ng với hiệu ăn quen dưới nhà, bảo bọn họ đưa tới cho, chi thêm chút tiền boa là được, rất đơn giản.”
“Được rồi được rồi, anh lải nhải lắm điều thế cứ y như bạn tr… tôi ——” cô ngậm miệng, mặt đỏ ửng, tự cảm thấy lỡ lời.
Anh giật mình, lúng túng một hồi, hai người đều không nói năng gì.
Radio đang phát ca khúc “Kiềm chế” do Vương Phi trình bày, quan hệ của bọn họ mập mờ bế tắc.
Càng gần tới nhà cô, cảm xúc của Bạch Bạc Sĩ lại càng căng thẳng rối loạn. Sau này muốn liên lạc với cô phải làm sao? Như những người bạn tốt hẹn cô ra ngoài, không thấy rất quái dị sao? Anh không nỡ rời xa mèo con đáng yêu kia, vốn dĩ muốn giữ nó lại, nhưng Gia Lệ cũng lưu luyến, kết quả anh nhường cho cô nuôi dưỡng.
Bạch Bạc Sĩ trong lòng không yên, cho xe chạy chậm lại. Rốt cuộc anh có thể tiếp tục cuộc sống yên bình như ban đầu, thế nhưng, anh cảm thấy không thoải mái, tựa như có tảng đá lớn đè lên ngực. Chẳng lẽ anh muốn giữ cô ở lại? Không được, cô là tai họa, để cô ở lại thì rất nguy; huống chi, cô lại chẳng là gì của anh, anh đâu thể mượn cớ giữ cô ở lại?
Bạch Bạc Sĩ suy đi tính lại, trằn trọc đấu tranh; nét mặt Xa Gia Lệ u buồn, vẫn im thin thít.
Cuối cùng cũng đến nơi, hai người cùng nhìn về phía dưới lầu nhà cô. Chẳng có ai cả, đám paparazzi đã đi rồi!
“Những ngày qua cám ơn anh.” Gia Lệ nói.
Anh nhìn cô, mở miệng định nói điều gì đó, xong lại do dự.
Đáy lòng Gia Lệ bỗng nhiên nhói đau một hồi. Cô quay đầu đi, đẩy cửa xe ra rồi xuống xe. “Tạm biệt.”
“Để tôi giúp cô.” Bạch Bạc Sĩ xuống xe, giúp cô xách hành lý. Gia Lệ lấy chìa khóa ra đi mở cửa, anh xách hành lý theo sau cô, tâm trạng nặng trĩu.
Anh lén nhìn cô, cô có thể cảm nhận được ánh mắt nóng bỏng của anh, cắm chìa khóa vào ổ, cô đỏ mặt, tim đập dồn dập.
Sao cứ nhìn tôi chằm chằm thế? Gia Lệ giả bộ không biết, thế nhưng tim đập thình thịch, động tác mở cửa trở nên vụng về.
Bạch Bạc Sĩ nhìn gương mặt cô cúi xuống, rồi nhìn những lọn tóc mềm mại buông xuống hai bên má cô, đáy lòng tràn đầy mâu thuẫn.
Để cô ở lại thì có liên quan gì? Dù sao cô cũng rất thú vị, dù sao anh đã quen đôi chút với tính tùy hứng của cô, dù sao… Cùng lắm thì anh lại kích động tới nỗi đi tắm nước lạnh, dù sao nhà anh rất rộng a, đông người sẽ náo nhiệt hơn a, cho nên anh có thể bảo cô ở lại, nhưng phải mở lời thế nào đây? Dùng lý do gì chứ? Đối với cô như vậy chẳng phải rất kỳ quái hay sao?
Bạch Bạc Sĩ hết sức ảo não, ngộ nhỡ nói ra lại bị cô cự tuyệt, vậy anh sẽ mất mặt lắm.
Cửa mở, Gia Lệ nhìn anh, vươn tay ra. “Đưa tôi hành lý.”
“Tôi giúp cô mang lên.” Anh kiên trì.
