cho rõ.
“Không… Không cần đâu?” Gia Lệ hoảng hốt, không muốn nói bất cứ điều gì.
Tổ Dĩnh hắng giọng. “Hai người đã lên giường rồi…”
“Á! Mình chưa nói bọn mình lên giường nha ~~” Gia Lệ kháng nghị.
“Là ánh mắt bồ nói thế. Nếu bồ yêu anh ta…”
“Đợi chút, mình chưa nói mình yêu anh ấy!” Gia Lệ phản bác.
“Phải…” Tổ Dĩnh gật đầu. “Là trái tim bồ nói thế.”
“Hả?” Trái tim? Tổ Dĩnh đột nhiên đè lên ngực Gia Lệ.
“Bồ xem, thình thịch, vừa nhắc tới Bạch Bạc Sĩ thì thình thịch thình thịch, tim đập dồn dập, Gia Lệ ——” Tổ Dĩnh nheo mắt, thấy Gia Lệ không biết trốn đi đâu. “Nếu còn phủ nhận nữa thì quá giả dối, chẳng phải bồ ghét nhất là nói dối sao? Hắc hắc…”
Gia Lệ toát mồ hôi lạnh, Tiết Tổ Dĩnh này quả là đại ma đầu, không có chuyện gì thoát khỏi cặp mắt của cô ấy.
“Đây là chuyện riêng của mình, mình từ chối trả lời. Bồ tha cho mình đi?” Gia Lệ khẩn cầu.
Tổ Dĩnh thở dài thật sâu. “Gia Lệ, bỏ qua việc công không nói, chúng ta hợp tác nhiều năm, mình hiểu bồ rất rõ, bồ có biết khuyết điểm của bồ là gì không?”
“Gì?”
“Làm việc chỉ biết ngó trước mà không ngó sau, hữu dũng vô mưu, dễ xúc động, tình cảm vừa mới nảy nở đã khiến đầu óc u mê, mình bây giờ muốn trịnh trọng đề nghị với bồ.” Tổ Dĩnh nghiêm mặt nói.
“Cái gì?” Gương mặt Gia Lệ mờ mịt.
“Hưởng thụ tình yêu lành mạnh thì không sao, nhưng nếu đặt hết tất cả tình cảm lên một người đàn ông vừa mới thất tình không bao lâu…” Tổ Dĩnh nheo mắt, hung dữ hét: “Coi chừng bồ sẽ chết rất thảm đấy.” Cô nàng này chỉ biết lý luận suông, vừa đụng đến tình cảm đầu óc liền đình trệ.
“Đừng nói nghiêm trọng như vậy chứ?” Cái gì mà có chết hay không.
Tổ Dĩnh ân cần nói: “Gia Lệ, Bạch Bạc Sĩ vừa nhìn đã biết là người rất trọng tình cảm rất có trách nhiệm, đây là ưu điểm mà cũng là khuyết điểm của anh ta, đàn ông kiểu đó, một khi yêu rồi, sẽ rất khó để quên. Anh ta có nói yêu bồ không?”
“Không có.”
“Anh ta vẫn còn yêu cô bạn gái cũ sao?”
“Không biết.” Gia Lệ buồn bã, tâm tình rất tệ.
“Hừ, hừ hừ hừ!” Tổ Dĩnh véo mũi cô. “Bồ đó, cẩn thận một chút, đừng chuốc khổ vào người nữa! Loại đàn ông hèn hạ nhất chính là, ôm cô này lại nghĩ đến cô kia, ôm cô kia lại nghĩ đến cô này…”
Tổ Dĩnh nói xong Gia Lệ thấy run sợ trong lòng. “Anh ấy… Anh ấy không như thế.”
“Thật không?” Tổ Dĩnh nhíu mày, Gia Lệ nghiêm mặt.
Thật không? Thực ra… Cô cũng không tự tin. Lúc mới bắt đầu, cô cũng cảm thấy nghi hoặc, Gia Lệ nghĩ, có lẽ Bạch Bạc Sĩ chẳng qua chỉ vì cô đơn? Hoặc là chỉ muốn lợi dụng cô để quên đi Phó Hân Lan?
