- Cô tính đi đâu? – Anh đứng sau lưng cô, cũng không tiến lên, lãnh đạm hỏi. Tim cô đập thình thịch. Ừ nhỉ, đi một lèo ra tận cửa trường, đi đâu thế nhỉ?
Cô không muốn quay đầu lại. Anh đứng cách cô ba mét, dáng người cao ráo đĩnh đạc, gió thổi bay vạt áo anh, cảm giác như ảo ảnh, mơ hồ như anh đang ở trong phim, còn cô chỉ là khán giả.
- Giờ còn sớm. – Anh giơ tay xem đồng hồ, cổ tay lấp ló một chiếc vòng ngọc bích có mặt màu đen. Anh sải vài bước tới bên cô, không dừng lại, đi thẳng ra đường, giơ tay vẫy taxi, sau đó mở cửa sau xe, ngoảnh nhìn cô.
Cô hốt hoảng nhìn xung quanh, ban ngày ban mặt một mình đi cùng anh ta, nếu bị người khác bắt gặp, sẽ không biết bao nhiêu là đồn thổi. Cô cúi đầu như kẻ tội phạm rón rén chui vào xe, chỉ mong sao mình may mắn thoát nhanh khỏi chốn thị phi này.
Xe chạy trên những con phố quen thuộc, cảnh vật bên đường dường như không lạ, cho đến một khu mà Lâm Ấu Hỷ nhớ ra lần trước đã cùng Tôn Mỹ đi uống rượu.
Xe dừng trước một tòa nhà cao tầng, Lâm Ấu Hỷ xuống xe, ngẩng nhìn, trong đêm chỉ thấy cao ngút mắt, còn giữa ban ngày thế này thấy cũng đẹp mắt, Thượng Hải cái gì cũng ít, chỉ có nhà cao tầng là nhiều. Lãnh Tử Thần đưa mình tới đây làm gì? Vì đã cách xa trường học, cho nên cô không còn e dè nữa, ngờ vực đi theo anh.
- Đây là nhà tôi. – Anh rút thẻ mở cửa đại sảnh, đẩy cửa ra, thản nhiên nói. Tiến vào sảnh lớn, trong lúc đợi thang máy, anh lại nói: – Tôi ở đây một mình, người nhà ở nước ngoài cả.
- Vâng. – Lâm Ấu Hỷ nhớ lại những chuyện Diệp Mộng Mộng đã kể, thấy tự tin hơn, thoải mái nói: – Người có tiền sướng thật, một mình ở trong cả một tòa nhà. – Nhưng lời cô nói ra không giống như ý của Diệp Mộng Mộng. Lâm Ấu Hỷ nói ra đầy vẻ châm chọc và xem thường.
Lãnh Tử Thần chẳng cất lời, thang máy mở ra, hai người bước vào, thang máy từ từ chạy lên, trong khoang thang máy nhỏ hẹp chỉ có hơi thở hai người quyện vào làm một, ấm áp hổn hển. Lâm Ấu Hỷ trong đầu quay cuồng. Tim ơi là tim, sao không từ tốn lại được hả, mất mặt quá!
Thang máy kêu “đinh” một tiếng, dừng lại, cửa từ từ mở ra, Lâm Ấu Hỷ theo Lãnh Tử Thần bước đi trong bất an. Anh ở một mình, đưa cô tới làm gì, nhưng đã tới đây rồi, bây giờ mới hỏi thì cũng không hay lắm. Đột nhiên cô thấy giận mình chậm nghĩ, tự dưng đẩy mình vào thế khó rồi mới hiểu ra. Đây là lần thứ hai cô tới ngôi nhà này.
Lâm Ấu Hỷ ngồi xuống sô pha, Lãnh Tử Thần lấy từ tủ lạnh ra hai chai nước, đưa vào tay cô một chai. Cô nhận lấy, chưa uống ngay.
