hắn đã
thấy hài lòng rồi.
“Cô đã đói bụng chưa ?” Trác Phi Dương vươn vai, xoa nhẹ vào đôi chân đã bị tê nhức đến không còn cảm giác.
Thư Phàm xấu hổ, cắn môi, tay run run trả lại chiếc áo khoác cho Trác Phi Dương: “Cảm ơn anh.”
“Không có gì.” Trác Phi Dương cười, tay đón lấy chiếc áo khoác trên tay
Thư Phàm. Khoác vào người, Trác Phi Dương ngửi được mùi thơm hoa nhài
vương từ cơ thể và mái tóc của Thư Phàm sang chiếc áo khoác, hơn nữa còn lưu lại hơi ấm của Thư Phàm. Trác Phi Dương hít một hơi thật dài, sảng
khoái thở ra.
Buổi sáng hôm nay, không khí thật trong lành và tươi mát. Nếu không phải lo sợ sắp bị bọn sát thủ đuổi kịp đến nơi. Thư Phàm và Trác Phi Dương
đang nắm tay nhau đi dạo trên bãi cát ngoài bờ biển, và ngắm cảnh mặt
trời mọc.
Bám tay vào thành tường đá, Trác Phi Dương loạng choạng đứng lên. Cả đêm hôm qua, Thư Phàm đã lấy hai đùi hắn làm gối. Sợ Thư Phàm giật mình
thức giấc, nên mặc dù có nhức mỏi hắn cũng không dám cử động, thành ra
chân hắn sáng nay đã gần như thành kẻ bị liệt.
Thư Phàm cắn cắn môi, áy náy trong lòng càng lúc càng tăng. Không kịp
suy nghĩ gì, Thư Phàm kéo Trác Phi Dương ngồi xuống, tay thành thạo xoa
bóp vào đùi và bắp chân hắn.
Trác Phi Dương đông cứng cả người, sắc mặt ửng đỏ. Tay hắn hết nắm rồi
lại thả. Hắn ngượng ngùng muốn bảo Thư Phàm dừng tay, nhưng chỉ mấp máy
môi, không nói thành tiếng. Tất cả mọi ngôn từ đều bị dấu trong cổ họng. Cảm giác mà Thư Phàm mang lại cho hắn càng lúc càng mãnh liệt. Hắn sợ,
hắn không thể buông tay được nữa, mà phải giữ chặt Thư Phàm ở bên cạnh
mình.
Thư Phàm thấy tay mình run run, trái tim không ngừng chơi điệu Valse
trong lồng ngực. Lẽ ra là một bác sĩ Thư Phàm phải không thấy ngượng
ngùng và xấu hổ mới đúng. Nhưng đằng này Thư Phàm thấy mình chẳng khác
gì một sắc nữ, đang lợi dụng để động chân động tay vào thân thể Trác Phi Dương.
Càng nghĩ Thư Phàm càng đỏ mặt, càng xấu hổ, mồ hôi rịn ra đầy trán.
Cuối cùng không còn chịu đựng hơn được nữa, Thư Phàm rụt tay lại như
chạm phải lửa, đứng bật dậy, ôm lấy hai má, Thư Phàm chạy biến ra cửa
hang đá.
Trác Phi Dương ngây ngẩn nhìn theo, nụ cười trên môi hắn càng lúc càng
sâu, khuôn mặt hắn đã nhuốm hồng. Khi bàn tay Thư Phàm buông ra khỏi đùi hắn, cũng là lúc cơ thể căng cứng của hắn thả lỏng dần dần. Một người
mắc căn bệnh sạch sẽ như hắn, lần đầu tiên để con gái sờ mó vào thân
thể, lần đầu tiên mới hiểu rung động đến tận tâm can là gì.
Gần hang đá, mà cả hai ngủ qua đêm có một dòng suối nhỏ. Con suối này
không sâu lắm, nước trong xanh có thể nhìn xuống đến tận đáy. Những con
cá đủ sắc màu đang tung tăng bơi lội, tán cây rũ bóng soi xuống đáy
nước.
Thư Phàm và Trác Phi Dương rất biết ơn con chim hải âu. Nếu không có nó, cả hai đã không thoát được sự truy lùng gắt gao của bọn sát thủ, không
thể tìm được nguồn nước và thức ăn, ngay cả chỗ ngủ qua đêm cũng không
có.
Sau khi rửa xong mặt cho tỉnh ngủ, vuốt lại tóc cho suôn phẳng. Thư Phàm cùng Trác Phi Dương bắt cá, chuẩn bị thức ăn cho cả ngày hôm nay.
Trong hai ngày chạy trốn, vết thương trên lưng Trác Phi Dương do không
có thuốc đắp đã chảy máu rất nhiều. Cũng may Thư Phàm có chút hiểu biết
về thảo dược, đã hái nhiều vị thuốc trong rừng để đắp vào vết thương
trên lưng Trác Phi Dương. Những vị thuốc này chẳng những có tác dụng cầm máu, khử độc, mà còn giúp nhanh chóng liền sẹo. Chẳng mấy chốc vết
thương trên lưng Trác Phi Dương đã khá hơn.
Bắt được khá nhiều cá, Thư Phàm ngồi trên bờ suối rửa chân, nghịch nước, để Trác Phi Dương mổ cá. Cả hai sợ trên đường chạy trốn không kịp bắt
cá, và không tìm được con suối giống như con suối này, nên cẩn thận
chuẩn bị trước thức ăn, phòng khi đói còn có thứ gì đó để nướng mà ăn.
Ăn cá mấy ngày nay đã khiến Thư Phàm ngán để tận cổ. Nhưng hiểu hoàn
cảnh ngàn cây treo sợi tóc của mình, Thư Phàm không dám đòi hỏi gì hơn.
Nếu có trách thì đành trách số phận không may của mình.
Mổ xong cá, gói vào một tán lá cây thật to, đã được rửa sạch. Buộc lại
cẩn thận, Trác Phi Dương cầm trên tay, cùng Thư Phàm thong thả bước đi.
Hai người chỉ dám lưu lại chỗ này qua đêm, không dám ở lại lâu. Bọn sát
thủ là những kẻ tinh nhuệ và nhạy bén, chỉ cần một dấu hiệu nhỏ do cả
hai sơ suất để lại, bọn chúng sẽ nhanh chóng tìm ra manh mối và bắt được hai người. Lúc đó, không ai có thể cứu được họ.
Buổi trưa, không khí trong rừng vẫn còn mát lạnh giống như ngày xuân. Những
tán lá cây rừng rậm rạp đã che khuất đi ánh nắng gay gắt của mặt trời.
Thỉnh thoảng mới có những chùm sáng nhỏ chiếu xuyên qua kẽ lá, rọi xuống mặt đất.
Thư Phàm dù sao vẫn chỉ là một cô gái mới lớn, chưa trưởng thành. Tuy
rằng đang bị bọn sát thủ đuổi giết phía sau, nhưng lần đầu tiên phải
sống trong rừng, hơn nữa nơi đây lại có nhiều hoa cỏ kì lạ, mà Thư Phàm
chưa từng thấy bao giờ, đã khiến Thư Phàm quên hết mọi thứ, chỉ biết
thỏa mãn lòng hiếu kì muốn khám phá hết những điều kì lạ xung quanh
mình.
Trác Phi Dương thấy mình chẳng khác gì một ông bố đang dắt con mình đi
chơi trong rừng qu
