dựa lưng vào ghế sofa, ngửa đầu.
“Mẹ kiếp!” Tần Vũ không nhịn được chửi.
“Mình biết, cậu vẫn thích Lương Ngân, bây giờ mình có thể nói chia tay cùng cô ấy, cậu có thể theo đuổi Lương Ngân!” Vệ Nam trong lời nói sâu kín cứ như vậy truyền tới lỗ tai Trình Mạc Nhiễm.
Cùng cô nói chia tay, cậu có thể theo đuổi cô….
Những lời này Trình Mạc Nhiễm nghe trong lỗ tai đúng là hết sức.
Anh đột nhiên xông tới, kéo Vệ Nam lại, sau đó giơ tay định cho Vệ Nam thêm một cú đấm nữa, nhưng là Vệ Nam thêm một cú đấm nữa, nhưng là Vệ Nam hai mắt nhắm nghiền, cam tâm tình nguyện chuẩn bị chờ anh vung mạnh quả đấm xuống. đột nhiên anh lấy lại tác phong, dùng sức đẩymạnh Vệ Nam xuống ghế sofa, còn mình thì đi tới trước cửa.
Lúc này anh đến cầm tay Vệ Nam, anh nói:” Người mà Ngân Ngân thích là cậu, mình hy vọng cậu suy nghĩ cho kỹ càng, cô ấy không phải là vật phẩm có thể để cho chúng ta nhường tới nhường lui, mình thích cô ấy là chuyện của mình, mình sẽ cùng cậu cạnh tranh công bằng, sẽ không tiếp nhận như bố thí, nếu như vậy, Vệ Nam, mình xem thường cậu!”
“Mẹ kiếp, mình cũng mặc kệ, chỉ vì một cô gái, các cậu lại thành như vậy, các cậu tự nhìn lại mình đi!” Tần Vũ cùng Trình Mạc Nhiễm sau đó, kéo cửa đi ra ngoài.
Trong phòng chỉ còn lại Vệ Nam, anh vuốt trán, thở dài một cái nặng nề.
Lúc này, tiếng gõ cửa vang lên, Lương Ngân mở cửa liền thấy nhân viên phục vụ sân trượt tuyết bưng đĩa ở bên ngoài.
“Lương tiểu thư, đây là Trình tiên sinh dặn dò đem đến” Trong tay bưng món ăn ngon khoái khẩu cùng hai chén cơm trắng.
Lương Ngân nhận lấy đĩa nói cám ơn liền bưng cơm vào trong phòng.
Lương Ngôn cũng đói bụng, thấy Lương Ngân đem cơm tới, liền vén chăn chuẩn bị xuống đất đi lấy cơm.
“Lương Ngôn, em ngồi đó đi, chị đi lấy cho em!” Lương Ngân sợ cô bị ảm lạnh, vội vàng bước nhanh tới.
“Hắc hắc, chị, là anh Vệ Nam đưa cho chị rồi!” Lương Ngôn cười hì hì nhìn Lương Ngân.
Lương Ngân nhìn cô một cái, nghĩ thầm: Cái đứa nhỏ ngốc này! Cái gì cũng không biết đây!
“Không phải, là anh Trình” Lương Ngân thản nhiên nói ra, Lương Ngôn ở trong mắt Lương Ngân vẫn là đứa trẻ, đối với chuyện của bọn họ, Lương Ngân cũng không có cách nào nói cùng cô.
“Này, anh Trình thật tốt, biết em cũng đói bụng, nên bưng hai chén” Lương Ngôn lại cười hì hì.
Nhìn Lương Ngôn ngây thơ tươi cười, Lương Ngân trong lòng thở dài một cái, xem ra cô phải đi đối mặt mọi thứ rồi.
Lúc này hơi trễ một chút, Lương Ngân chăm sóc cho Lương Ngôn ngủ xong, liền lặng lẽ đóng của phòng lại, đi ra ngoài. Bởi vì, Tang Vũ cùng mọi người đang ở một phòng khác chờ cô đi qua đó.
