Snack's 1967
Bạn Trai Xấu Xa

Bạn Trai Xấu Xa

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 3217790

Bình chọn: 8.00/10/1779 lượt.

hạnh phúc,

đan xen với những ý nghĩ kì lạ trước nay chưa từng có.

Con chim hải âu điên tiết cào cào mấy cái vào đầu Thư Phàm, mỏ nó quắp vào tóc Thư Phàm, liên tiếp giật giật mấy cái.

Thư Phàm bừng tỉnh, nhìn con chim hải âu.

Con chim hải ấy thấy Thư Phàm đã chịu chú ý đến mình. Nó khôn ngoan bay

đến một chiếc tổ ong gần trên thân cây, cách chỗ Thư Phàm đang núp không xa.

Ban đầu, Thư Phàm không hiểu con chim hải âu lờn vờn bay gần tổ ong kia

làm gì. Nhưng ngay sau đó, Thư Phàm bừng tỉnh đại ngộ. Một nụ cười tươi

thắm nở trên môi Thư Phàm. Thư Phàm vui đến mức, muốn nhảy cẩng và hét

ầm lên. Chợt nhớ ra mình đang lẩn trốn, đứng núp phía sau lưng và còn

nhiệm vụ phải cứu Trác Phi Dương, nên cố đè nén âm thanh xuống thành

tiếng muỗi kêu.

Dùng một chiếc que dài, Thư Phàm xiên từ đáy tổ ong vào đến giữa tổ ong. Phát hiện có kẻ địch xâm chiếm và có ý định cướp mất tổ của mình, những con ong vù vù bay ra ngoài.

Thư Phàm thích nghiên cứu thực vật, hơn nữa là một người ham học hỏi,

ham đọc sách nên hiểu bọn ong không bao giờ đốt những người thân lấm

toàn bùn đen. Chưa có lúc nào, Thư Phàm lại thấy may mắn như thế.

Đã có được tổ ong rồi, vấn đề là làm sao có thể ném tổ ong này vào người bọn chúng, mà không để bọn chúng phát hiện ra sự có mặt của mình. Thư

Phàm đau đầu nghĩ, chau mày ủ dột.

Đột nhiên, bọn thú đứng núp gần chỗ Thư Phàm thò đầu ra khỏi hang. Đầu

tiên là đàn chuột chũi, kế tiếp là mấy con nhím, mấy con thỏ, sau đó là

đàn khỉ đứng lấp ló trên cành cây.

Thư Phàm há hốc mồm nhìn, hoàn toàn không hiểu lý do vì sao bọn thú đột

nhiên sao lại chui ra khỏi chỗ nấp, hơn nữa chúng còn không sợ người lạ

đang đứng gần chúng.

Tổ ong nhanh chóng được một con chim quắp vào chân, tiếp theo mấy con

chim khác bay đến trợ giúp, dần dần có hơn mười con chim nâng tổ ong bay lên cao.

Khi Thư Phàm còn chưa định thần lại được, tiếng kêu giống như lợn bị

chọc tiết của bọn sát thủ vang lên, cùng tiếng bay “vù vù” của lũ ong

xông ra khỏi tổ.

Tiếng súng nổ, hòa cùng tiếng kêu của bọn sát thủ, tiếng chạy bình bịch

của thú lớn thú nhỏ, tiếng chim vỗ cánh bay, tạo nên cảnh hỗn loạn chưa

từng có trong khu rừng.

Bọn khỉ nấp trên cành cây dùng quả ném túi bụi vào người bọn sát thủ, tiếp theo đến lượt những thú nhỏ dưới mặt đất.

Thư Phàm ngồi ngây một chỗ, khuôn mặt dại ra, không thể nhận thức được

chuyện gì đang diễn ra xung quanh mình. Tại sao bọn thú đột nhiên lại

nổi điên lên tấn công bọn sát thủ, hơn nữa chúng còn rất đồng lòng, hành động một cách có tổ chức và trật tự ?

Thư Phàm quay sang nhìn con chim hải âu đứng trên đỉnh đầu mình, không

ngừng phát ra những tiếng kêu kì lạ. Bỗng dưng Thư Phàm hiểu ra tất cả.

Bọn thú và chim muông trong rừng chịu giúp sức cứu Trác Phi Dương, chẳng qua là do con chim hải âu này.

Bị ong đốt cho tối tăm mặt mũi, bị chim ỉa bậy trên đầu, bị thú trong

rừng ném trái cây và đất đá vào người. Ban đầu, bọn sát thủ còn giương

súng bắn thị uy được vài phát, nhưng rất nhanh cơn đau đo ong đốt và đất đá ném vào người, khiến bọn chúng vừa bắn súng lung tung, vừa ôm đầu

chạy trối chết.

Bọn ong và thú trong rừng không dễ dàng buông tha cho bọn sát thủ như

thế. Chúng liên tục tấn công bọn chúng đến khi bọn sát thủ chạy bán

mạng, cách xa đầm lấy hơn một cây số, mới chịu ngừng cuộc tấn công.

Ngay sau khi bọn sát thủ bỏ chạy, Thư Phàm cẩn thận ngó trước ngó sau.

Thấy tình hình tạm yên ổn, Thư Phàm nhanh chóng chạy ra khỏi chỗ nấp,

vứt dây thừng cho Trác Phi Dương, miệng hối thúc: “Mau ! Mau cầm lấy dây thừng, để tôi kéo anh lên.”

Trác Phi Dương kinh ngạc nhìn Thư Phàm không chớp mắt. Nụ cười trên môi

hắn chưa có lúc nào lại sáng chói và ấm áp như thế. Hắn vui không phải

vì hắn chưa chết, mà vui vì Thư Phàm không sao và còn quay về đây cứu

hắn.

Trác Phi Dương run run nắm lấy sợi dây thừng, để Thư Phàm và bọn thú trong rừng kéo lên.

Khi Trác Phi Dương an toàn leo lên đến bờ, Thư Phàm vừa khóc, vừa cười,

kích động và sung sướng ôm chặt lấy Trác Phi Dương, đầu vùi vào ngực

hắn.

Trác Phi Dương vòng tay ôm chặt lấy Thư Phàm. Hạnh phúc ùa về trong đáy

mắt, khuôn mặt, nụ cười và trái tim hắn. Hắn đã yêu, thật sự rất yêu Thư Phàm. Biết rằng hắn chỉ yêu đơn phương, nhưng hắn không hối hận, cũng

không tiếc nuối. Hắn hạnh phúc và sung sướng vì cuối cùng hắn cũng tìm

được người con gái xứng đáng với tình yêu mà hắn đã trao.

“Đi thôi !” Trác Phi Dương khàn giọng bảo Thư Phàm.

“Ừ, đi thôi.” Thư Phàm ngước mắt nhìn Trác Phi Dương, nụ cười tươi tắn nở trên môi.

Cả hai vừa trở về từ quỷ môn quan, họ đều hiểu cuộc sống có giá trị và quý báu nhiều như thế nào.

Trác Phi Dương lồng năm ngón tay vào năm ngón tay Thư Phàm. Vừa đi vừa

chạy, nụ cười vẫn nở trên môi họ, ánh mắt của cả hai thật sáng. Họ vững

tin có thể thoát ra khỏi đây, có thể an toàn trở về nhà, trở về nơi họ

thuộc về. Không chỉ một mình Trác Phi Dương không thấy hối hận, mà ngay

cả Thư Phàm cũng không. Thư Phàm không hề hối hận vì đã quen biết hắn,

cùng hắn trải qua nhiều gian nan thử thách, mà Thư Phàm ph