t, không muốn nghĩ gì cả. Đầu Thư Phàm rối quá, rối
đến mức Thư Phàm chỉ biết khóc, nước mắt làm hoen bờ mi, làm mờ cảnh
vật, khiến cho con đường mà Thư Phàm đang đi, càng lúc càng trở nên mông lung mờ ảo.
Thư Phàm hụt bước chân, ngã rầm xuống một chiếc hố do thú rừng đào. Tuy không sâu, cũng đủ khiến Thư Phàm đau hết mình mẩy.
Còn chưa kịp lấy lại tinh thần và kêu rên lên được tiếng nào. Tiếng súng “Đùng !”, “Đoàng !” lọt vào tai Thư Phàm. Bên tai Thư Phàm văng vẳng
nghe tiếng quát, tiếng hò hét và tiếng cười khả ố của bọn sát thủ. Chúng đang vui mừng vì thấy Trác Phi Dương đang bị chôn sâu dưới cát lún,
đang phẫn nộ vì không thấy người con gái đi cùng hắn đâu.
Thư Phàm bịt chặt miệng, nước mắt càng lúc tuôn ra càng nhiều. Lồng ngực bị bóp nghẹn, Thư Phàm không thể thở được. Trái tim Thư Phàm đau đớn,
từng mũi từng mũi kim đang xuyên sâu vào tim. Thư Phàm không muốn hắn
phải chết thay cho mình, không muốn hắn phải hy sinh tính mạng vì mình,
càng không muốn mắc nợ ân tình của hắn.
“Không ! Mình không muốn, ngàn vạn lần không muốn.” Thư Phàm cắn chặt
môi, dòng màu đỏ chảy xuống khóe mép, mùi máu tanh khiến thần trí Thư
Phàm thanh tỉnh đôi chút. “Nếu phải sống cả đời trong hối hận, thì thà
rằng hôm nay mình chết cùng hắn, chết trong vui vẻ và thống khoái. Có
thể mình ngốc, khi chọn một cái chết quá trẻ như thế này. Nhưng vẫn còn
hơn biến thành một con rùa rụt cổ.”
Thư Phàm vò đầu bứt tóc, cố gắng nghĩ ra một cách gì đó để cứu Trác Phi
Dương. Thư Phàm tự biết bản thân mình chân yếu tay mềm, không có vũ khí
phòng thân, làm sao đấu lại gần mười tên sát thủ.
Nhìn xung quanh, Thư Phàm cố tìm ra thứ gì đó hữu dụng. Chim và thú
trong rừng vì sợ tiếng súng và bước chân dồn dập của bọn sát thủ, đều đã tìm một chỗ nấp kín đáo. Cả khu rừng giờ chỉ nghe thấy tiếng gió thổi
và tiếng hít thở dồn dập của Thư Phàm.
Ngẫm nghĩ một lúc, một tia sáng lóe lên trong đầu Thư Phàm. Khóe môi
nhếch lên, hai tay siết thành nắm đấm, Thư Phàm nghiến răng, quyết tâm
liều mạng với bọn chúng.
“Dù sao cuối cùng cũng phải chết, chỉ là chết trước hay chết sau thôi.
Mình không sợ, tuyệt đối không sợ.” Tự an ủi và động viên mình xong, hít một hơi thật sâu, Thư Phàm bò ra khỏi chiếc hố do thú rừng đào.
Quần áo dính bết đất bùn, Thư Phàm trông đã nhem nhuốc rồi, bây giờ
trông lại càng nhem nhuốc hơn. Quần áo và đầu tóc Thư Phàm không chỉ bết đất bùn còn dính thêm lá cây và cỏ khô.
Trườn như rắn qua bụi dậm, Thư Phàm cố bò lại gần hố cát mà mình vừa mới bỏ đi lúc nãy.
Nhìn thấy gần 10 tên sát thủ đứng xung quanh hố cát, dương súng vào
người Trác Phi Dương, như chuẩn bị găm đạn liên tiếp vào người hắn. Thư
Phàm thất kinh, xuýt hét to lên một tiếng. Cũng may, Thư Phàm ngay lập
tức bịt chặt miệng, và nghiến chặt răng.
Cố gắng ngăn những tiếng hét phẫn uất và căm hận trong cổ họng, Thư Phàm để cho nước mắt không ngừng chảy, ngấm vào lòng bàn tay.
“Mình phải làm gì ? Làm gì đây ? Làm gì để cứu anh ấy ? Cứu chính mình
ra khỏi đây ?” Thư Phàm hỏi chính bản thân mình, dằn vặt mình đến mức
muốn đập đầu vào gốc cây để tự vẫn.
Con chim hải âu dùng móng cào cào vào vai Thư Phàm.
Thư Phàm đang đau khổ chồng chất, sớm đã không còn chú ý đến nỗi đau thế xác, không còn tâm trí để quan tâm đến cảnh vật xung quanh. Mắt Thư
Phàm trừng trừng nhìn hình ảnh Trác Phi Dương đứng trong cát lún, ngạo
nghễ nở một nụ cười.
Trong mắt hắn không có thê lương, không có nửa điểm tiếc nuối vì đã để
cho Thư Phàm đi. Mà hình như hắn vui mừng vì hôm nay chỉ có mình hắn
chết, vui mừng vì Thư Phàm kịp chạy đi trước khi bọn sát thủ đuổi kịp
đến nơi. Tất cả những gì mà hắn có thể làm cho người con gái mà hắn yêu
chỉ có thế thôi. Nếu có thể, hắn muốn tận tay giao trả Thư Phàm cho
Hoàng Tuấn Kiệt. Nhưng hắn không thể, sinh mạng của hắn sắp kết thúc
rồi.
Con chim hải âu tăng sức, móng chân nó đâm sâu vào bả vai Thư Phàm, mỏ
nó chỗ vào mũi Thư Phàm. Bị đau, lúc này Thư Phàm mới chú ý đến nó.
Thư Phàm quay sang nhìn con hải âu, trong mắt ngập tràn lệ nóng, lòng bi thương khôn tả. Thư Phàm rất muốn lao lên, rất muốn cùng chết với Trác
Phi Dương. Nhưng nhớ đến những gì mà hắn đã nói, lại không dám. Thư Phàm không muốn hắn thất vọng và căm ghét mình. Tính mạng của Thư Phàm là do hắn ba lần cứu, Thư Phàm không cho phép mình hy sinh một cách oan uổng
và ngu ngốc.
Thư Phàm tự thề với lòng. Nếu bọn sát thủ kia dám nổ súng bắn chết Trác
Phi Dương, thì còn sống ngày nào Thư Phàm nhất định sẽ thay Trác Phi
Dương trả thù bọn chúng, sẽ khiến chúng sống không bằng chết.
Đôi mắt Thư Phàm lóe lên những tia nhìn tàn nhẫn và lạnh lẽo. Thư Phàm
không muốn người khác gây tổn hại đến Trác Phi Dương. Trong lòng Thư
Phàm không ngừng gào thét, không ngừng gọi tên Trác Phi Dương, không
ngừng cầu nguyện cho hắn được bình an, cầu mong hắn không chết, cầu
mong hắn còn sống trên đời. Vào giờ phút đối diện với sinh tử thế này,
những kỉ niệm ngọt ngào và vui vẻ bên cạnh Trác Phi Dương ồ ạt kéo về.
Trong trái tim của Thư Phàm, có cả xót thương, ngọt ngào và