- Không bỏ thuốc đâu. – Anh ngửa đầu uống chai nước trong tay mình. Lâm Ấu Hỷ bối rối cười, dường như anh đoán được cô đang nghĩ gì, nên cô cũng mở nắp chai, uống từng hớp nhỏ.
Lãnh Tử Thần đặt chiếc chai đã uống sạch lên bàn, rồi lên gác, tiếng bước chân lộc cộc trên cầu thang. Lâm Ấu Hỷ một lần nữa nhìn chung quanh căn hộ, xa hoa đến gần như lạnh lẽo, cửa sổ lớn trổ tới tận mặt sàn, rèm buông dày màu đỏ lửa, bên ngoài ô cửa là ánh đèn lung linh của thành phố. Căn hộ này vị trí rất đẹp, có thể nhìn thấy trọn vẹn cả tòa nhà Đông Phương Minh Châu và Kim Mậu đồ sộ, cũng như khi trời âm u vẫn có thể trông thấy thấp thoáng những kiến trúc lớn ấy.
Cuộc sống của người có tiền thật thư thái, Lâm Ấu Hỷ nghĩ đến mẹ. Mẹ chắc chắn vì đam mê cuộc sống vật chất như thế này nên mới đành lòng vứt bỏ mình và bố, đến thành phố này, đem tuổi thanh xuân đổi lấy giấc mộng cho bản thân. Lâm Ấu Hỷ đến bên cửa sổ, ngón tay chầm chậm lướt trên song cửa sạch bong. Mẹ ơi, hiện tại mẹ sống tốt không, cuộc sống vật chất đầy đủ chứ, nó khiến mẹ được vui vẻ không? Trong lòng mẹ có chỗ nào dành cho Lâm Ấu Hỷ nhỏ bé, có chỗ nào dành cho bố suốt cuộc đời chỉ yêu mẹ không?
Cô áp trán vào lớp kính lạnh lẽo, nghẹn ngào, mỗi khi cảm giác mình đang mắc trong không gian xa hoa của thành phố này, trong lòng cô lại bỗng thấy xót xa đến cô quạnh. Dù là thị trấn Lạc Diệp nhỏ bé hay là Thượng Hải to lớn, bất kể là chốn nào, đều chẳng có một ai, chẳng có một chỗ nào thuộc về cô. Xòe bàn tay, trống trơn sạch bách, không chút nuôi thân. Nếu bây giờ cô mở cửa sổ, nhảy từ tầng mười lăm xuống, sẽ có ai đau lòng vì sự ra đi của cô?
Sẽ chẳng có ai. Cô đành cứ phiêu lạc như chiếc lá lẻ loi trong cõi đời mênh mang này, xưa nay chẳng ai để ý tới sự tồn tại của cô, càng chẳng ai quan tâm tới sự ra đi của cô, tại sao lại tuyệt vọng như vậy, chỉ là tìm không thấy giá trị nào tương hợp với mình thôi chứ.
Một bên mình thấy ấm hẳn lên, cô ngẩng nhìn. Lãnh Tử Thần đã đi tới, cũng nhìn qua cửa sổ, thấy cô nhìn mình thì cúi đầu. Trong tay anh là một cuốn sách dày: – Tư bản luận – bìa sách mới, chữ mạ vàng. – Tặng cô này. Anh đặt sách vào tay cô, cô sững sờ đón lấy, mở trang bìa, trên đó ghi: – Lãnh Tử Thần, tháng 10 năm 2003 mua tại Nhà sách Thượng Hải. Cô nghe anh nói: – Tôi chưa thấy có cô sinh viên nào thích cuốn sách này.
- Cảm ơn anh. – Cô biết không nên nhận, cuốn sách này giá rất đắt, thư viện chỉ có bản cũ, cũng đã trên trăm tệ. Sách mới thế này là món quà không nhỏ rồi. Nhưng trong đầu cô lại hiện lại một câu nói vĩnh cửu: Tri thức là vô