ải cảm ơn
Thượng đế đã cho mình có cơ hội được thử thách, được mở rộng tầm nhìn,
mở rộng kiến thức về nhân sinh quan của mình.
Lúc bọn sát thủ quay trở lại đầm lầy, Trác Phi Dương và Thư Phàm sớm đã
cao chạy xa bay. Bọn chúng giận dữ gầm lên, dùng súng liên tiếp bắn ra
xung quanh.
Hơn bảy giờ tối, Vũ Gia Minh hẹn gặp Hoàng Tuấn Kiệt tại một quán bar khá
nổi tiếng. Quán bar này là do Vũ Gia Minh làm chủ, nên không sợ người
ngoài nghe lén được cuộc nói chuyện của cả hai. Chính vì cuộc gặp này
hết sức riêng tư và cơ mật nên Vũ Gia Minh mới không hẹn gặp Hoàng Tuấn
Kiệt tại một nhà hàng hay một quán bar nào khác.
Đúng giờ, Hoàng Tuấn Kiệt được hai vệ sĩ hộ tống đến quán bar Thượng Đế của Vũ Gia Minh.
Chờ vệ sĩ mở cửa cho mình, Hoàng Tuấn Kiệt bước xuống. Ngước mắt nhìn
bảng hiệu nhấp nháy đèn màu, chữ được tô sơn son thiếp vàng, đề tên:
Thượng Đế, Hoàng Tuấn Kiệt cau mày. Hắn rất chán ghét những nơi ăn chơi
trác táng, nhất là những quán bar và vũ trường. Lẽ ra hắn không định
đến, nhưng khi nghe ngữ khí có vẻ trầm trọng và tỏ vẻ bí mật của Vũ Gia
Minh, sau khi suy nghĩ kĩ, hắn lại đến.
Hoàng Tuấn Kiệt cùng hai vệ sĩ bước lên bậc thềm vào quán.
Trước cửa quán có vô số những quý ông, trong những bộ vét đắt tiền,
những quý bà trong những bộ đầm bó sát quyến rũ, đầy đủ sắc màu.
Sự xuất hiện của Hoàng Tuấn Kiệt cùng hai người đàn ông trong trang phục vét đen, vóc dáng cao to, khuôn mặt tuấn tú đã thu hút ánh mắt nhìn của các quý bà và các quý ông. Tại quán bar Thượng Đế không chỉ có những
quý bà đến tìm đàn ông, mà ngay cả các quý ông cũng đến tìm đàn ông. Ở
đây không phân biệt người bình thường, và người đồng tính, nên ai cũng
có thể vào, chỉ cần có thẻ, và trở thành khách VIP của quán. Các kinh
doanh độc đáo của Vũ Gia Minh, đã thu hút được rất nhiều khách sộp, mỗi
năm hắn thu được rất nhiều tiền.
Thật ra, với một kẻ lắm tiền nhiều của như hắn, đâu cần bon chen mở quán bar làm gì. Nhưng cũng giống như cách kinh doanh của gia đình nhà họ
Hoàng, gia đình nhà họ Vũ cũng không trong sạch gì. Có thể nói, họ làm
giàu nhờ những vụ làm ăn phi pháp và biết lợi dụng vào bọn đàn em để đi
lên.
Hoàng Tuấn Kiệt vừa đặt chân vào cửa quán, một người đàn ông hơn 30
tuổi, mặc áo đuôi tôm màu trắng bước lại gần, hơi khom người , anh ta
lịch sự nói: “Cậu là Hoàng Tuấn Kiệt ?”
Hoàng Tuấn Kiệt khẽ nhếch mép, môi mấp máy: “Là tôi.”
“Cậu chủ cho mời.” Ngươi đàn ông hơn 30 tuổi, chìa tay, lễ độ mời Hoàng Tuấn Kiệt đi theo mình.
