Báo Ân Cái Đầu Ngươi Ý

Báo Ân Cái Đầu Ngươi Ý

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 329470

Bình chọn: 10.00/10/947 lượt.

ời vô nghĩa, trực tiếp ném ra kim bát. Kim bát xoay tròn trên đỉnh đầu hai tên yêu tinh, hai yêu tinh kêu thảm, cầu xin tha thứ. Pháp Hải mắt điếc tai ngơ, đi tới chỗ hoa yêu, cởi dây trói cho nàng.

Hai yêu tinh bị bắt vào kim bát, tiếng kêu đình chỉ lại.

“Đại sư, đại sư, đại sư…” Hoa yêu chỉ biết nói hai chữ này.

Pháp Hải thở dài, thu hồi kim bát, xoay người.

“Đại sư…” Hoa yêu lại nói.

Pháp Hải lại thở dài, không có xoay người, chỉ vươn một bàn tay.

Hoa yêu đầu tiên sửng sốt, sau đó mừng như điên, vươn tay cầm tay Pháp Hải đi theo phía sau hắn.

Một năm sau, Pháp Hải dạo chơi bốn phương gặp được Hứa Tiên cùng Bạch Tố Trinh.

Hứa Tiên vừa thấy Pháp Hải, thiếu chút nữa cuồng tiếu.

“Pháp Hải, hình tượng của ngươi là sao đây? Ha ha ha, ngươi…” Hứa Tiên cười đau cả bụng.

Pháp Hải co rút khóe miệng, không nói lời nào.

Bạch Tố Trinh cũng không nhịn nổi, phụt cười ra tiếng.

Cái đầu trọc lóc của Pháp Hải bóng loáng dưới ánh sáng mặt trời, đây cũng là bình thường, Pháp Hải là hòa thượng mà. Nhưng có ai nói cho nàng, vì sao trên lỗ tai Pháp Hải lại có một đóa hoa nhỏ màu trắng không????

Pháp Hải buồn bực nói: “Nàng đi mệt rồi.”

“Ha ha, ha ha ha, hiểu được, hiểu được.” Hứa Tiên cười đến không thở được.

Bạch Tố Trinh sớm nhận ra đóa hoa trắng trên lỗ tai Pháp Hải kia là một hoa yêu. Nhưng dù hoa yêu đi mệt thì cái phương thức mang theo này cũng khiến cho người ta mở rộng tầm mắt.

“Ngươi, ngươi không thể cài nàng trên áo được sao? Nhất định phải cài trên tai sao?” Hưa Tiên ý vị hỏi.

Khi Hứa Tiên nói, đóa hoa trắng kia đã hiện thành hình người, quẫn bách đứng ở bên người Pháp Hải, ngượng ngùng nhìn Hứa Tiên cùng Bạch Tố Trinh.

“Ta bề bộn nhiều việc, sau này còn gặp lại.” Pháp Hải sắc mặt đen xì, xoay người rời đi. Hoa yêu vội vàng đi theo.

Phía sau Hứa Tiên còn cười một trận. Sau đó lại thấy Pháp Hải cùng hoa yêu kia đi không xa, hoa yêu lần nữa hiện nguyên hình, Pháp Hải đón lấy nàng, cài lên trên áo rồi mới đi tiếp.

“Ha ha, Tiểu Bạch, huynh xem Pháp Hải kìa.” Hứa Tiên vẫn còn cười.

Bạch Tố Trinh cũng cười rộ lên, nói: “Pháp Hải cũng có người bên cạnh rồi.”

“Không kỳ quái.” Hứa Tiên ngừng cười, nhìn bóng lưng Pháp Hải đi xa, “Nhưng mà ta thật tò mò, lúc nào thì quan hệ của bọn họ tiến thêm một bước đây?”

“Kỳ thật, không sao cả. Bọn họ đã quen thuộc đối phương, quen ở cùng nhau. Có tình cảm không cần nói rõ.” Bạch Tố Trinh nhẹ giọng nói.

