xe thì ra là anh Trình, không kịp nói lời nào đã ngồi vào trong xe.
“Anh Trình, đi về nhanh lên 1 chút, chị em nói chị Tiêu Nghệ đã xảy ra chuyện!” Trình Mạc Nhiễm vừa nghe Lương Ngôn nói như vậy, trong lòng nhất thời thở phào nhẹ nhõm, không phải là Lương Ngân, thật tốt.
Nhưng hiện tại sắc mặt của Lương Ngôn không được tốt lắm, anh cũng không hỏi nhiều, chỉ “Ừ” 1 tiếng, rồi lại cho xe chạy như bay.
Lương Ngân lúc này, dưới sự giúp đỡ của cô cô tìm điện thoại di động tiền, đồ dùng cá nhân, cô bị giật mình, hiện tại chân cũng mềm nhũn! Nghe được tiếng thắng xe, liền vội vàng cái gì cũng không để ý xông ra phía bên ngoài.
“Chị, mau đến đây, anh Trình tới!” Lương Ngôn xuống xe chạy đến đỡ Lương Ngân.
Lương Tề Phong khi đó còn chưa tan việc về nhà, trong nhà chỉ có Lương Tề Vận cùng 2 đứa bé, Lương Ngân dặn dò cô cô nói chị em bạn với cô có chuyện, mấy ngày nữa sẽ không trở về.
Lương Tề Vận đồng ý.
Trình Mạc Nhiễm mở cửa xe cùng Lương Ngôn đỡ Lương Ngân vào xe, Lương Ngân nhìn Trình Mạc Nhiễm không chớp mắt, trong lòng đột nhiên có cảm giac,1 có chút hốt hoảng có chút vui vẻ, còn có nỗi khổ trong lòng.
Trình Mạc Nhiễm hiện tại cũng tìm cách cho cô ngồi yên trong xe, cũng không để ý đến nét mặt của cô ra sao. Anh hướng về phía Lương Tề Vận gật đầu chào, Lương Tề Vận trước tình huống này liền đồng ý để anh ôm Lương Ngân đi ngang qua đưa lên xe.
Lương Ngôn cũng chào tạm biệt mẹ rồi đi theo lên xe, cô cùng Lương Ngân ngồi ở ghế phía sau xe.
Ở trên xe, Lương Ngân cùng Tang Vũ nhắn tin điện thoại, Tiêu Nghệ bấy giờ đang ở trong phòng cấp cứu, tại bệnh viện xx của thành phố N.
Đóng cửa xe xong, Trình Mạc Nhiễm cho xe chạy nhanh đến 160, nhanh chóng đi tới, dọc theo con đường này, ba người cũng không nói 1 lời, chỉ nghe được tiếng bàn phím điện thoại Lương Ngân bấm phát ra tiếng “Bính bính” tiếng vang véo von.
“Anh Trình, sao anh lại đến vậy?” Lương Ngôn đột nhiên hỏi.
Trong xe vốn đang yên lặng, bỗng nhiên bị Lương Ngôn hỏi như vậy, liền có chút bất ngờ, hai người Lương Ngân cùng Trình Mạc Nhiễm im lặng 1 lát.
“À, anh tới thành phố C làm việc!” Trước tình huống này Trình Mạc Nhiễm cũng không có cách nào để bày tỏ cõi lòng.
“Này! Chúng ta còn bao lâu nữa sẽ đến nơi vậy?”
Trình Mạc Nhiễm ở trong lòng muốn : đứa trẻ này suy nghĩ thật đúng là toát mồ hôi. Anh mới vừa lấy lý do làm ăn đến đây, thì cô liền đổi chủ đề rồi.
“Khoảng hơn 10 phút đồng hồ! Khụ, cái đó Tiêu Nghệ thế nào rồi?” Trình Mạc Nhiễm không nói ra miệng, xưng là ‘cái đó’ chính là hỏi Lương Ngân.
