Pair of Vintage Old School Fru
Bán Tình Yêu Hận Là Cách Tôi Chiếm Đoạt Em

Bán Tình Yêu Hận Là Cách Tôi Chiếm Đoạt Em

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 327730

Bình chọn: 9.00/10/773 lượt.

ó, em làm một phần?" Vệ Nam hỏi chủ yếu.

Lương Ngôn chợt nhớ tới vấn đề lễ phép, lập tức ngẩn đầu nhìn Vệ Nam, liếc mắt một cái đã biết ý nghĩ của anh, sau đó vội hỏi:

"Cái gì kia, anh Vệ Nam, anh ăn điểm tâm chưa?"

"Chưa ăn." Vệ Nam kiên quyết nói dối, đứa nhỏ này thật đúng là có thể dùng bốn chữ thành ngữ để nói ..... Trẻ nhỏ dễ dạy !

" Vậy, anh có muốn ăn không, em có thể làm cho anh một phần." Lương Ngôn đứng dậy, chuẩn bị làm.

"Được."

Lương Ngôn lấy ra chân giò hun khói cắt mấy miếng, vừa đánh một quả trứng gà, làm xong một phần, không đợi gọi, Vệ Nam liền tự giác ngồi trên bàn chờ.

"Ăn thật ngon." Vệ Nam ăn sạch trứng chiên cùng chân giò hun khói Lương Ngôn làm cho ra một câu đánh giá như vậy.

"Hắc hắc, anh Vệ Nam, tối hôm qua có phải anh không ăn cái gì à? Lương Ngôn cảm thấy Vệ Nam là khen tặng cô, vẫn chưa có người nào nói cô làm gì đó ăn ngon đây!

"Hả?" Vệ Nam có nghe cô ý tứ bới móc.

"Anh Vệ Nam, em xong rồi, chúng ta đi thôi!" Lúc này Lương Ngân từ trên lầu đi xuống, cầm cái túi lên muốn đi.

"Chị, không ăn sao?" Lương Ngôn không có làm phần cho Lương Ngân vì Lương Ngân không thích ăn trứng chiên cùng chân giò hun khói, mỗi buổi sáng cô đều tự mình làm cháo trứng muối thịt nạt.

"Không ăn, Ngôn Ngôn ngoan, ở nhà trông cửa tiệm nha, chờ Cẩm Niên sau khi tỉnh lại nói cho cô ấy biết, anh Âu Dương muốn dẫn cô ấy đi nông thôn đó!" Lương Ngân lúc nói lời này đã đi đến cửa. Vệ Nam đuổi sát theo sau .

"Biết." Lương Ngôn bĩu môi nói, thế nào đều coi cô là thành cô bé đây? Còn ngoan nữa!

Lương Ngân đã mấy ngày không tới lớp ôn tập, bởi vì công việc của giáo sư không còn bận rộn như trước, vừa đúng có thể dạy tất cả các lớp , cho nên, cô được vui vẻ thanh nhàn, nhưng chưa rảnh rỗi bao nhiêu, gần đây trường học phải thi cuối kỳ, còn E-ver vẫn còn một số quần áo cần làm gấp rút, cô ngày ngày vội vàng chạy hai nơi, phòng ngủ mỹ quan và trông tiệm, thỉnh thoảng cũng đi đưa y phục cho khách.

Vệ Nam đưa Lương Ngân đến lớp ôn tập xong liền quay về đi làm, Lương Ngân muốn đi quầy bán đồ ăn vặt của trường mua một ít đồ ăn, đúng lúc liền thấy Hàn Tô nhiều ngày không gặp. Sau lần trước Hàn Tô uống rượu say, Lương Ngân đưa cậu về nhà, hai người đã không gặp mặt đây.

"Hàn Tô?" Lương Ngân kinh ngạc ở nơi này nhìn thấy cậu, lúc này cậu cũng đứng nhất lớp rồi!