“Cũng phải.” Hứa Tiên gật gật đầu.



Có khi yêu, không cần nói ra miệng.

Chỉ cần dùng trái tim cảm nhận. Thế là đủ rồi.

Tiếng trống rung trời, mây bay rợp bóng.

Trên Hoa Quả sơn, một ngọn cờ cao chọc trời, trên viết: Tề Thiên Đại Thánh

“Con khỉ ngang ngược, quá càn rỡ. Chỉ bằng hắn cũng đòi tề thiên (ngang với trời)?” Thác Tháp Lý Thiên Vương đứng trên một đám mây, cầm Linh Lung Bảo Tháp trên tay, liên tục cười lạnh.

“Con đi gặp hắn.” Trên mặt tuấn mỹ của Na Tra hiện lên ý cười, không đợi Thác Tháp Lý Thiên Vương nói chuyện, liền đạp phong hỏa luân đi xuống.

“Cẩn thận một chút.” Thác Tháp Lý Thiên Vương nhìn bóng dáng Na Tra, tâm tình thập phần phức tạp. Lo lắng là tất nhiên, hơn nữa nhiều năm như vậy, Na Tra đã thật sự tha thứ cho mình hay chưa? Ngày trước từng bước dồn ép Na Tra, hắn hối hận vạn phần. Nếu lúc trước, khi Đông Hải Long tộc tới cửa, mình không bức bách con tự sát tạ tội, nếu lúc trước mình không phá hư kim thân của Na Tra, thì mình và Na Tra đã không giống như bây giờ, phải không? Đáng tiếc, trên đời này lại không có “nếu như”.

Nhị Lang Thần đứng yên trên đám mây bên cạnh, Hạo Thiên Khuyển uy vũ ngồi ở bên, nhìn Na Tra bay xuống.

“Nhị Lang Thần, Na Tra nó…” Thác Tháp Lý Thiên Vương nhìn Nhị Lang Thần bên người, nhẹ giọng kêu.

“Không cần nhiều lời. Na Tra là người như thế nào, chắc ngươi rõ ràng hơn so với ta. Hắn sẽ không muốn ta ra tay trợ giúp.” Nhị Lang Thần không quay đầu lại nhìn Thác Tháp Lý Thiên Vương, mà chỉ thản nhiên nói như vậy. Na Tra cao ngạo, hắn biết rõ ràng. Ý của Thác Tháp Lý Thiên Vương, Nhị Lang Thần tự nhiên hiểu được, là muốn mời hắn tương trợ Na Tra. Với yêu cầu này, Nhị Lang Thần đương nhiên là trực tiếp cự tuyệt.

Thác Tháp Lý Thiên Vương nhẹ nhàng thở dài, Na Tra cao ngạo từ trong xương tủy, hắn làm sao không biết. Chính là, hắn vẫn là thực lo lắng…

Nhị Lang Thần khóe mắt dư quang nhìn Thác Tháp Lý Thiên Vương lo lắng, trong lòng thở dài thật dài. Sớm biết như thế, lúc trước tội gì… Khi đó hắn có từng niệm một chút tình phụ tử hay không? Để đến bây giờ, tuy mặt ngoài hòa hợp yên ấm, nhưng có một loại tổn thương nếu đã tồn tại thì không thể chữa lành.

Na Tra đi xuống không bao lâu, liền đánh nhau cùng Tôn Ngộ Không. Càng đánh càng ác liệt, càng đánh càng đi xa. Đánh đến thiên hôn địa ám, nhật nguyệt vô quang. Nhưng Nhị Lang Thần lại ngăn không cho kẻ nào giúp đỡ.

Hai người vẫn đánh nhau.

Một lúc sau, Na Tra chật vật chạy trở về.

“Nhị ca, đệ không phải đối thủ của hắn a!” Na Tra thực buồn bực nói, hơn nữa chữ “a” cuối cùng còn kéo dài âm điệu.

Nhị Lang Thần khóe miệng co rút, đệ không phải đối thủ củ


Snack's 1967