Lương Ngân trong lòng thầm hiểu liền trả lời thẳng:”Vẫn còn ở trong phòng cấp cứu!”
“Này, đừng lo lắng, Tiêu Nghệ sẽ không có chuyện gì đâu!” Có lẽ trong lúc này nói những lời như vậy mới có thể hóa giải được không khí lúng túng, trong lòng anh cũng hy vọng cô gái bồng bột tinh thần cũng phấn chấn tốt hơn!
“Ừ!” Lương Ngân nghĩ đến Tiêu Nghệ, trong lòng bắt đầu không tự chủ được liền quặn đau, tại sao cô lại dại dột như vậy? tại sao lại phải tự sát chứ? Bởi vì chuyện gì, chẳng lẽ là vì người đàn ông tên Nhậm Nghĩa sao?
Trình Mạc Nhiễm chạy xe như bay cuối cùng cũng dừng lại ở bệnh viện XX, Lương Ngân đến nơi liền thấy Tang Vũ cùng Đàm Cẩm Niên đứng ở bên ngoài đợi lạnh cóng đến rung cả người, cô vội vàng mở cửa xe chạy đến, dĩ nhiên so động tác Lương Ngôn còn nhanh hơn cô.
Trình Mạc Nhiễm còn đang lo lắng hai chân Lương Ngân như nhũng ra đây, lúc này nhìn cô xông ra ngoài, trong lòng hết hồn, vừa muốn gọi cô về, lại phát hiện cô không có chuyện gì, giống như con thỏ nhỏ, nhảy đi.
"Ngân Ngân, cuối cùng cậu đã tới!" Cẩm Niên vừa nhìn thấy Lương Ngân, nước mắt đã rơi không ngừng được, Lương Ngân nhìn ánh mắt của hai người Cẩm Niên cùng với Tang Vũ đều đỏ và sưng, nước mắt cũng liền rơi xuống.
"Ngân Ngân, Tiêu Nghệ thật là dại dột!" Tang Vũ vừa nói đừng lo, mấy cô cùng nhau nức nở nghẹn ngào khóc lên. Trình Mạc Nhiễm nhìn thấy, trong lòng đảo lộn, sau đó vội vàng đi đến.
"Mọi người đừng khóc, chúng ta vào trong bệnh viện rồi từ từ nói xem chuyện gì đã xảy ra, bên ngoài lạnh nghe lời, đừng khóc!" Trình Mạc Nhiễm vẫn đứng bên cạnh Lương Ngân, giọng nói kia êm ái giống như người yêu an ủi nhau, anh nhẹ nhàng vỗ vai Lương Ngân.
Lương Ngân lần này rất nghe lời cùng mọi người cùng nhau đi vào bên trong, ở trong tương đối ấm áp.
"Ngân Ngân, cậu biết không sáng hôm nay bọn mình nhận được tin tức, mẹ của Tiêu Nghệ gọi điện thoại đến nói Tiêu Nghệ đã xảy ra chuyện! Bọn mình liền trực tiếp ngồi xe đến ngay, trên đường đi gọi điện thoại cho cậu, nhưng lại không có người nghe máy. Bọn mình lo lắng, sau đó đã đến đây, Tiêu Nghệ cũng đã ở trong phòng cấp cứu mấy canh giờ rồi, làm thế nào đây, Ngân Ngân, mình thật là sợ!” Cẩm Niên vừa nói xong liền khóc.
Lương Ngân nước mắt vẫn rơi, ngay cả Lương Ngôn cũng giống con thỏ nhỏ rơi lệ.
"Tiêu nghệ... Có phải hay không... Bởi vì Nhậm Nghĩa, nên mới....?" Lương Ngân muốn biết nguyên nhân.
"Ừ, chính là tên trời đánh Nhậm Nghĩa! Làm cho Tiêu Nghệ sống không bằng chết, chúng ta cũng nên đấu tranh cho cậu ấy!" Tang