“Em muốn đi đâu?” Sau lưng có một giọng nói nhẹ nhàng trầm ấm.
Lương Ngân vội vàng đóng cửa, quay đầu, Trình Mạc Nhiễm ở sau lưng đến gần cô hơn, nhìn cô.
“Anh sao lạu ở đây?” Lương Ngân không trả lời hỏi ngược lại.
“Anh muốn tìm em nói chuyện một chút” Trình Mạc Nhiễm thay đổi thói quen bá đạo thường ngày, lần này rất dịu dàng, nói rất ấm áp.
“Trình Mạc Nhiễm, em hiện tại.....Rất rối, anh cho em chút thời gian có được không?” Lương Ngân dường như cũng không có sức lực cùng anh giằng co gì nữa rồi.
“Được” Trình Mạc Nhiễm chỉ nói một chữ, sau đó nhìn cô sâu sắc rồi xoay người trở về phòng của mình.
Lương Ngân thở phào nhẹ nhõm, đi về phía phòng mấy chị em.
“Ngân Ngân cậu rốt cuộc đã tới! Ngôn Ngôn thế nào rồi?” Văn Tiêu Nghệ thấy Lương Ngân vào cửa, vội vàng đi đến hỏi.
“Ừ, ngủ rồi, không có sao, mọi người yên tâm!” Lương Ngân thở dài một cái rồi đi đến giường, đem mình ngã xuống phía trên giường.
“Cậu cùng anh Vệ Nam có phải xảy ra chuyện gì không vui không?” Lần này chính là Cẩm Niên hỏi.
Lương Ngân không trả lời cô, chỉ là nằm ở trên giường thở dài.
Cùng anh Vệ Nam xảy ra chuyện gì sao, chính cô cũng không biết, chỉ biết là hôm nay dường như có vẻ tất cả đều thay đổi.
“Cốc cốc cốc!" Lúc này, có người gõ cửa, Tang Vũ nhảy xuống ghế sô pha, đi ra mở cửa.
"Anh Vệ Nam!" Tang Vũ kêu lên một tiếng, sau đó quay đầu lại nhìn Lương Ngân.
Lương Ngân cũng bước xuống giường, đi đến trước cửa,"Anh Vệ Nam? Anh tìm em?" Lương Ngân nhìn sắc mặt Vệ Nam một chút, đương nhiên anh có chút lúng túng khi gặp các cô đều ở đây.
Đứng bên cửa sổ Cẩm Niên cùng Văn Tiêu Nghệ cũng đều gật đầu kêu một tiếng anh Vệ Nam.
Vệ Nam nhìn Lương Ngân nói:" Ngân Ngân, anh có có chuyện muốn nói với em!"
Lương Ngân gật đầu đồng ý, mấy người các cô đang nhìn soi mói, Lương Ngân đi theo Vệ Nam đi ra khỏi phòng.
Hai người đi ra trước cửa khỏi quầy phục vụ, đến mảnh đất trống, hai người liền đứng ở đó, trên đất tuyết đọng dưới ánh trăng chiếu rọi càng thêm tỏa sáng, xung quanh có vẻ cũng chưa tối lắm.
Lương Ngân nghĩ thầm, bất luận như thế nào, ở bên người Vệ Nam cũng có vầng sáng như vậy, giống như lúc đầu bọn họ đi chung với nhau, khi đó ánh sao óng ánh, ánh trăng sáng tỏ, làm người ta say mê, đến nơi đến chốn, lúc bắt đầu như vậy, lần này, kết thúc sao.....
Vệ Nam xoay người, hướng về phía không khí lạnh, hít thở thật sâu, sau đó nhẹ nhàng nói câu:"Thật xin lỗi."
Lương Ngân nghe có chút hoảng hốt, lúc cô đang suy ng
