nh cho biết đó là điện thoại của Lương Ngân.
"Ngân Ngân, chú thế nào rồi? Em đừng quá lo lắng, em phải chăm sóc kỹ bản thân mình."
Lương Ngân cảm thấy mình lúc này không khá lên .tự nhiên không nói lên lời, bây giờ cô chỉ muốn anh ở bên cạnh ôm cô cho cô chút ấm áp cùng dũng khí để đối mặt.
"Ba không sao, chỉ là còn trong giai đoạn hôn mê." Giọng nói Lương Ngân đầy sự mệt mỏi.
"Điện thọai của em không gọi được, tại sao không biết gọi điện thoại cho anh? Không biết anh đang lo lắng cho em sao?" Trình Mạc Nhiễm trong giọng nói có chút oán giận hơn nữa nghe rất bá đạo.
Lương Ngân nghe giọng nói của anh trách cứ trong lòng đột nhiên lạnh xuống, đây là lúc nào tại sao chuyện gì anh cũng muốn mình báo cho anh biết? Ba xảy ra tình huống khẩn cấp cô cũng không còn tâm trạng mà liên lạc với anh.
"Không biết." Lương Ngân giọng nói đột nhiên lạnh xuống, chỉ nói hai chữ này sau đó liền trực tiếp cúp điện thoại.
Trình Mạc Nhiễm nghe điện thoại bên kia lạnh lùng "Không biết" sau đó âm thanh” tút tút” vang lên, trong lòng lửa giận liền "Đằng " nhảy lên cao.
Vốn là có hợp đồng muốn ký, muốn ký hợp đồng với công ty lão tổng ấy ai biết lại dây dưa như vậy, không phải là đã an bài thời gian gặp mặt, bộ phận PR ngu xuẩn dường như có lẽ đã cho đối tác thời gian thông thả lại còn không giải quyết được.
Vốn định gọi điện thoại cho Lương Ngân nhưng tới trưa cũng không gọi được, cuối cùng cùng đành gọi điện thoại cho mấy cô gái kia, đương nhiên không phải là tắt máy nhất định là vắng mặt, cuối cùng gọi điện thoại cho Tang Vũ cô nói ba của Lương Ngân xảy ra chuyện ngoài ý muốn đã vào bệnh viện, dường như ăn cơm cũng không yên lòng muốn bay qua cùng cô cùng nhau vượt qua khó khăn, cuối cùng vẫn là cùng đối phương không thỏa thuận được, nhận được điện thoại của cô đúng là cô gái không biết điều tự nhiên bày sắc mặt khiến cho tính tình Trình Mạc Nhiễm cảm thấy tức giận.
"Bộp", Trình Mạc Nhiễm liền quăng điện thoại di động xuống đất, bên ngoài phòng làm việc mọi người đều run rẩy.
Tâm tình ông chủ không được tốt, ít xuất hiện thì tốt hơn.
Lương Ngân trong lòng chán nản cúp điện thoại đi trở về phòng bệnh của ba, đem điện thoại trả lại cho Lương Ngôn rồi đi đến mép giường ngồi trên ghế tiếp tục canh chừng ba, trong lòng cô tức giận nhưng lại lo lắng cho ba nhiều hơn, cho nên cũng không đem chuyện của Trình Mạc Nhiễm để ở trong lòng.
Lương Ngân nhìn điện thoại di động hết pin trong lòng buồn bực, lúc nãy nhìn vẫn còn đầy pin thế mà bây giờ đã tắt máy rồi sao?
"Lương Ngôn, em trở về đi chị coi chừng ba được rồi! Em trở về nói với cô cô không cần lo lắng, không có chuyện gì đâu!" Lương Ngân nhẹ giọng nói với Lương Ngôn.
"Ừ, chị muốn ăn cái gì thì nói cho em biết, em làm rồi đưa tới cho chị, cậu tỉnh lại chị nhớ gọi điện thoại về nhà nha!" Lương Ngôn lấy điện thoại di động đã nạp đầy pin của mình đưa cho Lương Ngân, thu đồ xong liền đi về!
Lương Ngân đi vào phòng tắm bật một ít nước nóng, làm ướt khăn lông rồi đem ra lau mặt và tay cho ba, vừa coi chừng ba vừa đọc sách mà Lương Ngôn đem đến.
Ban đêm trời trở lạnh, Lương Ngân đứng ở bên cửa sổ phòng bệnh, mở cửa sổ ra nhìn vào khoảng không hít thở một hơi thật sâu, ba cô bên trong chưa tỉnh lại vẫn còn đang ngủ.
Lương Ngân cầm điện thoại di động trở vào trong, cắm vào ổ điện rồi mở máy, tin nhắn cứ như vậy liên tục hiện ra. Tin nhắn của Tang Vũ, Tiêu Nghệ còn có Cẩm Niên...Trình Mạc Nhiễm. Mọi người nhắn tin đều là lo lắng thăm hỏi, Trình Mạc Nhiễm anh chẳng qua là lo lắng mà uy hiếp nói một câu như vậy:"Lương Ngân, em nghe điện thoại cho anh."
Đây là tuýp người đàn ông gì đây? Anh là một cậu bé không lớn nổi sao? Tại sao lại có thể tùy hứng như vậy chứ? Lương Ngân trong lòng muốn tức giận.
Vừa lúc đó điện thoại đột nhiên rung, Lương Ngân sợ hết hồn tay run lên thiếu chút nữa là làm rơi xuống đất, theo bản năng liền quay đầu nhìn lại giường của ba, vội nhận điện thoại, bên kia dây truyền đến là giọng nói ấm áp của đàn ông ngấm ngầm tức giận chịu đựng:"Em đang ở lầu mấy?"
Lương Ngân trong lòng đột nhiên lộp bộp hạ xuống, anh đến rồi! "Anh đang ở đâu? Em đi tìm anh!" Lương Ngân cầm điện thoại đi ra ngoài.
Lương Ngân đi xuống thang máy liền hướng về bãi đậu xe của bệnh viện, khoảng cách không xa ánh đèn của bộ phận hướng dẫn sáng ngời, người kia đứng ở trong cứ như vậy một bóng đen lớn. Trên tay của anh đang kẹp điếu thuốc lửa khói nhá nhem sau thời gian dài đè nén lại đốt sáng lên.
Lương Ngân đang do dự phải chăng nên đi tới, lúc này anh đã quay người lại nhìn thấy cô. Lương Ngân đột nhiên có một tí luống cuống, Trình Mạc Nhiễm lấy chân đạp tàn thuốc ở dưới đất đi thẳng về phía cô.
Ôm chầm lấy Lương Ngân dành tất cả tâm tối trong lòng cô mấy ngày nay, cuối cùng một tia quật cường cũng vô hình biến mất. Người đàn ông bá đạo này tùy hứng nhưng sau khi cô cúp điện thoại của anh, anh còn long đong mệt mõi chạy đến đây, như vậy đối với cô gái nhỏ Lương Ngân này còn có cái gì mà không thể tha thứ đây?
Trình Mạc Nhiễm ôm nữ nhân đáng giận này, nhưng mà thế nào cũng k
