nữa, không có phân bón đó!”
“Cho nên cô mới quăng rác thải, xuống, đó?” Anh nghiến răng hỏi.
Cô ngẩng mặt lên nghiêm trang trả lời. “Không phải rác thải, đồ ăn thừa có chứa phân bón hữu cơ, anh là bác sĩ, khỏi cần để tôi giải thích với anh phân bón hữu cơ là gì chứ?”
Phịch! Bạch Bạc Sĩ cố sức đóng cửa sổ, qua