Hoàng Tuấn Kiệt ung dung đi theo anh ta, chân sải những bước thật dài, dáng người thẳng tắp, mắt không ngó ngang ngó dọc.
Mọi người đứng trong quán vì sự xuất hiện của ba người đàn ông lạ mặt,
đã khiến họ tò mò và hiếu kì nhìn không chớp mắt. Mãi đến khi Hoàng Tuấn Kiệt khuất sau cánh cửa gỗ, họ mới quay sang thì thầm to nhỏ với nhau.
Trong số họ ai cũng muốn biết Hoàng Tuấn Kiệt là ai, là nhân vật lợi hại đến mức độ nào, mà được ông chủ của quán bar mời vào phòng riêng. Có
người còn hiểu lầm cho rằng Hoàng Tuấn Kiệt là tình nhân của Vũ Gia
Minh. Điều này cũng không thể trách được họ lắm lời, nói sai. Vũ Gia
Minh chẳng những xinh đẹp hơn một nữ tử, hơn nữa từ cơ thể, ánh mắt và
nụ cười của hắn luôn toát ra vẻ tà khí, nên họ chỉ dám đứng nhìn từ xa.
“Cạch !” Cánh cửa phòng được hé mở rộng sang một bên, đủ chỗ cho một
mình Hoàng Tuấn Kiệt bước vào trong, còn hai người vệ sĩ đi theo hộ tống đứng ở bên ngoài.
Hai người vệ sĩ vì lo cho sự an toàn của Hoàng Tuấn Kiệt, định phá cửa
xông vào, nhưng Hoàng Tuấn Kiệt phất tay, lạnh lùng nói: “Hai người đứng đợi tôi ngoài này. Một mình tôi vào là được rồi.”
“Nhưng mà cậu chủ….” Hai người đồng thanh nói. Họ không yên tâm để một mình Hoàng Tuấn Kiệt đi vào trong phòng.
“Nghe lời tôi đi.” Hoàng Tuấn Kiệt không nói nhiều lời, chân tự động bước vào trong phòng.
Cánh cửa đóng lại, ngăn cản tiếng nói chuyện, tiếng cười và tiếng nhạc đinh tai nhức óc ở bên ngoài.
Hoàng Tuấn Kiệt thật sự không hiểu vì lý do gì Vũ Gia Minh không hẹn
mình tại nhà riêng của hắn, mà lại hẹn gặp ở một nơi ồn ào và xô bồ, dễ
làm tấm bia cho mọi người nhìn vào thế này.
“Đã đến rồi.” Vũ Gia Minh lười biếng ngồi trên ghế sô pha, đáy ly rượu
màu hổ phách xoay xoay trong lòng bàn tay, đầu không ngẩng lên nhìn
Hoàng Tuấn Kiệt.
“Đến rồi.” Hoàng Tuấn Kiệt nhàn nhạt đáp lại, ngồi xuống đối diện với Vũ Gia Minh.
Nhìn chiếc ly rỗng trên bàn, như thể có ý chờ đợi mình đến, khóe môi Hoàng Tuấn Kiệt nhếch lên thành một nụ cười nhạt.
“Cậu có biết là tôi ghét nhất nụ cười nửa miệng của cậu không hả ? Nếu
đã không thích cười thì đừng có cười.” Vũ Gia Minh cau mày, trừng mắt
nhìn nụ cười như có như không trên môi Hoàng Tuấn Kiệt.
“Tôi thích cười thế nào là việc của tôi. Cậu tốt nhất đừng chõ mũi vào
chuyện của tôi.” Hoàng Tuấn Kiệt cảnh cáo Vũ Gia Minh. Làm bạn bao lâu
nay, Hoàng Tuấn Kiệt quá hiểu rõ tính cách thâm hiểu của Vũ Gia Minh,
đặc biệt là miệng lưỡi không xương độc như rắn rết của hắn. Nhiều khi
Hoàng Tuấn Kiệt cho rằng Vũ Gia Minh là đàn bà