ng trong mắt lại thoáng qua vẻ lo âu.
"Em sẽ…" Úc Noãn Tâm kéo dài giọng, ánh mắt nhìn hắn
châm chọc. "Không biết."
Hả?
Hoắc Thiên Kình không ngờ nàng sẽ trả lời như vậy, không khỏi
hơi ngẩn ra một chút. "Không biết?"
Đây mà là câu trả lời sao?
Úc Noãn Tâm lè lưỡi cười. "Thật là không biết mà, dù
sao em cũng chưa trải qua, nhưng… nếu là chuyện làm tổn thương đến em thì em sẽ
tuyệt vọng, rất tuyệt vọng…"
Vẻ cực kỳ nghiêm túc trên mặt nàng làm tim Hoắc Thiên Kình
đau nhói!
Rất tuyệt vọng…
"Noãn…" Hắn lại không kìm chế được mà ôm nàng vào
lòng, giọng nói trầm thấp mang theo vẻ mệnh lệnh, lại như là khẩn cầu mà nói
bên tai nàng: "Nói yêu anh!"
Úc Noãn Tâm nở nụ cười, hé miệng kề sát vào tai hắn, trong vẻ
nũng nịu lại có sự dịu dàng nồng nàn, khẽ nói một câu…
"Em yêu anh…."
Nàng yêu sự bá đạo của người đàn ông này…
Sáng sớm, trong không khí có chứa mùi hoa quỳnh thoang thoảng,
lại như là một hương vị của hạnh phúc. Ánh dương ấm áp chiếu vào, trong phòng
ngủ xa hoa ánh lên vầng sáng nhàn nhạt, tất cả đều có vẻ yên tĩnh cùng ấm cúng.
Khi mắt Úc Noãn Tâm khẽ di chuyển, từ trong mộng bừng tĩnh
thì không khí trong phòng vẫn còn hơi thở của Hoắc Thiên Kình nhưng bên gối lại
trống không.
Có lẽ là hắn sớm đã đến công ty rồi.
Tay nàng khẽ lướt qua chỗ hắn nằm, dường như còn lưu lại độ ấm,
nàng nở nụ cười, hít sâu mùi hương của hắn, giống như là được hắn ôm chặt vậy…
Hạnh phúc, có lẽ là một cảm giác ngọt ngào, vào đến ngực vẫn
còn phập phồng…
Ngay lúc này, tiếng chuông điện thoại bỗng vang lên, âm
thanh gấp gáp khiến Úc Noãn Tâm giật mình.
Nàng đứng dậy, nhưng lại bị một cơn choáng váng ập đến thiếu
chút nữa là đứng không vững, theo bản năng mà chống lên bàn trà, nhưng ngón tay
lại vô ý mà chạm phải con dao gọt hoa quả trên đĩa trái cây.
"Á…" Nàng kêu lên một tiếng, nhìn lại ngón tay thì
máu đã từ từ chảy ra…
Hoảng hốt mà lấy khăn giấy đè lên vết thương, nhận điện thoại,
đầu bên kia lại truyền đến giọng nói gấp gáp của Tiểu Vũ…
"Noãn Tâm, em đang ở đâu vậy? Hoắc Thị… đã xảy ra chuyện
rồi!"
Thì ra, một hồi lưu luyến phong hoa tuyết nguyệt, chân tướng được vạch trần, chỉ có lòng người cách xa. Trăng hoa lạnh lùng, sênh ca ngừng hẳn. Khi nước mắt của tình yêu chảy qua hai má, thì lệ này, phải chăng có thể khuynh thành, làm đau lòng anh?Vừa quay người lại, đã là trăm năm. Em yêu anh, nhưng dung nhan không thể trẻ mãi, chỉ có thể ngăn cách ở ngoài thế gian…Xe của Úc Noãn Tâm gần như là bị một đám phóng viên vây kín ở trước cửa công ty điện ảnh. Dưới sự giúp đỡ của vệ sĩ, nàng mới có thể bước từ trên xe xuống, Tiểu Vũ chắn ở trước mặt nàng, không ngừng ứng phó với đám phóng viên càng ngày càng nhiều…"Úc Noãn Tâm, cô có nhận xét gì về chuyện của Hoắc Thị mới xảy ra vào sáng nay?""Noãn Tâm, Hoắc Thị vẫn chưa ra mặt làm sáng tỏ chuyện này, cô có thể thay Hoắc tiên sinh tỏ chút thái độ không?""Noãn Tâm…""Úc Noãn Tâm…"Đám phóng viên bên này một câu bên kia một câu khiến lòng dạ Úc Noãn Tâm vốn đã bồn chồn không yên càng thêm hoảng loạn."Xin lỗi, về chuyện của Hoắc Thị, Noãn Tâm sẽ không trả lời bất cứ câu hỏi nào, xin mọi người về cho!" Tiểu Vũ lớn tiếng nói.Đám phóng viên bị nhốt ở bên ngoài cửa kính, âm thanh ầm ĩ lập tức được ngăn cách…Trên hành lang trong công ty, chỉ cần có Úc Noãn Tâm đi qua thì đều dẫn tới tiếng xì xầm to nhỏ của rất nhiều người."Tiểu Vũ, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì?"Dọc đường mang theo nghi vấn, đến phòng làm việc của Tiểu Vũ thì Úc Noãn Tâm không nhẫn được nữa mà hỏi ra.Hoắc Thị đã xảy ra chuyện, hơn nữa còn không phải là chuyện thường, nếu không thì phản ứng của mọi người sẽ không kì lạ như thế."Noãn Tâm, khi em tới đây thì không xem tin tức sao?" Sắc mặt Tiểu Vũ có chút khác thường, sau đó khoác tay. "Tin tức chấn động nhất sáng nay là của Hoắc Thị, tin tức đều đưa một cách ào ạt, em xem kênh kinh tế một chút đi."Bàn tay đang cầm lấy điều khiển từ xa của Úc Noãn Tâm hơi run rẩy, cố nén xuống sự bất an càng ngày càng dữ dội trong lòng, nàng nhấn điều khiển từ xa…"Sau đây là tin quốc tế… Tập đoàn tài chính nổi tiếng toàn cầu Hoắc Thị, sáng nay đã xảy ra sự kiện nhân viên nhảy lầu, chết ngay tại chỗ. Nguyên nhân là do việc đầu tư vào điện ảnh của nội bộ Hoắc Thị gây nên. Từ trước đến này, Hoắc Thị là tập đoàn tài chính hàng đầu thế giới. Ngoại trừ ngân hàng tư nhân phân bố toàn cầu, tập đoàn Hoắc Thị chuyên kinh doanh tài chính – từ nửa cuối năm nay đã bắt đầu nhúng tay đầu tư vào điện ảnh, vì vậy đã gây nên áp lực công tác trên diện rộng cho nhân viên. Sự kiện nhảy lầu lần này, truyền thông có lí do để tin rằng là vì mức độ công việc quá lớn, Hoắc Thị đã vi phạm luật lao động. Vụ án đang được từng bước điều tra xử lí…""Sao lại thế này?" Úc Noãn Tâm vô lực mà ngã ngồi vào sô pha. Nhân viên của Hoắc Thị nhảy lầu? Sao lại xảy ra chuyện như thế?Tiểu Vũ đưa cho nàng một ly cà phê, thở dài một hơi…"Thật ra một công ty xảy ra chuyện nhân viên nhảy lầu vốn là hết sức bình thường, nhưng lần này truyền thông lại xào xáo như thế, chắc chắn là muốn bắt được lí do Hoắc Thị
