Bắt Được Người Đàn Ông Lưu Manh

Bắt Được Người Đàn Ông Lưu Manh

Tác giả: Đang cập nhật

Thể loại: Truyện ngôn tình

Lượt xem: 323534

Bình chọn: 9.00/10/353 lượt.

bản convert đều như thế)

"Không có! anh nói đi đâu vậy! Có cơ hội đương nhiên em sẽ giới thiệu để mọi người biết nhau" , cô nhanh chóng giải thích.

"Tốt, vậy em định khi nào sẽ giới thiệu để mọi người biết nhau?". Anh muốn một thời gian chắc canh.

"Cái này..... em sẽ tìm cơ hội, rồi nói lại với anh sau". Chung quy trước giờ cô cũng chưa bao giờ đề cập tới chuyện này với anh đi! Cô cong miệng nói.

Nói trở lại, thì anh cũng còn chưa từng dẫn cô về gặp người nhà anh! Anh ở đâu ra lấy cái nhiệt tình đó vậy?

"Ồ, vậy sao từ lúc chúng ta quen nhau đến giờ, sao em cũng chưa bao giờ nghe thấy anh muốn giới thiệu em với người nhà anh chứ?"

Cô hỏi ngược lại.

"Hắc! cưng à, tốt xấu gì em cũng đã từng gặp qua anh trai của anh rồi, hơn nữa lần trước trên đường lại cũng có dịp gặp em gái anh rồi, sao còn có thể nói là chưa giới thiệu qua". Anh mới là người bạn trai đáng thương đến bây giờ vẫn chưa được gặp người nào trong nhà cô.

"Này! Đó là trùng hợp không tính?" cô thì thào kháng nghị. Đó cũng không phải là việc tận tậm sắp xếp, sao có thể xem như là giới thiệu.

"Thì ra em nóng lòng muốn gặp ba mẹ anh như vậy! Sao không nói sớm! Hay là tuần sau anh liền dẫn em về gặp mọi người trong nhà được không?"

Phong Thượng Vũ cười nói.

"Anh.....", ở đầu bên kia điện thoại khuôn mặt của cô đã đỏ bừng rồi, bị anh nói như vậy khiến cô không nói được gì. "Ai nóng lòng chứ! Anh đừng có nói vớ vẩn".

"Ha ha ha", Anh cười to.

"Cười, anh cười đến chết luôn đi, em không muốn theo như anh nói". Cô chuẩn bị cúp điện thoại.

"Được rồi! Anh không cười nữa, vừa nãy là anh nói thật với em đó. Tuần sau anh dẫn em về nhà gặp ba mẹ anh được không? Vậy nên em cũng tìm thời gian để cho anh có thể đi diện kiến mẹ vợ được không?" Anh ngừng cười, đưa ra điều kiện trao đổi.

Anh suy nghĩ rồi, dù sao lần xem mặt này cũng sẽ từ chối, cho nên không cần giải thích tránh cho việc cô lại nghĩ lung tung, nhưng thật sự trước đó anh đã định dẫn cô về nhà giới thiệu với ba mẹ anh.

"Để em nghĩ xem đã! Cứ như vậy nhé! Bye bye" Cô cố ý làm bộ kiểu cách, gác điện thoại.

Dù sao mẹ cô cũng ở lại Đài Loan một thời gian nữa, cô sẽ tìm cơ hội nói chuyện sau.

Mấy ngày liền cô liên tục đi khắp nơi cùng mẹ mình, không phải là Yến My quên không nhắc đến, mà là không tìn được cơ hội thích hợp để nói về chuyện Phong Thượng Vũ, vậy chuyện này để tối thứ bảy nói đi.

Lúc này mẹ cô đột nhiên đề nghị đến vườn Nghi Hà ăn bữa tối.

Mẹ con cô vừa bước vào cửa, một người quản lý mặc váy dài màu đen liền bước lên đón tiếp.

"Chào mừng quý khác đến nhà hàng, xin hỏi quý khách đi hai người sao?"

"Không, chúng tôi còn mấy người nữa lát nữa sẽ đến sau", mẹ Yến mở miệng nói.

"Vậy, mời quý khách." người quản lý đó dẫn mẹ con cô đi đến chỗ ngồi bên cửa sổ.

"My, con ngồi bên này đi", mẹ Yến kéo ghế bên cạnh bà cho cô ngồi.

"Vâng" .Trong lòng cô có chút buồn bực, sao mẹ không nói với cô chuyện còn có thêm người khác dùng bữa tối cùng nữa.

"Thưa quý khách, đây là thực đơn, mời quý khách xem qua". Bồi bàn đứng bên cạnh đưa thực đơn lên.

"Thật ngại quá, thực đơn này cứ để ở đây trước, lát nữa chúng tôi sẽ gọi sao được không?", mẹ Yến ngẩng đầu lên nói.

"Không sao ạ". Bồi bàn cúi đầu lùi lại.

"Mẹ, mẹ còn mời ai nữa? Ba sao?". Cô hỏi thăm

Nói ra thực buồn cười, ba cô đến Đài Loan cũng mấy ngày rồi, cô vẫn không có cơ hội gặp ông chứ.

"Không phải, là bạn của mẹ", nhân lúc con gái không đi làm, mẹ Yến đã cùng chồng mình đã từng gặp qua một người người đợi lát nữa người đó tới không biết sự việc có thể thành hay không.

"Bọn họ cũng là từ nước ngoài trở về Đài Loan hả mẹ?"

"Không phải, mấy ngày trước mẹ mới quen với bọn họ thôi, muốn giới thiệu cho con với bọn họ quen biết nhau, về sau mẹ cũng có thể nhờ bọn họ chăm sóc con một chút". Bà cười nhìn Yến My nói.

"Mẹ, con cũng lớn rồi, sao còn phải nhờ người chăc sóc". Cô mở miệng nói, nhưng trong lòng đột nhiên lại thấy kỳ quái

Phản ứng của mẹ cô có gì đó kỳ lạ nha! Không phải là đang có ý định gì đó chứ?

"My, mấy ngày nay mẹ rất vui, cảm thấy con so với trước đây đã vui vẻ hơn rất nhiều", mẹ Yến khẽ vuốt mái tóc dài của con gái.

Trước kia bà cảm thấy tính cách của con gái rất độc lập, trầm ổn, nhưng lần gặp mặt này bà phát hiện con gái là cười nhiều hơn, hơn nữa lúc bình thường cũng sẽ ôm lấy bà, làm bà vừa mừng vừa sợ, thế này mới phát hiện thì ra con gái của bà cũng có mặt đáng yêu như vậy.

"Đó là bởi vì được gặp mẹ đó". Cô khéo léo nở nụ cười, nhưng có trời biết, tất cả sự thay đổi của cô đều là do anh.

"Con đó, biết làm nũng như vậy từ bao giờ vậy? Miệng ngọt như vậy, hôm nay ăn đường sao?" ,mẹ Yến kéo tay cô nói"

"Ai dà, mẹ nghĩ, nếu con mà lấy chồng, mẹ nhất định là rất không nỡ".

"Mẹ, sao đột nhiên mẹ lại nói đến chuyện đó? Con còn trẻ lắm, không gấp vậy đâu". Cô nhỏ giọng kháng nghị

"Đã bao nhiêu tuổi rồi, còn nói mình trẻ, đúng là không biết xấu hổ a". Bà khẽ nhéo hai má con gái.

"Vốn dĩ là vậy mà". Cô kêu lên.

"Bà Yến, thật ngại quá, chúng tôi tới trễ". Bỗng nhiên có một giọng nữ xen vào cuộc nói chuyện của ha


Ring ring