nhìn phong cảnh bên ngoài. Ngoài trời đen như mực, có chút thâm trầm dọa người, Lương Ngân có chút rùng mình.
Cầm chén trà lên đảo chút nước nóng, sau đó đứng bên cạnh Trình Mạc Nhiễm nói:” Đây này! Anh uống một chút đi!”
Lương Ngân nói như vậy nhất thời khiến Trình Mạc Nhiễm thấy rùng mình giống như một đứa trẻ giận dỗi làm nũng vậy.
“Em!” Anh có chút tức giận xoay người lại, nhìn thấy trong mắt Lương Ngân đang lấp lành, anh lập tức cảm thấy mình đã đắm chìm trong đó rồi.
Lương Ngân đưa chén trà cho anh, sau đó xoay người, nhẹ nhàng nói:” Trình Mạc Nhiễm, nếu như anh còn muốn em làm bạn gái của anh, thật xin lỗi, em không làm được” Trình Mạc Nhiễm cầm chén trà ấm, đột nhiên tâm tư trầm xuống.
“Hiện tại em chỉ muốn yên tĩnh một chút, được suy nghĩ một chút, em vẫn là câu nói lú trước kia, chúng ta chỉ có thể là bạn bè, nếu như vậy mà anh cũng không làm được, thì chúng ta cũng không cần thiết dây dưa nữa làm gì!” Lương Ngân trong lời nói có chút tuyệt tình, nhưng đều là suy nghĩ trong lòng của cô, nữa năm gần đây trong cuộc sống của cô trải qua cũng quá nhiều chuyện, cô không muốn bị tổn thương nữa.
Lương Ngân không biết ngày đó lời nói của mình có quá độc ác hay không, đến khi Trình Mạc Nhiễm chủ động yêu cầu muốn đưa ba người Tiểu Vũ, Cẩm Niên và Văn Tiêu Nghệ về thì mới phát hiện,dường như anh cũng không thèm nhìn cô lấy một lần.
Lương Ngân trong lòng không khỏi trầm xuống, đột nhiên có chút buồn bực, anh Vệ Nam nói gì cũng không để cho Ngôn Ngôn tự mình đi xuống đất, bọc cô giống như cái bánh chưng nhỏ, đẩy vào trong xe, những người còn lại nhìn cảnh tượng như vậy, trong lòng không chua xót, chỉ là cảm thấy rất lúng túng.
"Ngân Ngân..." Đàm Cẩm Niên là người lý trí nhất trong các cô, cô cố gắng định nói gì đó, nhưng rồi lại thôi không nói nữa.
"Không có sao, yên tâm đi! Mọi người yên tâm đi, mình cùng Ngôn Ngôn về đến nhà sẽ điện thoại cho mọi người!" Ngân Ngân đẩy Cẩm Niên ngồi vào trong xe, trong lúc chuyển xe lơ đảng nhìn kính xe thấy đượcTrình Mạc Nhiễm.
Hai người cũng theo bản năng mắt nhìn xuống, mi mắt khép hờ, Trình Mạc Nhiễm lấy bao thuốc lá ra, còn Lương Ngân thì vội vàng chuyển kính xe, hướng về phía Cẩm Niên cùng Tiêu Nghệ với Tiểu Vũ đang khoát tay, sau đó chào tạm biệt, Trình Mạc Nhiễm liền khởi động xe, Lương Ngân nhìn bọn họ đã đi xa, trong lòng càng thêm buồn, nhưng mà, loại cảm giác đó giống như chưa từng có.
"Lương tiểu thư không lên xe sao?" Lương Ngân quay đầu lại liền nhìn thấy Tần Vũ đang liếc nữa mắt nhìn cô, dĩ nhiên bên cạnh anh còn có cô gái giống như báu vật.
"Ừ, tạm biệt, ngài Tần!" Lương Ngân vừa nói xong liền quay người trở về trong xe.
Vệ Nam cùng Tần Vũ khoát tay chào nhau, Lương Ngôn thì đang chu cái miệng nhỏ nhắn còn Lương Ngân đang có điều suy nghĩ về thành phố C.
Lương Ngân cùng Lương Ngôn mời Vệ Nam đến nhà làm khách, Vệ Nam khóe léo từ chối, anh còn phải trở về thành phố B, bởi vì anh còn việc cấp bách, anh phải đi giải thích rõ, chuyện tối hôm qua.
Thấy anh có việc gấp, Lương Ngân cũng không giữ anh ở lại, còn lại Lương Ngôn thì ngu ngơ cười hề hề khoát tay chào cùng Vệ Nam, Vệ Nam cưng chiều gõ nhẹ lên cái đầu nhỏ của cô, sau đó vỗ nhẹ lên bả vai Lương Ngân, rồi lên xe đi.
"Chị, chị cùng anh Vệ Nam gây gỗ sao, lúc ở trên xe cũng không thấy anh nói với chị lời nào vậy?" Lương Ngôn Nhìn Lương Ngân có chút trầm lắng, nghi ngờ hỏi.
Lương Ngân cười nhạt, nghĩ thầm: Đứa nhỏ này thật lắm điều, như vậy cũng không phát hiện ra được, anh Vệ Nam từ trước đến nay ít nói, hôm nay lại có thể cười nói cùng Ngôn Ngôn, còn hợp ý nói chuyện ban nhạc nước ngoài. Suy nghĩ,cũng chỉ có thể trong lòng thở dài một cái, mỗi người một mệnh, ai cũng có cuộc sống của mình, cô cũng không cần phải làm gì, hiện tại duy nhất chính là chữa trị tốt trái tim của mình là được rồi.
"Đi thôi! Tiểu ngốc!" Lương Ngân khoát áo cho Lương Ngôn, nhấc cái túi xách trên nền đất lên, rồi đi về phía trước.
Lương Ngôn ngu ngơ cười hề hề đi theo sát cô phía sau buồn bực, hôm nay chị rất khác thường, lại có thể đem túi lớn như vậy đưa cho cô xách, đang lúc vui vẻ, Lương Ngân đột nhiên quay đầu lại: "Nhanh lên, hai túi này cho em, hai túi kia đưa cho chị!" Lương Ngôn cười ngất, chuyện gì à! Nghĩ còn không bằng, thật là chuyện xấu ứng nghiệm rồi! Cuối cùng cũng không có oán trách ra ngoài, vui vẻ cùng Lương Ngân đổi hành lý, đừng nghĩ người cô nhỏ, nhưng sức lực thì không nhỏ. Bởi vì, về đến nhà, cô cũng không cảm thấy mệt mỏi.
Lương Tề Phong thấy hai chị em trở về vui mừng khôn xiết, tối hôm đó liền làm mấy món ăn ngon mà Lương Ngân cùng Lương Ngôn thích ăn, Lương Ngôn ăn một cách thích thú, còn Lương Ngân ăn không nói một tiếng nào, những điều này Lương Tề Phong theo dõi đã thấy được.
Lương Ngân cũng rất muốn hăng hái ăn cơm, nhưng là, tự nhiên không biết tại sao cảm thấy không muốn giả bộ cười vui khuyến khích, trong đầu của cô dường như có ai đó đang bị thương, đến tối trước khi ngủ, cô còn suy nghĩ, từ khi hai người gặp nhau đến bây giờ, luôn dây dưa không rõ ràng, thật là 419 ( ý nói
