Polaroid
Bán Tình Yêu Hận Là Cách Tôi Chiếm Đoạt Em

Bán Tình Yêu Hận Là Cách Tôi Chiếm Đoạt Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327324

Bình chọn: 8.00/10/732 lượt.

tốt lắm, cơm tối cũng không có ăn nữa! " Lương Ngân nói xong trong lòng không khỏi thở dài.

" Lại không ăn cơm tối, cậu ấy nếu thích Cố Nhiên như vậy thì thổ lộ đi chứ. Ít ra còn có cơ hội! Lúc đầu khi mình thích Nhậm Nghĩa cũng như vậy, cứ giấu ở trong lòng thật là khó chịu , sau này nói ra thì tốt rồi." Văn Tiêu Nghệ rất ngây thơ.

" Tiểu Vũ nghĩ chưa thông thôi!"

Trong lòng mỗi người đều có một phòng tuyến như vậy, bất luận ai cũng không thể tiến vào chiếm giữ, vì vậy bọn họ hiểu Tang Vũ, chỉ có thể cổ vũ cho cô.

Đàm Cẩm Niên trở về liền ngã mình trên ghế sô pha hét to: "Âu Dương Húc chết tiệt, khốn kiếp, lưu manh, Sát Thiên Đao đấy! Mình muốn giết anh ta rồi!"

"Trời ạ, Cẩm Niên mình thật không biết cậu là người thô lỗ như vậy, cậu có thể bớt thô lỗ không?" Văn Tiêu Nghệ trêu chọc cô.

"Các cậu không biết đâu Âu Dương Húc tìm mình khắp nơi, án lệ của mình mấy ngày xắp tới đều bị anh ta làm loạn cả lên, trời ạ!" Mình muốn bóp chết anh ta.

Cẩm Niên, Âu Dương người đó hoàn hảo mà, thời gian chúng ta ở lớp anh ta cũng rất lịch sự, nữ sinh lớp mình đều nói anh ta là hòa thượng chuyển thế, không cùng nữ sinh nói chuyện bao giờ. Các cậu hôm nay như vậy... Có lẽ nói không chừng sẽ có chút phát triển nha ...!" Lương Ngân cố ý kéo dài chữ cuối cùng ra chọc cô.

"Quên đi, nếu MR. RIGHTER của mình thật sự chính là anh ta, mình không chừng phải tổn thọ 10 năm rồi, ăn cơm đi, Tiểu Vũ đâu?"

Lương Ngân cùng Văn Tiêu Nghệ hai người ngủ một tư thế, mọi người liền im lặng, lặng lẽ ăn cơm, sau đó ai bận việc nấy.

Lương Ngân cuộc sống tiếp tục gợn sóng cũng chẳng sao, gió êm sóng lặng, bình thản là phúc.

Thời tiết tháng mười hai không thể so với thời tiết tháng chín, buổi sáng lúc rời khỏi giường Lương Ngân cảm thấy một bên mũi của mình đã không thông, hô hấp khó chịu vô cùng, sau khi tắm rửa xong cô liền hắt xì ba lần, cô hướng về gương nhìn thấy mặt cô ửng hồng không bình thường, xem ra cô đã bị cảm rồi.

Lúc ra cửa cố ý trùm vào áo lông, đồng thời lại mặc áo khoác, mới cùng Tang Vũ trở lại trường học cho tới trưa, thời gian còn lại Tang Vũ phải đi thư viện ôn tập, cô thu xếp về trước để trông tiệm, lại tiếp tục đi đến lớp ôn luyện.

Trên đường đi có tuyết đọng, đi lên kẽo kẹt kẽo kẹt, mọi người vốn bước đi không giống nhau, hình như đi ra âm thanh rất hài hòa, hòa lẫn, Lương Ngân vừa đi vừa hưởng thụ con đường hòa âm.

