y, có cát lún.
Bị va đập quá nhiều lần, Thư Phàm và Trác Phi Dương sớm đã thần trí lơ
mơ, đến khi ngã xuống đầm lầy, có cát lún, cả hai đã ngất xỉu.
Tiếng con chim hải âu kêu lên những âm thanh thê lương, ngập cả núi
rừng. Tiếng kêu của nó đã đánh động đến bọn thú lớn, thú nhỏ trong rừng, chim muông bay tán loạn.
Con chim hải âu đậu trên vai Thư Phàm, miệng nó kêu “gừ gừ”, đầu thân
thiết cọ cọ vào má Thư Phàm, còn mỏ chọc chọc vào mũi Thư Phàm, hằng
mong Thư Phàm nhanh chóng tỉnh lại. Hiện giờ cơ thể của cả hai đang lún
dần xuống cát. Nếu không sớm tỉnh lại, cả hai sẽ sớm bị cát nuốt chửng
xuống tận đáy. Lúc đó dù có tỉnh lại cũng không còn hy vọng có thể cứu
sống được nữa.
Thư Phàm bị thương nhẹ hơn Trác Phi Dương, nên một lát sau, dưới sự vày
quấy của con chim hải âu, Thư Phàm nặng nề mở mắt, mí mắt chớp chớp mấy
cái, cả cơ thể đau nhức như ai dần.
Ban đầu, Thư Phàm sửng sốt khi thấy mình và Trác Phi Dương đứng chôn
chân trong cát. Chỉ hơi cử động một chút, cơ thể Thư Phàm lại bị lún sâu xuống. Mãi một lúc lâu thật lâu, Thư Phàm mới hiểu mình và Trác Phi
Dương bị rơi xuống một hố cát lún ở phía sau khu rừng.
Quay sang nhìn Trác Phi Dương vẫn còn mê man chưa tỉnh, mắt Thư Phàm đỏ
hoe, từng giọt từng giọt lăn dài xuống má. Thư Phàm không muốn chết ở
đây, nhất là chết trong tình huống lãng nhách này. Thư Phàm tự trách bản thân mình quá ham vui và mải chơi, nên mới khiến cả hai rơi vào hoàn
cảnh này.
“Nếu mình nghe lời Trác Phi Dương, không mải hái hoa bắt bướm, không tìm các loại thảo dược, thì hay biết mấy. Nếu mình chịu nghe lời hắn, sớm
tìm một chỗ nấp an toàn, có phải mình và hắn không bị lăn lông lốc từ
trên sườn núi, rơi xuống hố cát lún này không.”
Thư Phàm khóc, nước mắt ràn rụa trên khóe mi. Trái tim Thư Phàm đập gấp
gáp trong lồng ngực. Càng tự trách bản thân mình bao nhiêu, Thư Phàm
càng thấy mình và Trác Phi Dương không đáng bị ông Trời trừng phạt như
thế này.
Nhìn bãi cát lún đen ngòm, càng lúc càng nuốt lấy mình và Trác Phi Dương xuống dưới, Thư Phàm thở dài. Bị ngã xuống đây, coi như hết cách. Cả
hai sẽ sớm chết vì bị cát nuốt xuống tận đáy, nếu không cũng sớm bị thú
dữ trong rừng ăn thịt, bị bọn sát thủ cho mỗi người một phát vào đầu, mà cũng có khi chúng đâu cần tốn đạn như thế. Mình và anh ấy bị giết chết
một cách từ từ như thế này, không phải càng khiến bọn chúng đắc ý và
sung sướng hơn sao ?
Điều khiến Thư Phàm thấy an ủi duy nhất là con chim hải âu vẫn còn đang ở bên cạnh. Nó thể hiện tình yêu bằng cách không ngừng cọ vào mặt Thư
Phàm, miệng luôn mồm kêu “gừ gừ”
Thư Phàm rất muốn rút tay dưới cát lên để xoay đầu con chim hải âu,
nhưng lại sợ khiến cát lún sâu thêm, nên không dám động đậy. Thư Phàm
chỉ còn biết nhìn nó bằng ánh mắt biết ơn và thương yêu, lòng cầu mong
nó sớm trở về với biển, và sống một cuộc đời bình an. Tất cả những gì mà Thư Phàm có thể làm cho nó lúc này chỉ có thế.
Máu rỉ ra từ vết thương trên trán Trác Phi Dương. Thư Phàm kinh sợ, lúc
này mới để ý trên khuôn mặt tuấn tú của hắn bị cào rách nhiều chỗ. Do
ngã xuống bùn đen, nên Thư Phàm không nhìn rõ. Khi ngửi được mùi máu
tanh, Thư Phàm mới biết hắn bị thương.
Thư Phàm tay chân luống cuống, muốn chạm vào hắn, muốn lôi hắn thoát ra
khỏi hố cát lún, muốn băng bó vết thương trên mặt hắn, nhưng đành lực
bất tòng tâm. Sợ rằng, chỉ cần cử động một chút sẽ khiến cả hai nhanh
chóng xuống địa phủ hơn.
“Nếu không sớm được băng bó, hắn sẽ chết vì mất máu.” Trong lòng Thư
Phàm không ngừng gào thét, nước mắt chảy ra càng lúc càng nhiều. Nước
mắt đã rửa trôi đi nhưng bụi bẩn bám trên khuôn mặt Thư Phàm.
Thời gian chầm chậm trôi, cơ thể Trác Phi Dương và Thư Phàm đã bị lún
xuống đến ngang ngực. Chỉ cần thêm một lúc nữa, cả hai sẽ bị cát nuốt
chửng.
Trời ngả về chiều, từng chiếc lá màu vàng bay bay trong gió. Tiếng con
chim hải âu lại vang lên những tiếng kêu thê lương. Nó sải cánh bay trên đầu Trác Phi Dương và Thư Phàm. Gió rít gào, từng đôi từng đôi chim bay ra bay vào. Chẳng mấy chốc xung quanh hố cát Thư Phàm và Trác Phi Dương đang đứng, có hơn chục thú nhỏ đang đứng xung quanh. Chúng hiếu kì nhìn Thư Phàm và Trác Phi Dương. Hình như chúng đang chờ một điều gì đó.
Trên không trung, chim chóc kéo đến càng lúc càng nhiều. Bóng của chúng in
xuống đất, đã che khuất đi ánh sáng mờ nhạt của trời chiều. Thư Phàm
giật mình, ngước mắt nhìn đàn chim khổng lồ đang bay trên đỉnh đầu. Nếu
không phải tận mắt chứng kiến, Thư Phàm sẽ cho rằng đây là hình ảnh chỉ
xuất hiện trong phim ảnh, do đạo diễn dựng nên.
Đàn chim kêu lên những âm thanh hỗn loạn và khó hiểu. Hiện tượng kì lạ
này, khiến Thư Phàm ngây ngẩn cả người, ngay cả nỗi sợ hãi cũng bị dẹp
sang một bên. Bây giờ trong lòng Thư Phàm chỉ có một sự hiếu kì mãnh
liệt. Thư Phàm muốn tìm hiểu nguyên nhân vì sao chim chóc lại kéo tất cả về đây.
Tiếng kêu của những chú chim đầy đủ màu sắc, kích cỡ và ngôn ngữ, khiến
Trác Phi Dương bừng tỉnh. Ý nghĩ đầu tiên mà hắn nhớ đến là Thư Phàm,
hắn muốn kiểm tra xem Thư Phàm có bị