“Xa tiểu thư à?” Có người nói chen vào.
Oh! Bọn họ ngoảnh lại, một gã đàn ông đeo kính râm cầm máy chụp ảnh, không biết đi tới bên cạnh bọn họ từ lúc nào, hắn cầm tờ tuần san hỏi Gia Lệ.
“Cô có nhận định gì về bài nói chuyện của Sài Trọng Sâm không? Anh ta theo đuổi cô nhiều năm như vậy, cô đều không động lòng sao? Cao Tuấn Thái có thật là bị cô đá?”
Cái gì thế? Sắc mặt Bạch Bạc Sĩ u ám. “Chúng tôi không chấp nhận phỏng vấn.” Paparazzi chết tiệt!
Gia Lệ giật lấy tạp chí tuần san trong tay phóng viên, mặt trên tờ báo ghi lại cuộc nói chuyện giữa Sài tiên sinh và biên tập viên. “Shit! Tổ Dĩnh làm trò quái gì thế?”
Phóng viên truy hỏi: “Tấm chân tình của Sài tiên sinh cô sẽ chấp nhận chứ?”
“Tôi không biết Sài tiên sinh.” Gia Lệ nói.
“Cô không biết? Vậy Sài tiên sinh theo đuổi cô là giả sao, rất nhiều người theo đuổi cô cũng là giả sao?”
“Anh ta không theo đuổi tôi, đừng nói lung tung.”
Phóng viên nghi hoặc. “Vậy vị tiên sinh này là ai?” Chuyển mục tiêu sang Bạch Bạc Sĩ. “Tiên sinh ở đâu thế? Tại sao lại xách hành lý giúp cô ấy? Hai người có quan hệ gì?” Phóng viên lấy máy ảnh xuống, định chụp Bạch Bạc Sĩ.
Gia Lệ vội hét: “Đừng chụp anh ấy!”
Không kịp nữa rồi, phóng viên đã ấn nút chụp, Bạch Bạc Sĩ cau mày, đồng thời Gia Lệ nhào tới giật lấy chiếc máy ảnh, cô gào to.
“Lấy phim chụp ra!” Cô và phóng viên giằng co, Bạch Bạc Sĩ thấy thế vội vàng kéo hai người ra.
“Đừng như vậy!” Chết tiệt, bọn họ sắp đánh nhau tới nơi rồi. “Bình tĩnh, Gia Lệ!”
Gia Lệ giữ chặt máy chụp ảnh, đồng thời phóng viên vươn bàn tay to lớn ra đẩy —— “A ~~” Gia Lệ thiếu chút nữa té ngã, Bạch Bạc Sĩ kịp thời đỡ cô, nhưng cô chẳng để ý xem mình có đứng vững hay không, vội vàng rút phim chụp máy ảnh ra.
“Á?” Phóng viên đoạt lại máy, nhìn chằm chằm vào phim chụp đã hỏng trong tay Gia Lệ, nhất thời lửa giận bộc phát. “Tôi muốn kiện cô! Gì mà Sài tiên sinh theo đuổi cô, không biết xấu hổ!”
“Mẹ kiếp !” Bạch Bạc Sĩ túm lấy phóng viên, vẻ mặt hung ác, anh cao 1m8, cơ thể cường tráng sức vóc dẻo dai, phóng viên ngay lập tức sợ hãi rụt bả vai lại.
“Anh… Anh định làm gì? Anh mà đánh tôi… Tôi kiện anh đó…” Phóng viên run lẩy bẩy túm chặt máy ảnh.
“Nói xin lỗi cô ấy! Khốn kiếp, anh vừa mới sủa loạn gì đó? Lập tức nói xin lỗi!”
Gia Lệ kinh ngạc, ách… Chưa từng thấy anh hung dữ như vậy, lần trước viết bài báo mắng chửi anh, mức độ cũng chưa bì kịp với bây giờ.
Gã phóng viên thấy tình hình như thế, rất không cam lòng nói: “Tôi… Tôi xin lỗi, nhưng