"Lương Ngân, tại sao mấy ngày trước cô không đến?" Hàn Tô có chút tức giận đi tới chỗ Lương Ngân.

"Giaó sư Vương không phải là lên lớp cho các cậu sao!Cô trở về trường đi học lại rồi!” Lương Ngân là nói thật, cô cũng không có gì cần thiết cùng đứa bé này nói dối.

Hàn Tô đi vào cùng Lương Ngân, Lương Ngân nhìn cậu cười mỉm, tình huống đang không có bất kỳ dấu hiệu gì, bỗng nhiên Hàn Tô ôm lấy Lương Ngân vào lòng thật chặt, Hàn Tô cao 1m80 mấy , Lương Ngân cao gần 1m70 ở trước mặt cậu vẫn có vẻ nhỏ nhắn, Lương Ngân bị cậu ôm kinh ngạc trong lòng tràn đầy khó chịu, sau mấy giây kinh ngạc Lương Ngân mới ý thức tới nơi này là trường học, không phải chỗ khác, vội vàng giùng giằng nói: "Ơ kìa, Hàn Tô, đây là trường học, cậu làm gì vậy? mau buông tay ra!" Lương Ngân có chút nóng nảy.

"Lương Ngân, tôi rất nhớ cô, tôi còn tưởng rằng cô không tớt đây nữa! Làm sao cô có thể không cho tôi biết một tiếng là không tới đây? Cô biết không, mấy ngày nay tôi luôn chờ cô, tôi đến đại học B tìm cô, bạn học của cô nói cô ít đến học ở trường, lúc ấy tôi liền cuống cuồng, tôi ngày ngày tại đây chờ cô, chỉ cần cô một ngày không đến, tôi cũng không đi học! Lương Ngân , cô đồng ý tôi chứ, chờ tôi thành công, cô liền làm bạn gái tôi đấy! Lương Ngân, tôi rất nhớ cô!" Trên đầu truyền đến giọng Hàn Tô nũng nịu, âm thanh rất nhỏ rõ ràng, nhưng lại khiến cho Lương Ngân cảm thấy giống như bị lên án từng chữ gõ vào trái tim cô.

"Tôi..." Lương Ngân không biết nói cái gì cho phải, chỉ có thể nói ra một chữ, sau đó vỗ lưng cậu an ủi, đứa nhỏ này đối với cô tình cảm chân thành đây!

"Lương Ngân, không phải cô muốn rời khỏi tôi chứ? Hàn Tô trong âm thanh có chút uất ức, đau lòng, còn có nồng nặc oán trách.

Lương Ngân là một cô gái nhỏ tràn đầy mẫu tính, nên không chịu nổi đứa bé bị uất ức lớn như vậy, liền vội vàng vỗ lưng của cậu nói: "Hàn Tô, thật xin lỗi, sau này sẽ không, cô sẽ không như vậy! sau này nếu cô không đến sẽ nói với cậu một tiếng!" Cứ như vậy hai người ở trong tuyết rét lạnh ôm lấy thật chặc .

Lúc này……..

"Này, bên kia là hai đứa bé kỳ cục, các người là ai? Ban ngày ban mặt ôm ấp nhau, này!" Đột nhiên bảo vệ của trường xuất hiện dọa làm cho hai người giật mình.

Hàn Tô phản ứng nhanh chóng, thấy bảo vệ đã tới, liền kéo tay Lương Ngân bỏ chạy, Lương Ngân ở giữa không biết làm sao, liền chạy theo sau lưng Hàn Tô, cứ như vậy hai người chạy ra khỏi trường học, cho đến khi bảo vệ không đuổi theo kịp nữa, mới dừng lại.

Lương Ngân hơi thở gấp vỗ ngực, trong gió rét hơi lạnh theo đến lồng ngực, dường như bất cứ lúc nào trái tim cũng nhảy giống nhau, đè ép nó có lẽ sẽ khá hơn một chút.

"Hàn Tô ...Cậu...Cậu sau này...Sau này, không được...Không được như vậy nữa nghe không!"