Song những ngày qua, anh ấy quả thực đối với cô rất tốt, Gia Lệ nghĩ, cô nên tin tưởng anh ấy mới phải?
Rời khỏi nhà xuất bản, sắc trời đã hoàng hôn, Gia Lệ thoáng hốt hoảng, không biết nên đi đâu. Cô xách túi đi loanh quanh trên đường, cô nhớ đã từng đọc một bài báo, nhà khoa học nào đó người Mỹ phát minh ra một loại máy, chỉ cần đeo ở hai bên cổ tay, nhìn số liệu của thiết bị là có thể biết được đối phương có yêu mình hay không.
Ừm, muốn có một chiếc máy như vậy quá, cô có thể đeo nó trên cổ tay Bạch Bạc Sĩ, không cần hỏi không cần đoán, chỉ cần nhìn vào số liệu là biết, anh ấy có yêu cô hay không, thật tốt biết bao…
*** Buổi tối hàng ngày, Bạch Bạc Sĩ đúng mười một giờ đi ngủ, khi đó, Xa Gia Lệ đang viết bản thảo hoặc uể oải ngồi xem ti vi.
Anh đã quen với sinh hoạt của cô, anh sẽ giúp cô nấu loại cà phê mà cô thích, giúp cô chuẩn bị xong điểm tâm, sau đó anh mới yên tâm lên giường đi ngủ.
Sáng sớm hàng ngày, Bạch Bạc Sĩ thức dậy chuẩn bị đi làm, thì Gia Lệ cũng vừa mới đi ngủ.
Thời tiết dần dần chuyển lạnh, từ sau khi xác định quan hệ đôi bên, bọn họ bắt đầu ngủ chung một giường. Sáng sớm, khi cô chui vào trong chăn ngủ, luôn đánh thức anh dậy, sau đó anh có thói quen vươn cánh tay ôm lấy cơ thể ấm áp của cô.
Bạch Bạc Sĩ không cần hát vang ca khúc “Cô đơn khó chịu”, bởi Xa Gia Lệ thường náo nhiệt cuộc sống của anh. Anh bận ngập đầu, không còn cảm thấy cô đơn. Anh muốn chăm sóc mèo con, muốn chăm sóc Gia Lệ.
Dần dần, Bạch Bạc Sĩ phát hiện anh rất thích cuộc sống như thế, cô không biết nấu nướng, nhưng anh thích nhìn dáng vẻ của cô khi ăn, cô không kén ăn, bất kể anh nấu món gì cô đều hưởng ứng, chén sạch sành sanh.
Thật lòng mà nói, đâu cần phải tính toán xem ai bỏ công nhiều ai bỏ công ít, đối với anh, anh cảm thấy việc chăm sóc Xa Gia Lệ thực sự rất đáng tự hào, bởi vì cô ngoại trừ viết bản thảo ra, còn lại chẳng biết gì hết!
Sáng nay, anh thức dậy chuẩn bị tới phòng khám bệnh. Nhìn cô nàng trên giường kia được anh vỗ béo, tư thế ngủ của cô thật hoang dã, tay chân đều duỗi hết ra ngoài chăn, rõ thật là.
Anh mỉm cười, kéo chiếc chăn bông bị cô đè dưới chân, đắp lên giúp cô.
“A…” Cô vô tình vung tay lên, gõ trúng trán anh, anh kêu đau, tức tới nỗi chỉ muốn băm cô ra. Cô đại tiểu thư này không biết mình vừa làm chuyện gì, hồn nhiên ôm chăn bông xoay người tiếp tục ngủ.
Nhìn bộ dáng ngủ say của cô, lòng Bạch Bạc Sĩ tan chảy, anh nhẹ nhàng hôn lên má cô, xong mới rời nhà tới phòng khám bệnh.
Ánh nắng ấm áp chiếu rọi trên mặt đất, mèo con lăn lộn ở trong sân. Mùa thu