lại đưa cô đến phi trường, chỉ kém không có tự mình áp giải cô lên máy bay mà thôi.
Sau khi cô đến Hongkong, lại có một gã trợ lý khác đến phi trường đón cô, mang cô đến khách sạn Trương Thác Tái đang ở còn một mực cung kính đưa cô đến phòng dành cho tổng thống, thật giống như sợ cô chạy loạn.
Thì ra trợ lý của Trương Thác Tái còn kim luôn vị trí "người lái xe", Dương Hiểu Hi cô đơn cười nhạo mình.
Hiện tại quan hệ của cô cùng Trương Thác Tái tựa như quan hệ giữa "kỹ nữ" cùng "khách làng chơi" sao? Chỉ khác là giá của cô cao hơn họ một chút, có lẽ cô có thể gọi mình là "kỹ nữ cao cấp".
Nhìn bố trí tráng lệ ở nơi này, bày biện mọi thứ đều là đồ vật quý giá cho phù hợp với 'phòng cho tổng thống', trong lòng của cô cũng là tràn đầy thâm trầm bi ai.
Lúc này, Trương Thác Tái vừa đúng lúc kết thúc hành trình hôm nay, trở lại phòng.
Anh ta nhìn thấy Dương Hiểu Hi đang ở trong phòng của anh ta, rất hài lòng năng lực xử lý công việc của hai vị trợ lý, Dương Hiểu Hi thấy khóe miệng Trương Thác Tái cười hả hê. Cô đột nhiên phát điên, tiện tay cầm gối trên ghế salon hướng anh ta ném qua, một còn chưa đủ, dứt khoát đưa tay tóm tất cả gối ôm toàn bộ làm thành vũ khí công kích Trương Thác Tái.
Trương Thác Tái đang cởi tây trang, lại đột nhiên gặp công kích từ ôm gối, anh ta phản ứng rất nhanh thoáng né qua cái thứ nhất, lại bị cái thứ hai đánh trúng bả vai, hoàn hảo toàn bộ gối ở đây đều bị Dương Hiểu Hi ném loạn.
"Em làm sao vậy?" Anh ta nhíu mày lại.
Dương Hiểu Hi giận dữ nhìn anh ta chằm chằm, nhưng miệng cô không thể thốt ra lời.
"Thật xin lỗi, em không nên đối với ‘khách hàng’ phát giận, hơn nữa lại là một khách hàng hào phóng, khách hàng lớn."
Lần này đổi lại là Trương Thác Tái trừng cô.
"Em ở đây nói chuyện hoang đường gì?"
"Em là nói thật, anh không phải cảm thấy giữa chúng ta rất giống khách làng chơi cùng kỹ nữ, a, em nên cảm thấy vui mừng, có kỹ nữ nào giống như em có được số tiền mười lăm triệu như thế…"
"Câm mồm!"
Trương Thác Tái không muốn nghe cô nói nữa.
Trong mắt của cô lóe bi thương: "Tại sao không để cho em nói, có cái gì không thể nói đây là sự thật không phải sao? Anh tốn mười lăm triệu cùng em giao dịch, vậy em không phải kỹ nữ là cái gì?"
"Tôi không muốn nghe!"
Trương Thác Tái tức giận, vứt tây trang trên tay xuống, đi vào phòng tắm tắm, để lại Dương Hiểu Hi một mình đau lòng muốn chết ngồi ở trong phòng ngủ.
Anh ta ở trong phòng tắm thật lâu, tâm tình phức tạp, gương mặt tuấn tú căng thật chặt.
Ước chừng một giờ sau anh ta mới đi ra khỏi phòng tắm, phòng ngủ đèn đã tắt, Dương Hiểu Hi đã ngủ.
Anh ta không nhịn được than nhẹ, cởi xuống áo choàng tắm cũng đi theo lên giường nằm xuống, không chần chờ chút nào, anh ta nhẹ nhàng vòng tay đem Hiểu Hi đang đưa lưng lại ôm vào trong ngực anh ta.
Cảm giác thân thể của cô bỗng chốc căng thẳng, anh ta biết cô còn chưa ngủ.
"Sau này em không được nói mình là… Em không phải như vậy." Kỹ nữ, hai chữ này anh ta không cô nhắc lại.
Anh ta ôm lấy cô nói nhỏ.
Dương Hiểu Hi nghe rõ, cô đau thương không dứt, cũng không có hất tay của anh ta ra, thật ra vì cô quyến luyến cái ôm ấm áp của anh ta.
Cô không thể đem toàn bộ lỗi ném cho anh ta, cô cũng có lỗi, là cô đồng ý giao dịch của bọn họ, vì cô tham lam hơi thở ấm áp của anh ta cho cô.
Cô xoay người lại đối mặt anh ta, không tiếng động lệ rơi đầy mặt.
Anh ta hôn lên nước mắt của cô, chậm rãi vả lại dịu dàng vô cùng.
Cô trở tay nhốt chặt gáy của anh ta, tối nay tâm tình của bọn họ cũng rất đau thương, bọn họ triền miên hôn sâu.
Anh ta quyến luyến liếm hôn môi cô rồi dời xuống cổ, thân thể của cô lưu lại một lại một cá thuộc về mình ấn ký.
"A!" Khi anh ta thâm thiết ngậm nụ hoa của cô thì cô thấp thở gấp, rên nhẹ.
Anh ta giống như cúng bái thần tượng loại dùng hôn cúng bái thân thể của cô, đem lấy cô quần áo trên người nhất nhất cởi ra.
"Đừng… ." Khi anh ta cởi ra quần lót cô ra, đem lấy bắp đùi trắng như tuyết cô rộng mở hiện ra trước mắt anh ta, cô ngượng ngùng muốn ngăn cản.
Anh ta sao có thể để cho cô ngăn cản chứ?
Nằm rạp ở giữa hai chân của cô, anh ta hôn lên hoa huyệt màu hồng của cô, tìm kiếm nhụy hoa trong hoa huyệt giấu ở nơi nhạy cảm của cô.
Cô giãy dụa thân thể, muốn ngăn lại hành động đang tạo khoái cảm không ngừng của anh ta đang ở trên người cô.
Anh ta dùng một ngón tay thăm dò vào bên trong, ở trong hoa huyệt của cô trêu chọc, lưỡi của anh ta cùng đầu ngón tay để cho cô căn bản không thở nổi, nhanh muốn điên rồi.
Anh ta hình như không có ý định thả cô ra, mặc dù cô khóc khẽ cầu khẩn.
Cô luôn thơm ngọt ngào như vậy, anh há có thể dễ dàng buông ra.
Cô thật nhiệt tình đem anh ta thật chặt bọc lại, anh ta cắn răng chịu được khoái cảm hung mãnh, anh ta ra vào, kéo dài cao triều của cô.
Edit: sendyle
Beta: Hương Quỳnh
Quan hệ giữa Dương Hiểu Hi và Trương Thác Tái vẫn duy trì như cũ.
Nhưng từ sau khi trở lại Hongkong, Trương Thác Tái đối với cô càng bá đạo hơn, có lẽ là bởi vì câu nói "Kỹ nữ" kia của cô hù dọa anh ta.
Mà thực tế đúng là vẫn còn phải đối mặt.
Ban đầ