Vệ Nam vừa cắm chìa khóa vào trong ổ liền nhìn thấy quệt màu lam, cô chải cái đuôi ngựa thật cao, lúc này đi bộ rất không đàng hoàng, một hồi đi mau, một hồi đi thong thả, một hồi nữa sôi nổi, hoạt bát cực kỳ, Vệ Nam cứ như vậy nhìn cô, ngây người một hồi, đến khi cô đi xa mới kịp phản ứng, vội vàng di chuyển xe đuổi kịp cái màu lam kia.

"Lương Ngân!" Lương Ngân lên tiếng trả lời quay đầu nhìn lại, chỉ thấy chiếc xe Lexus màu đen cửa kính xe mở ra, nhìn lộ ra nửa người trên của Vệ Nam, sau đó Lương Ngân cười híp mắt đi tới.

"Anh Vệ Nam." Nghe tiếng gọi này trong lòng Vệ Nam cảm thấy ngọt ngào.

"Anh làm sao đến nơi này ?" Lương Ngân hỏi.

"À, anh đưa em gái của bạn." Trình Dĩ Mạt em gái của Trình Mạt Nhiễm, tiểu quỷ khó chơi thích anh. Nhưng trước giờ Vệ Nam là một người ít lời, cũng chưa nói nhiều như vậy.

"Lên xe , anh đưa em đi về." Vệ Nam nghĩ tiểu nha đầu này nhất định là trở về cửa tiệm của cô.

"Không cần anh Vệ Nam, em tự ngồi xe buýt trở về cũng được rồi, anh mau trở lại công ty đi, anh là người bận rộn mà!" Lương Ngân thỉnh thoảng cười híp mắt, Vệ Nam cảm thấy nụ cười của cô cực kỳ ấm áp.

"Anh không trở về công ty , hôm nay anh nghĩ phép, mau tới , lên xe, nếu không một lúc sau giao thông nhất định sẽ tắc nghẽn." Vệ Nam mở cửa xe cho cô. Phía sau xe chủ xe đã bắt đầu ấn còi rồi.

Lương Ngân vội vàng ngồi lên , tránh khỏi phía sau chủ xe hỗn loạn.

"Về cửa tiệm sao?" Vệ Nam khởi động xe.

"Dạ! trước tiên về nơi đó."

"Lát nữa em còn muốn đi ra ngoài sao?" Vệ Nam hỏi cô vấn đề đó.

" À , buổi chiều em còn phải dạy học sinh." Lương Ngân thành thật trả lời.

"Hả? em có học sinh sao?" Cô gái này thật không đơn giản.

"Không tính là vậy, là giáo sư nhận nhiều lớp thi vào trường cao đẳng Anh ngữ không thể dạy xuể, liền giới thiệu em dạy, thuận tiện em kiếm thêm chút tiền thôi, hi hi." Lương Ngân nói đến học sinh nét mặt cô liền khôi phục vẻ nghịch ngợm, Vệ Nam nhìn cô gò má ửng hồng nhất thời ngơ ngẫn.

"À." Vệ Nam vội thu hồi ánh mắt, trong xe hoàn toàn yên tĩnh.

Lương Ngân thật không chịu nổi sự im lặng như vậy, liền muốn thay đổi không khí.

"Anh Vệ Nam, em đố anh một câu!" Lúc này, xe đã đi vào đường ngoại thành của thành phố B.

"À, được."

"Anh nói trên thế giới động vật nào cao nhất.” Ặc, được trả lời ba lần." Lương Ngân nghiêng mình nhìn vệ Nam hỏi.

"Hươu cao cổ... Voi... Tinh tinh." Vệ Nam trả lời.

"Ha ha , sai rồi, là heo, sói cái, ong vò vẽ." Lương Ngân cười ha ha trả lời anh.

"Vì sao?" Vệ Nam có chút không rõ nên.

"Bởi vì Everest thôi! Ha ha, Vệ Nam anh ngốc quá! Lương Ngân vỗ tay giống như một đứa con nít.

"Ha ha." Vệ Nam thật sự không cảm thấy buồn cười, tiểu nha đầu này